#GSNH 1530 Chương 7
Mời Quý độc giả CLICK vào LIÊN KẾT HOẶC ẢNH bên dưới
Mở ứng dụng shopee - Chỉ 1 lần duy nhất để MỞ ỨNG DỤNG MUA SẮM và tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/8zzFRHJFB6
Trước sự chỉ trỏ của vô số người qua đường, anh ta bị hai người đàn ông to lớn lôi ra khỏi ghế lái, ngã nhào xuống đất đầy chật vật.
Anh ta trơ mắt nhìn chiếc BMW của mình bị kéo đi như một đống sắt vụn nhưng sự tuyệt vọng thực sự lại nằm ở bệnh viện.
Sau khi mẹ chồng biết tin con trai bị sa thải, gánh khoản nợ khổng lồ và sắp phải ly hôn tay trắng ra đi thì uất ức quá độ, dẫn đến xuất huyết não đột ngột, nằm liệt giường trong bệnh viện.
Hành lang bệnh viện nồng nặc mùi t.h.u.ố.c sát trùng.
Tống Trạch nhận được điện thoại từ luật sư của tôi, là tối hậu thư về vụ kiện ly hôn.
Vừa cúp máy, điện thoại của anh ta lại reo lên, là cuộc gọi đòi nợ từ công ty cho vay qua mạng.
“Tống Trạch! Thằng ch.ó này! Còn không trả tiền, tao đến rút ống thở của mẹ mày ra bây giờ!”
Anh ta lao vào phòng bệnh, một mùi hôi thối xộc thẳng vào mũi. Mẹ chồng tiểu tiện không tự chủ, làm bẩn hết cả ga giường.
Anh ta muốn gọi hộ lý nhưng người hộ lý chỉ liếc anh ta một cái rồi lạnh lùng nói: “Thêm tiền, không thì tự làm đi.”
Trong người anh ta lúc này đến 100 tệ cũng không móc ra nổi.
Ngay lúc anh ta chật vật và sụp đổ nhất, y tá bước tới: “Người nhà giường 302, đã giục mấy lần rồi, mau đi nộp viện phí đi. Hôm nay không nộp thì chúng tôi buộc phải làm thủ tục cho bà ấy xuất viện đấy.”
Anh ta gọi điện cho tôi, khoảnh khắc điện thoại được kết nối, chút lòng tự trọng cuối cùng của anh ta cũng tan nát.
“Vợ ơi! Ly Ly! Anh sai rồi! Anh thực sự sai rồi!” Qua điện thoại, anh ta khóc như một đứa trẻ: “Anh cầu xin em, cho anh mượn ít tiền, chỉ 200 tệ thôi, để anh mua tã giấy cho mẹ được không? Bà ấy đáng thương quá…”
Tôi im lặng vài giây, rồi bình tĩnh đáp: “Tống Trạch, lúc mẹ anh chi 80 nghìn tệ để đi căng da mặt, lúc anh chuyển cho Lâm Vi 50 nghìn tệ và nói cô ta là quan trọng nhất, sao không thấy anh hào phóng như vậy?”
“Giờ tôi không có tiền.” Tôi dùng chính cái cớ mà anh ta ghét nhất để đáp trả: “Tiền của tôi đều đã có kế hoạch để đổi xe cho em trai, chuẩn bị quỹ giáo d.ụ.c cho con nó rồi. Anh cũng biết đấy, tôi là một ‘phù đệ ma’ mà. Tôi không làm từ thiện nữa.”
Tôi cúp máy, cho anh ta vào danh sách đen.
Vài phút sau, tôi vẫn chuyển nặc danh vào tài khoản bệnh viện 10 nghìn tệ.
Luật sư Vương nhìn tôi với vẻ khó hiểu.
Tôi bình thản nói: “Tôi không phải từ bi, mà là một cuộc giao dịch. Tôi bỏ tiền ra để cắt đứt chút liên hệ cuối cùng với gia đình họ. Đây là khoản phí thanh lý cuối cùng tôi chi trả cho dự án đầu tư thất bại này. Từ nay về sau sinh t.ử họa phúc, nợ nần sòng phẳng, không còn liên quan gì nữa.
Vụ kiện ly hôn diễn ra vô cùng thuận lợi.
Tại tòa, Tống Trạch không có tiền thuê luật sư, chỉ có thể tự bào chữa cho mình.
Anh ta gào thét khàn cả giọng, cáo buộc tôi tâm cơ sâu hiểm, dày công tính toán để chiếm đoạt tài sản của anh ta.
Còn luật sư của tôi, luật sư Vương, chỉ bình tĩnh đứng dậy, trình bản “Báo cáo phân tích rủi ro” dài năm mươi trang lên làm bằng chứng.
Mỗi khoản tiền chuyển cho nhân tình, mỗi khoản chi tiêu hoang phí, mỗi bản thỏa thuận anh ta tự tay ký tên đều trở thành những chiếc đinh đóng c.h.ặ.t vào cỗ quan tài của anh ta.
Khi tòa tuyên án căn nhà thuộc về tôi, anh ta phải ra đi tay trắng và tự gánh vác mọi khoản nợ cá nhân, Tống Trạch như bị rút cạn sức lực, ngã quỵ xuống ghế bị cáo.
Tôi bước ra khỏi tòa án, bầu trời bên ngoài đầy nắng.
Trong mấy tháng tiếp theo, việc đầu tiên tôi làm là xử lý căn nhà đó.
Tôi thuê một công ty vệ sinh chuyên nghiệp nhất. Họ mặc đồ bảo hộ như đang xử lý hiện trường sinh hóa, dọn sạch mọi dấu vết mà Tống Trạch và mẹ anh ta để lại, từ đống thức ăn mốc meo, rác thải tích tụ đến những vết dầu mỡ bẩn thỉu.
Khi công nhân kéo túi rác cuối cùng ra ngoài, tôi bước vào căn nhà trống rỗng.
Ánh nắng xuyên qua cửa sổ sát đất chiếu vào, không khí mang mùi thanh khiết của t.h.u.ố.c sát trùng hòa lẫn với nắng.
Đứng trong căn nhà từng tràn ngập sự kìm nén, cãi vã và dối trá này, tôi bình thản nói với chính mình trong quá khứ một câu: “Tạm biệt”.
Sau đó, tôi treo biển bán nhà với mức giá thấp hơn nhiều so với thị trường và yêu cầu thanh toán toàn bộ một lần để giao dịch nhanh ch.óng.
Ngày ký hợp đồng, sau khi nhận đủ tiền, tôi không một chút lưu luyến mà quay người rời đi.
Một năm sau.
Tôi thăng chức lên làm Giám đốc quản trị rủi ro của bộ phận ngân hàng đầu tư.
Tôi dùng số tiền bán nhà và tiền tích góp của bản thân mua một căn hộ cao cấp có tầm nhìn thoáng đãng bên bờ sông.
Mỗi sáng sớm, tôi vừa chạy bộ vừa ngắm mặt trời mọc lên từ phía mặt sông.
Em trai tôi cũng đã kết hôn, lấy một cô gái dịu dàng hiền thục, cuộc sống của đôi vợ chồng trẻ rất sung túc.
Một buổi chiều cuối tuần, tôi lái chiếc xe NIO ET7 mới mua đến hầm gửi xe của một khách sạn cao cấp để đón đối tác kinh doanh của mình là ông Lý, đi tham gia một bữa tiệc tối trong ngành.
Tôi quen ông Lý trong một dự án cách đây nửa năm. Ông ấy là người nho nhã, trầm ổn, quan điểm của chúng tôi về rủi ro và lợi nhuận cực kỳ thống nhất.
Xe vừa dừng hẳn, ông Lý đã mỉm cười chờ sẵn ở cửa thang máy.
Ngay khi tôi vừa xuống xe, ông ấy lịch thiệp mở cửa cho tôi thì một bóng người mặc áo khoác vàng của hãng giao đồ ăn, giống như vớ được cọc chèo, điên cuồng lao ra từ một góc.
Đó là Tống Trạch.
Anh ta gầy đến mức biến dạng, da cũng đen đi nhiều, tóc lốm đốm bạc, lưng còng xuống, trên người tỏa ra mùi mồ hôi chua nồng hòa lẫn với mùi thức ăn rẻ tiền.
Anh ta quỳ rạp xuống trước đầu xe của tôi, chặn mất lối đi: “Ly Ly! Vợ ơi! Anh sai rồi!”
Anh ta nước mắt giàn dụa, dập đầu lia lịa, nói năng lộn xộn: “Anh biết sai rồi! Em nể tình nghĩa vợ chồng năm năm của chúng ta, giúp anh một tay với! Anh nguyện làm trâu làm ngựa cho em! Em bảo gì anh cũng làm!”
Ông Lý nhíu mày, bước lên một bước chắn trước mặt tôi, trầm giọng hỏi: “Giám đốc Khương, có cần gọi bảo vệ không?”
Tôi khẽ lắc đầu.
Khi nhìn khuôn mặt đang vặn vẹo vì tuyệt vọng ở bên ngoài cửa sổ xe, tôi cầm điện thoại lên gọi cho trung tâm quản lý tòa nhà.
Giọng nói của tôi thông qua Bluetooth trên xe truyền đi rõ mồn một, vang vọng khắp mọi ngóc ngách bên ngoài.
“Alo, bộ phận vệ sinh đấy à? Ở vị trí đỗ xe A07 tầng hầm B2 có một đống rác thải lớn cần dọn dẹp gấp, để thế này hơi mất mỹ quan đô thị.”
Ở bên ngoài xe, tiếng gào khóc của Tống Trạch bỗng bặt vô âm tín.
Anh ta đột ngột ngẩng đầu lên, nhìn tôi ngồi trong xe bằng ánh mắt không thể tin nổi.
Chỉ trong vài giây ngắn ngủi, ánh mắt ấy chuyển biến từ van nài sang kinh ngạc, rồi cuối cùng là c.h.ế.t lặng và tuyệt vọng hoàn toàn.
Tôi cúp máy, mỉm cười hối lỗi với anh Lý: “Chúng ta đi thôi, đừng để đống rác này làm mất thời gian nữa.”
Động cơ của chiếc xe mới khởi động một cách êm ái và mượt mà.
Ánh đèn pha sáng rực quét qua bóng dáng đang co quắp dưới đất của anh ta.
Ngay sau đó, chiếc xe lướt đi vững chãi, bỏ lại anh ta cùng đống hỗn độn kia vĩnh viễn chìm vào bóng tối phía sau lưng.
Năm năm đó chính là khoản phí đầu tư rủi ro đắt đỏ nhất, nhưng cũng xứng đáng nhất mà tôi từng chi trả cho cuộc đời mình.
Còn bây giờ, tôi chính thức thoát rồi.