#GSNH 1524 Yêu Một Người Bình Thường

Cập nhật
29-01-2026
Thể loại
Lượt xem
58
Trạng thái
Chưa xác định

Sau cái ch .t của con trai, tôi đã bỏ hết mọi thói quen từng khiến Giang Trì Lệ ph/ản cảm.

Tôi không còn kiểm tra anh đang ở đâu, không còn khóc lóc hay đeo bám khi anh đi biền biệt thâu đêm.

Ngay cả khi bị thương trong lúc huấn luyện, quân y bảo cần liên hệ người nhà, tôi cũng chỉ thản nhiên đáp:

“Tôi không có chồng.”

Bác sĩ nhìn kỹ một chút rồi dè dặt hỏi lại:

“Cô là phu nhân thủ trưởng đúng không? Thủ trưởng Giang đang ở ngay tầng trên, cần tôi mời ngài ấy xuống không?”

Lúc này tôi mới sực nhớ ra, bệnh viện quân y này thuộc quyền quản lý của anh.

Tôi lắc đầu, nhẹ giọng từ chối:

“Không cần đâu.”

Nửa giờ sau, Giang Trì Lệ vẫn xuất hiện.

Người đàn ông với quân hàm uy nghiêm, ánh mắt nặng nề, đôi mày hơi nhíu, áp lực theo từng bước chân.

“Bị thương sao không liên lạc với anh?”

Tôi rũ mắt, giọng nhạt như nước lã:

“Chỉ là gãy tay thôi, không có gì to tát.”

Câu trả lời nhẹ hẫng ấy khiến lòng anh như có gai cào qua.