#GSNH 1514 Chương 2
Mời Quý độc giả CLICK vào LIÊN KẾT HOẶC ẢNH bên dưới
Mở ứng dụng shopee - Chỉ 1 lần duy nhất để MỞ ỨNG DỤNG MUA SẮM và tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/8zzFRHJFB6
Ở đó có một người đang đứng, trên ngực đính chiếc huy hiệu mà tôi từng tặng anh.
Không biết bao lâu trôi qua, tôi cảm thấy toàn thân đau đớn như bị lột da rút gân.
Một làn thuốc mát lạnh chậm rãi được tiêm vào cơ thể, mang lại chút sức sống mong manh.
Khi tỉnh lại lần nữa, trời đã tối mịt.
Lục Kiêu ngồi bên giường, nhìn chằm chằm vào tôi:
“Vãn Vãn còn nhỏ tuổi, thấy tôi trông chừng em nên ghen thôi. Tôi đã dạy dỗ cô ấy một trận rồi. Em lớn tuổi hơn, đừng chấp nhặt với cô ấy làm gì.”
“Tôi biết rồi.” Giọng nói khàn đặc của tôi như tiếng giấy nhám ma sát, cứa từng nhát vào lòng Lục Kiêu.
“Ngày mai là ngày giỗ của Thụy Thụy, tôi sẽ cùng em đi thăm nó.”
Thụy Thụy là đứa con chỉ được ở lại thế gian này vỏn vẹn một ngày của chúng tôi.
Những năm trước, dù Lục Kiêu có ở chân trời góc bể nào cũng sẽ quay về cùng tôi cúng con.
Thế nhưng, tôi đã không chờ được Lục Kiêu, mà lại bị vệ sĩ lôi vào căn biệt thự chính một lần nữa.
Tô Vãn mặt cắt không còn giọt máu, tay ôm chặt ngực, thở dốc dữ dội như thể sắp nghẹt thở đến nơi.
Lục Kiêu ngồi bên giường ôm lấy cô ấy, sắc mặt u ám như sắp nhỏ ra nước.
Ánh đèn chùm trong phòng khách chói lòa làm người ta hoa mắt.
Một gã đàn ông tự xưng là “bậc thầy tâm linh” tay cầm chuỗi vòng gỗ đào, đi đi lại lại quanh ghế sofa với giọng điệu giả bộ thâm sâu:
“Tôi đã thông linh và tra rõ rồi. Thứ khiến tiểu thư Vãn Vãn bị đau tim, mất ngủ hằng ngày chính là oán niệm của đứa trẻ không giữ được năm xưa của Thẩm tiểu thư.”
Bàn tay đang cầm ly nước của tôi khựng lại, tôi ngước mắt lạnh lùng liếc hắn: “Thật là một trò cười!”
Lục Kiêu ngồi trên ghế sofa da đối diện, ánh mắt khóa chặt lấy tôi như phủ băng, gằn từng chữ:
“Thẩm Niệm, tôi biết em hận tôi năm đó có lỗi với em, đứa bé mất rồi, em không vượt qua được rào cản trong lòng. Nhưng tất cả chuyện này không liên quan đến Vãn Vãn. Có oán khí gì cứ trút lên đầu tôi, đừng đem sức khỏe của cô ấy ra làm bia đỡ.”
Tôi đặt ly nước xuống, đầu ngón tay trắng bệch. Nhìn sự bảo vệ và giận dữ không hề che giấu trong mắt anh, tôi bỗng bật cười:
“Nếu thật sự có oán niệm gì ám được người, Lục Kiêu, anh nghĩ bây giờ mình còn có thể ngồi đây bình an vô sự sao?”
Sắc mặt anh sa sầm xuống. Tôi nói tiếp, giọng nhẹ như lông hồng nhưng mang theo cái lạnh thấu xương:
“Tôi nhớ năm đó, anh đã thề trước giường bệnh của cha tôi rằng đời này sẽ đối xử tốt với tôi, tuyệt không phụ lòng. Cha tôi lúc đó nói, nếu anh dám phản bội lời thề, sẽ để anh chết không tử tế.”
“Thẩm Niệm!” Lục Kiêu đập bàn đứng phắt dậy, lồng ngực phập phồng dữ dội, “Em đừng ở đây ăn nói lung tung!”
“Cho nên,” tôi thu lại nụ cười, ánh mắt bình thản đến đáng sợ, “lấy đâu ra oán niệm chứ? Thụy Thụy đã mất từ lâu rồi, nó chưa bao giờ hại ai, cũng không oán trách ai cả — có trách, thì phải trách những kẻ đã không bảo vệ được nó ấy.”
Sắc mặt Lục Kiêu tái nhợt đi trong nháy mắt, như thể bị câu nói này bóp nghẹt trái tim, thân hình hơi lảo đảo.
Tên “thầy tâm linh” thấy vậy liền quỳ gối bò đến trước mặt Lục Kiêu, vỗ ngực bảo đảm:
“Lục tiên sinh, tôi lấy kinh nghiệm ba mươi năm thông linh ra đảm bảo, chỉ cần làm một buổi lễ xua đuổi oán niệm, bệnh đau tim của tiểu thư Vãn Vãn chắc chắn sẽ khỏi!”
Lục Kiêu im lặng hồi lâu, yết hầu chuyển động, giọng khàn đặc: “Phải làm thế nào?”
“Oán niệm bám trên người người thân nhất. Chỉ cần để người thân chịu đủ đau đớn, khiến oán linh đau lòng và sợ hãi, nó sẽ tự khắc rời khỏi cơ thể, không dám đeo bám tiểu thư Vãn Vãn nữa.”
Lục Kiêu quay sang nhìn tôi, trong mắt thoáng qua một tia giằng xé khó nhận ra, nhưng phần nhiều là sự tuyệt tình:
“A Niệm, dù là thật hay giả, tôi không thể đem sức khỏe của Vãn Vãn ra cược được. Em đừng trách tôi thiên vị, đợi chuyện này qua đi, tôi nhất định sẽ bù đắp cho em.”
Tôi nhếch mép, không nói gì, coi như ngầm đồng ý.
Tên “đại sư” kia lập tức lấy ra một hộp kim bạc dài, nói là “kim đuổi oán”, chuyên chọn những nơi nhạy cảm như đầu ngón tay, kẽ tay để đâm vào.
Từng cây kim bạc đâm thấu vào đầu ngón tay trỏ của tôi.
Cơn đau buốt dưới móng tay lan theo dây thần kinh tỏa ra khắp người.
Tôi cắn chặt môi dưới đến mức ngửi thấy vị máu, mồ hôi lạnh chảy dài xuống thái dương, thấm đẫm vạt áo sau lưng, nhưng tôi vẫn không rên một tiếng.
Thế nhưng trên ghế sofa, Tô Vãn vẫn ôm ngực, hơi thở ngày càng dồn dập, sắc mặt vẫn trắng bệch.
“Không xong rồi!” Đại sư thảng thốt kêu lên, quay sang bảo Lục Kiêu: “Oán linh này oán khí quá nặng, nỗi đau bình thường không trấn áp được! Phải dùng biện pháp mạnh hơn để nó biết sợ!”
Đáy mắt Lục Kiêu lóe lên một tia tàn nhẫn, hạ lệnh cho vệ sĩ bên cạnh:
“Đưa cô ấy xuống tầng hầm, làm theo lời tôi dặn.”
Tầng hầm tối tăm ẩm thấp, bày đầy đủ loại dụng cụ thể hình, lúc này lại trở thành công cụ tra tấn.
Chiếc thắt lưng da ngâm nước đá quất mạnh lên lưng tôi, từng phát một, cho đến khi chiếc áo sơ mi thấm đẫm máu, da thịt sau lưng rách nát.
Bọn họ lại ấn tôi quỳ lên chiếc thảm yoga cắm đầy kim nhỏ.
Những cây kim xuyên qua lớp vải, đâm sâu vào da thịt.
Máu tươi tức khắc nhuộm đỏ chiếc thảm, tạo thành một vũng đỏ rực nhức mắt.
Tôi bị ném xuống đất như một con búp bê rách nát.
Trong cơn mê man, tôi nghe thấy tiếng cười nhẹ nhõm của Tô Vãn từ trên lầu truyền xuống.
Hóa ra, cái gọi là oán niệm, chẳng qua chỉ là một cuộc hành hình do chính tay anh thực hiện để lấy lòng một người đàn bà khác mà thôi.
Khi tôi tỉnh lại, trang viên đã vô cùng náo nhiệt.
Hôm nay là tiệc đính hôn của Lục Kiêu và Tô Vãn, cũng là ngày tôi rời khỏi thế giới này.
Đôi chân tôi đã bị đánh gãy, chỉ có thể nằm yên lặng trong căn kho bỏ hoang, chờ đợi đếm ngược cuối cùng của hệ thống trở về số không.
“Còn lại ba mươi phút. Ký chủ, chào mừng cô về nhà.”
Cánh cửa kho lúc này lại bị đá văng ra, Lục Kiêu mang theo hơi lạnh thấu xương cùng đám đàn em vũ trang đầy đủ xông vào.
Anh nhìn tôi bằng ánh mắt cực kỳ phức tạp, nhưng giọng điệu lại lạnh lùng:
“Thẩm Niệm, đêm qua em vì trút giận mà đi đánh nổ bến cảng, khiến các thương gia quanh đó thiệt hại nặng nề. Em phải ra mặt xin lỗi.”
Anh nắm lấy bàn tay lạnh ngắt của tôi, ghé sát tai thì thầm:
“Tôi hứa, chỉ là đến đó đọc một bản thảo, làm màu một chút thôi. Vệ sĩ sẽ luôn ở trong bóng tối bảo vệ em, tôi tuyệt đối không để em xảy ra chuyện gì.”
Tôi nhìn gương mặt vừa sốt sắng trấn an vừa ẩn chứa toan tính của anh, chút đau lòng nhỏ nhoi cuối cùng cũng hoàn toàn đóng băng.
Trấn an sao? Cái gọi là trấn an của anh, là thật sự không biết, hay là đang diễn kịch?
Tôi đưa một bản thỏa thuận chia tay đến trước mặt Lục Kiêu. Đồng tử anh đột ngột co rút:
“Thẩm Niệm, đến cả em cũng muốn ép tôi sao?”
Đúng lúc đó, tên đàn em bên ngoài vội vã chạy vào báo cáo:
“Đại ca Kiêu! Các thương gia ở bến cảng đều bãi công kháng nghị, yêu cầu trừng trị nghiêm khắc kẻ thủ ác gây hỏa hoạn!”
Lục Kiêu chộp lấy cây bút, viết vội vài chữ lên bản thỏa thuận như để trút giận.
Tôi bị người ta khênh ra khỏi căn kho bỏ hoang, đi qua con đường nhỏ rực rỡ đèn hoa của trang viên, tiến về phía bến cảng đang ồn ào giận dữ.
Vừa đến nơi, gạch đá đã ném tới tấp như mưa rào, đấm đá trút xuống cơ thể đang co quắp của tôi.
Lòng căm hận của đám đông như kết thành thực thể, chỉ hận không thể ăn tươi nuốt sống tôi.
“Cảnh báo! Cảm ứng thấy sinh mệnh ký chủ bị đe dọa cực độ, kích hoạt kênh phản hồi cấp tốc, lập tức trở về! Lập tức trở về!”
Ý thức của tôi bị cơn đau và tiếng cảnh báo chói tai của hệ thống xé toạc thành từng mảnh, hoàn toàn chìm vào bóng tối vô tận.
Khi đám người cuồng loạn cuối cùng bị vệ sĩ giải tán, trên mặt đất hỗn độn trước bến cảng, ngoại trừ một vũng máu đỏ tươi và những thứ bẩn thỉu đáng buồn nôn, chỉ còn lại một cánh tay đứt lìa trắng bệch, thanh mảnh nằm lẻ loi.
Trên cánh tay đó, hình xăm hai chữ “Lục Kiêu” bằng mực xanh trông thật nực cười, lại thật thê lương.
Ba ngày sau, tại phòng làm việc trong trang viên.
Lục Kiêu ngước mắt nhìn tên đàn em đứng hầu bên cạnh:
“Đến kho bảo Thẩm Niệm, nếu cô ấy biết lỗi rồi thì đến dập đầu xin lỗi Vãn Vãn một tiếng, tôi sẽ phong cô ấy làm phó soái, chọn ngày lành tháng tốt tổ chức lễ nhậm chức cho cô ấy.”
Lời vừa dứt, phòng làm việc rơi vào một khoảng lặng chết chóc. Tên đàn em sợ đến mức toàn thân run rẩy, lắp bắp đáp:
“Nhưng… nhưng đại ca Kiêu, chị Niệm mất từ ba ngày trước rồi mà.”
“Mất rồi?” Lục Kiêu như không hiểu nghĩa của hai chữ này, anh lặp lại một lần.
Cây bút máy trong tay rơi “cạch” một tiếng xuống mặt bàn gỗ đỏ đắt tiền, mực bắn tung tóe, loang ra một màu đen nhức mắt.
Anh đột ngột đứng dậy, thân hình cao lớn va vào chiếc ghế khiến nó trượt ra xa, tạo nên tiếng động chói tai.
Anh túm lấy cổ áo tên đàn em, lực mạnh đến mức gần như muốn bóp nát xương đối phương, đáy mắt cuộn trào sóng dữ, giọng nói khàn đặc:
“Mẹ nó, mày nói lại lần nữa xem? Mất là mất cái gì?”
Mặt tên đàn em tím tái, nước mắt nước mũi giàn giụa:
“Đại ca Kiêu, ngày hôm đó ở bến cảng… người đông quá, vệ sĩ không thể ngăn được. Đợi đến khi chúng em xông vào thì trên đất chỉ còn một vũng máu, và… và một cánh tay đứt, trên mu bàn tay có xăm tên của anh… Chúng em tìm ba ngày ba đêm, ngay cả một sợi tóc cũng không thấy nữa… Chị Niệm… thực sự là mất rồi!”
“Không thể nào!” Lục Kiêu vung tay hất văng tên đàn em ra.
Anh đập mạnh vào tường, phát ra tiếng động trầm đục.
Anh loạng choạng lùi lại hai bước, ánh mắt dán chặt vào bản thỏa thuận chia tay đã ký trên bàn.
Những nét chữ thanh mảnh, dứt khoát là phong cách riêng của Thẩm Niệm, mỗi nét chữ lúc này đều như đang lăng trì trái tim anh.
Anh nhớ lại ba ngày trước, khi nắm lấy bàn tay lạnh giá của cô, anh đã thề thốt sẽ bảo vệ cô.
Anh nhớ lại ánh mắt cô nhìn mình lúc đó, bình thản không một chút gợn sóng.
Bây giờ nghĩ lại, đó đâu phải là bình thản, đó là mặt hồ nước chết, là sau khi đã đốt sạch mọi yêu thương, đến cả hận cũng không buồn giữ lại, chỉ còn sự thờ ơ.
“Chuẩn bị xe, đi bến cảng.” Giọng Lục Kiêu run rẩy nhưng vẫn mang theo sự tàn nhẫn không thể nghi ngờ.
Chiếc xe lao đi điên cuồng, tiếng lốp ma sát với mặt đất chói tai.
Đến bến cảng, Lục Kiêu gần như lăn ra khỏi xe.
Ba ngày trôi qua, vết máu ở đây sớm đã bị gột rửa sạch sẽ, chỉ còn lại những vệt sẫm màu, giống như những vết sẹo khắc trên mặt đất.
Anh chạy điên cuồng khắp bến cảng, miệng không ngừng gọi tên Thẩm Niệm, giọng nói khàn đặc, vụn vỡ.
Gió thổi qua gò má mang theo vị mặn chát của biển, nhưng lại giống như những lưỡi dao cứa vào da thịt đau nhức.
Anh nhớ lại nhiều năm trước, khi còn là một tên lưu manh đường phố, bị người ta đánh gần chết, chính Thẩm Niệm đã cõng anh, từng bước một đi về căn nhà rách nát lộng gió đó.
Cô dùng những dải vải thô băng bó vết thương cho anh, đỏ hoe mắt nói: “Lục Kiêu, sau này em bảo vệ anh.”
Anh nhớ lại lúc mình xông pha vào thị trường vũ khí đen, cửu tử nhất sinh, chính Thẩm Niệm đã bày mưu tính kế, canh giữ hậu phương cho anh.
Ngày anh ngồi lên vị trí thủ lĩnh, cô đứng bên cạnh, ánh sáng trong mắt còn rạng rỡ hơn cả những vì sao trên trời.
Anh nhớ lại đứa trẻ Thụy Thụy, sinh mệnh nhỏ bé chỉ ở lại thế gian một ngày.
Lúc Thẩm Niệm mất đi đứa bé, cô đã khóc đến mức gần như ngất đi.
Chính anh đã ôm cô và nói: “A Niệm, đừng sợ, anh sẽ ở bên em cả đời.”
Cả đời. Hai chữ thật nực cười làm sao.
Làm thế nào mà anh có thể ép người con gái vốn dĩ trong lòng, trong mắt đều chỉ có anh vào đường cùng như vậy?