#GSNH 1502 – Chương 4
Mời Quý độc giả CLICK vào LIÊN KẾT HOẶC ẢNH bên dưới
Mở ứng dụng shopee - Chỉ 1 lần duy nhất để MỞ ỨNG DỤNG MUA SẮM và tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/8zzFRHJFB6
Tôi cười lạnh, rút tay ra khỏi tay Hoắc Khanh Diễn rồi tiến lên một bước đối diện với hắn.
“Thiếu tướng Hoắc, tôi nhắc lại, cơm có thể ăn bậy nhưng lời thì đừng có nói càn. Chuyện anh đào hôn ngày hôm qua có bao nhiêu lãnh đạo quân khu chứng kiến, cần gì đến lượt tôi phải báo cáo? Thay vì đổ lỗi cho người khác, anh nên nghĩ xem lát nữa sẽ giải trình thế nào với Tư lệnh về việc coi thường quân hôn và vi phạm kỷ luật quân đội đi!”
“Cô…!”
Hoắc Cảnh Trầm cứng họng không cãi lại được, hắn thẹn quá hóa giận định lao vào tôi nhưng đã bị Hoắc Khanh Diễn đưa tay chặn đứng.
Ánh mắt Hoắc Khanh Diễn trở nên lạnh lẽo, khí thế tỏa ra áp đảo khiến Hoắc Cảnh Trầm phải chùn bước.
“Hoắc Cảnh Trầm, chú ý thân phận của mình đi. Bây giờ A Nguyên là vợ tôi, chú mà còn dám động tay động chân với cô ấy thì đừng trách tôi không nể tình anh em.”
Giọng anh không quá lớn nhưng mang theo sức nặng của một lời cảnh cáo đanh thép.
Hoắc Cảnh Trầm nhìn anh, rồi lại nhìn mấy vệ sĩ áo đen đang lù lù đứng sau. Đó là người của Hoắc Khanh Diễn điều đến từ hôm qua, vẫn luôn túc trực ngoài cửa. Nghe thấy động tĩnh, họ liền tiến vào áp sát, rõ ràng mọi chuyện đã được anh sắp xếp vô cùng chặt chẽ.
Hoắc Cảnh Trầm nuốt nước bọt, cái nhuệ khí hung hăng ban nãy hoàn toàn tan biến.
Ngay lúc đó, tiếng động cơ ô tô gầm rú ngoài sân, theo sau là tiếng bước chân dậm dập của đội cảnh vệ.
Quản gia mặt cắt không còn giọt m.á.u chạy xộc vào.
“Tư… Tư lệnh tới rồi!”
Cả gia đình họ Hoắc bắt đầu toán loạn.
Ông bà Hoắc vội vã chỉnh lại quần áo, còn Hoắc Cảnh Trầm thì cuống cuồng đẩy Hứa Vận Nhi ra sau lưng, thấp giọng dặn dò.
“Em mau bế con lên lầu đi, đừng ra ngoài. Đợi anh giải quyết xong xuôi đã.”
Hứa Vận Nhi c.ắ.n chặt môi, hậm hực liếc tôi một cái rồi định ôm con rút lui.
Nhưng cô ta mới đi được vài bước đã bị một bóng người sừng sững ở cửa chặn lại.
“Đứng lại đó!”
Một giọng nói uy nghiêm vang lên. Tư lệnh trong bộ quân phục chỉnh tề bước vào, quân hàm lấp lánh trên vai.
Đi cùng ông còn có các vị tham mưu khác, và trong số đó có cả bố của tôi.
Ánh mắt Tư lệnh quét qua một lượt khắp phòng khách, cuối cùng dừng lại trên người Hoắc Cảnh Trầm, sắc mặt ông sa sầm như sắp bão đến nơi.
“ Hoắc Cảnh Trầm, cậu có biết tội của mình chưa?
Hoắc Cảnh Trầm quỳ thụp xuống đất phát ra một tiếng “bịch” khô khốc, giọng nói nghẹn ngào như sắp khóc.
“ Tư lệnh, tôi… tôi biết mình sai rồi. Nhưng lúc đó Vận Nhi đang m.a.n.g t.h.a.i con của tôi, lại sắp đến ngày sinh, tôi cũng vì đường cùng nên mới…
“ Đường cùng?
Tư lệnh cười lạnh một tiếng, thẳng thừng ngắt lời hắn.
“ Quân hôn là thứ để cậu thích hủy là hủy sao? Quân kỷ là thứ để cậu muốn vi phạm là vi phạm chắc? Cậu mang quân hàm Thiếu tướng mà không biết làm gương, ngược lại còn đào hôn ngay trong ngày cưới để đi cùng nhân tình. Cậu có thấy mình xứng với bộ quân phục đang mặc, xứng với sự tin tưởng mà tổ chức dành cho cậu không?
Hoắc Cảnh Trầm cúi gầm mặt, không dám thốt lên lời nào.
Hứa Vận Nhi đứng ở lối cầu thang, sợ đến mức toàn thân run lẩy bẩy, đứa bé trên tay cô ta cũng bị kinh động mà bắt đầu khóc oa oa.
Ánh mắt Tư lệnh dời sang phía Hứa Vận Nhi, chân mày ông càng nhíu chặt hơn.
“ Đây chính là cô nhân tình mà cậu nói sao? Đang m.a.n.g t.h.a.i cốt nhục của cậu?
Hoắc Cảnh Trầm vội vàng gật đầu lia lịa.
“ Vâng, thưa Tư lệnh, cô ấy là Hứa Vận Nhi. Chúng tôi thật lòng yêu nhau, cầu xin ngài nể tình đứa trẻ còn nhỏ mà tha cho tôi lần này!
“ Thật lòng yêu nhau?
Tôi đột ngột lên tiếng, bước tới trước mặt Tư lệnh và thực hiện một động tác chào quân đội đầy chuẩn xác.
“ báo cáo Tư lệnh, tôi có vài lời muốn nói.
Tư lệnh nhìn sang phía tôi, vẻ mặt ông có phần dịu lại.
“ Đồng chí Hạ Nguyên, cô nói đi.
Tôi chỉ tay về phía Hứa Vận Nhi, dõng dạc nói.
“ Thưa Tư lệnh, trong thời gian Hứa Vận Nhi mang thai, Hoắc Cảnh Trầm đã nhiều lần cậy quyền Thiếu tướng để chen ngang tại bệnh viện quân y. Hắn còn cố tình làm trì hoãn việc điều trị của những bệnh nhân khác, khiến một vị chiến sĩ lão thành mất đi thời gian vàng để cấp cứu và không may qua đời. Hơn nữa, theo nguồn tin tôi có được, Hứa Vận Nhi trước đây từng làm việc tại những tụ điểm không lành mạnh, đứa trẻ này chưa chắc đã mang dòng m.á.u nhà họ Hoắc.
Những lời tôi nói không hề là bịa đặt, bởi sau khi trọng sinh, tôi đã âm thầm cho người điều tra kỹ lưỡng về cô ta.
Kết quả cho thấy cô ta từng qua lại với rất nhiều gã đàn ông giàu có, và Hoắc Cảnh Trầm chẳng qua cũng chỉ là một trong những kẻ bị cô ta dắt mũi.
Lời vừa thốt ra, cả hội trường lập tức xôn xao bàn tán.
Hoắc Cảnh Trầm ngẩng phắt đầu lên, trừng mắt nhìn tôi đầy giận dữ.