#GSNH 1487 – Chương 1

Cập nhật lúc: 25-01-2026
Lượt xem: 3.8K

Lần sinh con đầu tiên, chồng tôi kiên quyết muốn để con mang họ tôi và nhập hộ khẩu theo phía tôi.

“Vợ à, anh đâu phải kiểu đàn ông tầm thường, em mang th/ai mười tháng vất vả như vậy, sao anh có thể trơ mặt tranh con với em được chứ.”

Những người xung quanh đều ghen tị vì tôi có một người chồng biết tôn trọng vợ, và chính tôi cũng từng nghĩ như thế.

Vì vậy, đến lần mang th/ai thứ hai, tôi lặng lẽ quyết định để con mang họ anh, coi như dành cho anh một bất ngờ.

Nhưng khi đến đồn công an làm thủ tục nhập hộ khẩu, tôi mới phát hiện tình trạng hôn nhân của anh lại ghi là “chưa kết hôn”, còn giấy đăng ký kết hôn của chúng tôi thì hóa ra là giả.

Tôi gọi cho anh chín mươi chín cuộc, nhưng không cuộc nào được nghe máy.

Bất chấp việc mình vẫn đang ở cữ, tôi một mình tìm đến nơi anh nói là đi công tác để đối chất, nào ngờ định vị của anh lại hiện ở Cục Dân chính địa phương.

Tôi vội vã chạy tới, vừa đến đã nhìn thấy anh mặc lễ phục đen chỉnh tề, đứng bên cạnh cô bạn thanh mai trúc mã, xung quanh còn có mấy người bạn thân.

“Anh Tống, Chu Gia Mẫn vẫn còn đang ở cữ, vậy mà anh lại nói dối cô ấy là đi công tác sao.”

“Nếu cô ấy biết năm đó hai người chỉ là giả kết hôn, bây giờ anh còn về quê thanh mai để đăng ký, chẳng phải sẽ làm ầm lên à.”

Tống Vũ Tiêu khẽ cong môi cười nhạt.

“Tôi cho cô ấy hai đứa con và một mái nhà, vậy còn chưa đủ sao.”

“Dao Dao đã đợi tôi bao nhiêu năm rồi, cô ấy chỉ cần một tờ giấy chứng nhận nhỏ thôi, tôi không nỡ từ chối.”

“Mấy cậu liệu mà giữ miệng, không ai được hé với Chu Gia Mẫn nửa lời.”

Tôi đứng từ xa, cả người như bị nhấn chìm trong lạnh lẽo và tuyệt vọng.

Sau đó, tôi dẫn theo hai đứa con hoàn toàn biến mất khỏi thế giới của anh.

Nhưng anh lại phát điên, tìm kiếm mẹ con tôi khắp nơi.

1

Tôi vừa cho bé thứ hai bú xong thì nhận được tin nhắn của Tống Vũ Tiêu.

Bàn tay tôi vô thức siết chặt điện thoại, đến mức đầu ngón tay khẽ run.

“Vợ ơi, đại bảo với nhị bảo ngủ chưa, anh nhớ ba mẹ con nhiều lắm.”

“Thật ra anh không nên đi công tác khi em còn đang ở cữ, nhưng anh cũng hết cách rồi, anh phải cố gắng kiếm tiền nuôi cả nhà mình.”

“Thương vợ quá, xong việc là anh về liền với mẹ con em, còn ba ngày nữa là đến sinh nhật em rồi, anh sẽ mang quà về cho em.”

Trái tim tôi như bị ai đó dùng hai bàn tay tàn nh/ẫn xé toạc, đau đến mức nước mắt tự rơi xuống.

Tám năm hôn nhân, hai đứa con, đến lúc này tôi mới nhận ra tất cả dịu dàng trước kia chỉ là giả dối.

Tám năm trước, ngày anh cầu hôn, anh vui như một đứa trẻ, ngửa mặt lên trời thề sẽ yêu tôi trọn đời.

Tháng đầu sau khi cưới, tôi không biết mình đã mang th/ai, trượt chân ngã trong nhà rồi sảy th/ai.

Đêm đó đã rất khuya, không gọi được taxi, anh bế tôi chạy thẳng đến bệnh viện, đến nơi thì hai tay đã mỏi đến không nhấc nổi.

Đứa con đầu tiên không giữ được, anh còn khóc nhiều hơn tôi, luôn miệng an ủi rằng đứa bé nhất định sẽ quay về bên chúng tôi.

Khi đại bảo chào đời, anh chăm sóc tôi và con từng li từng tí, suốt tháng ở cữ gần như không rời nửa bước, gầy đi hơn chục ký.

Lúc tôi mang th/ai nhị bảo, hay bị chuột rút, ngày nào anh cũng kiên nhẫn xoa bóp, bưng nước nóng cho tôi ngâm chân.

Bạn bè xung quanh đều nói tôi có phúc, nói rằng chắc kiếp trước tôi đã cứu cả dải ngân hà nên mới gặp được người như Tống Vũ Tiêu.

Nhưng chính người đàn ông được xem là “tốt” đó lại dùng một tờ giấy đăng ký kết hôn giả để lừa tôi suốt tám năm, rồi nhân lúc tôi còn ở cữ đi đăng ký kết hôn thật với người phụ nữ khác.

Thấy tôi mãi không trả lời, Tống Vũ Tiêu liền gọi điện.

“Vợ à, em sao vậy, giận anh vì ban ngày anh không nghe máy à.”

“Bên A gọi anh tới công ty từ sớm để sửa kế hoạch, anh thật sự không cố ý bỏ lỡ cuộc gọi của em.”

Giọng anh dần lộ vẻ mất kiên nhẫn, trầm xuống thấy rõ.

“Chu Gia Mẫn, anh vất vả kiếm tiền là vì ai, chẳng phải vì em với con có cuộc sống tốt hơn sao.”

“Em ở nhà cả ngày không phải làm gì, sao hiểu được nỗi khổ của anh khi ra ngoài làm việc, nên em có thể hiểu chuyện chút được không, đừng vô lý nữa.”

Tim tôi đau nhói như bị vô số kim châm, tôi bật cười trong nước mắt.

“Ừ, anh cứ làm việc đi.”

2

Nghe tôi nói vậy, Tống Vũ Tiêu mới hài lòng cúp máy.

Tôi lau nước mắt, lần theo tài khoản mạng xã hội của anh, tìm đến trang cá nhân của Lâm Mộng Dao.

Cô ta vừa đăng một đoạn video năm phút trước, là cảnh cô ta và Tống Vũ Tiêu đi hưởng tuần trăng mật ở Hokkaido, trong video hai người cầm giấy đăng ký kết hôn đỏ rực, hôn nhau dưới ánh hoàng hôn.

Dòng chú thích viết:

“Năm nay là năm thứ mười chúng mình bên nhau, cuối cùng gia đình cũng đồng ý cho em gả cho anh, tiếp theo chắc phải sớm sinh một em bé thôi.”

Tống Vũ Tiêu sắp có con với người khác, tương lai sẽ có một đứa trẻ khác gọi anh ta là ba.

Vậy tôi và hai đứa con của tôi rốt cuộc là gì.

Giấy đăng ký kết hôn là giả, con của chúng tôi chẳng qua chỉ là con ngoài giá thú.

Nghĩ đến đó, khóe mắt tôi cay xè, bật cười chua chát.

Tôi nhất định không để con mình mang thân phận như vậy.

Tôi lập tức gọi cho bố mẹ đang sống ở nước ngoài.

“Bố mẹ, hai người nói đúng, Tống Vũ Tiêu không đáng để con gửi gắm cả đời.”

“Con thật sự hối hận vì năm đó không nghe lời bố mẹ, lần này bố mẹ có thể tha thứ cho con không.”

Nghe giọng trách móc đã lâu không được nghe, tôi cười mà nước mắt vẫn rơi.

“Bố sẽ làm thủ tục di trú ngay, phải đón con và hai đứa nhỏ sang đây càng sớm càng tốt.”

Cúp máy, tôi òa khóc không thành tiếng.

Cô giúp việc nghe thấy liền chạy tới an ủi, nhắc rằng đang ở cữ thì không nên khóc.

Một người xa lạ còn biết thương tôi, vậy mà người chồng đã ở bên tôi tám năm lại có thể nhẫn tâm bỏ mặc vợ con để đi đăng ký kết hôn với người khác khi tôi còn ở cữ.

Thật đúng là châm biếm đến cùng cực.

Tôi vừa ổn định lại tinh thần thì điện thoại hiện lên một lời mời kết bạn.

Vừa đồng ý, đối phương lập tức gửi một bức ảnh.

Trên chiếc giường lớn trong khách sạn, một người đàn ông nằm nghiêng hút thuốc, bên cạnh là đồ ngủ ren tím mỏng manh và hai quyển giấy đăng ký kết hôn cực kỳ chói mắt.

Tôi nắm chặt điện thoại, chỉ liếc mắt đã nhận ra bóng lưng đó chính là Tống Vũ Tiêu.

“Chu Gia Mẫn, cô định đến khi nào mới mang hai đứa con hoang của mình cút khỏi cuộc đời A Tiêu.”

“Nếu cô không biết điều mà tự biến mất, tôi sẽ có cách khiến ba mẹ con cô đi sạch sẽ.”

Lời đe dọa trắng trợn ấy, là do có được tờ giấy đăng ký kết hôn nên tự tin sao.

Hay là vì có sự thiên vị của Tống Vũ Tiêu nên mới dám ngang ngược như vậy.

Tôi lập tức chụp màn hình, đăng thẳng lên trang cá nhân kèm dòng chữ:

“Vô tình thấy một bức ảnh từ IP nước ngoài, người trong ảnh trông rất giống chồng tôi, chắc do tôi nhớ chồng quá nên hoa mắt rồi.”

Bên dưới nhanh chóng xuất hiện bình luận, đều là mấy người bạn thân của Tống Vũ Tiêu.

“Chị dâu đừng đùa thế, anh Tống còn đang vất vả đi công tác mà, sao rảnh rỗi vậy được.”

“Chị dâu đúng là yêu anh Tống quá, mới xa có mấy hôm đã nhớ rồi, thật khiến người ta ngưỡng mộ.”

Tôi lần lượt thả tim cho từng lời nói dối, trái tim đã đau đến tê liệt.

Không lâu sau, Tống Vũ Tiêu liền gọi tới.

3

“Vợ à, em còn đang ở cữ, đừng suy nghĩ linh tinh.”

“Sao bóng lưng đó có thể là anh được, trên giường còn có hai giấy đăng ký kết hôn nữa, giấy của tụi mình chẳng phải vẫn khóa trong nhà sao.”

“Công việc xong sớm rồi, ngày mai anh sẽ về, em ở nhà ngoan ngoãn đợi anh.”

Giọng anh mang theo sự hốt hoảng, tôi nghe rõ sự chột dạ trong từng câu.

Khi mới kết hôn, tôi từng nghĩ nếu một ngày phát hiện anh phản bội, có lẽ tôi sẽ phát điên, sẽ gào khóc cãi vã đến long trời lở đất.

Nhưng khi chuyện đó thật sự xảy ra, tôi lại chỉ muốn lặng lẽ biến mất khỏi cuộc đời anh.

Nhân lúc Tống Vũ Tiêu chưa về, tôi thu dọn toàn bộ đồ đạc của mình.

Tám năm qua, anh tặng tôi rất nhiều quà, chật kín cả tủ quần áo.

Mỗi lần đi công tác, anh đều mua quà về cho tôi.

Nhưng sau khi xem trang cá nhân của Lâm Mộng Dao, tôi mới biết những chuyến “công tác” đó chỉ là kỳ nghỉ anh xin để đi chơi với cô ta.

Số lần thật sự đi công tác chẳng bao nhiêu, nhưng nơi nào anh đến cũng đều có cô ta đi cùng.

Còn những món quà tặng tôi.

Chỉ là tiện tay mua khi mua sắm cho cô ta.

Buồn cười ở chỗ, tôi từng trân trọng chúng như bảo vật, không nỡ vứt bỏ, để kín cả tủ.

Giờ thì tất cả quà anh từng tặng, tôi đều thẳng tay ném đi.

Những món đồ đôi trong nhà cũng bị tôi tháo rời, biến thành đồ đơn lẻ.

Khi tôi dọn dẹp xong, trời cũng vừa hửng sáng.

Đúng lúc đó, mẹ tôi nhắn tin.

“Con gái, mẹ đã làm xong thủ tục di trú khẩn cấp, chuyến bay đã đặt vào sáng ngày kia.”

“Vâng, con mong sớm được đoàn tụ với cả nhà.”

Trời sáng hẳn, cho nhị bảo bú xong, tôi mới nằm xuống chợp mắt.

Nhưng chưa ngủ được bao lâu, tôi đã bị tiếng động bên ngoài đánh thức.

Tống Vũ Tiêu đã về.

“Vợ ơi, bất ngờ chưa, anh dậy từ bốn giờ sáng để bắt chuyến bay sớm về với em.”

“Em mới ngủ dậy chắc chưa ăn gì, để chồng nấu cho em.”

Bóng lưng bận rộn của anh trong bếp khiến tôi thoáng sững người, thậm chí còn nảy sinh ảo giác rằng mọi chuyện anh ngo/ại t/ình chỉ là một cơn ác mộng.

Nhưng rung động nhẹ từ điện thoại đã kéo tôi về thực tại, là tin nhắn Lâm Mộng Dao gửi cho anh.

“Chồng ơi, mới xa nhau mà em đã nhớ anh lắm rồi, anh đừng quên lời hứa với em đó.”