#GSNH 1536 Chương 4
Mời Quý độc giả CLICK vào LIÊN KẾT HOẶC ẢNH bên dưới
Mở ứng dụng shopee - Chỉ 1 lần duy nhất để MỞ ỨNG DỤNG MUA SẮM và tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
Thẩm Tự An chỉ giãy giụa hai giây, sau đó liền lật người đè tôi xuống.
Từ chiều đến tận khuya, Thẩm Tự An như một con sói đói vừa lần đầu biết mùi vị thịt, vừa được nếm đã không muốn dừng lại.
Tôi bị dày vò đến mức ngủ thiếp đi vì kiệt sức.
Trong lúc nửa tỉnh nửa mê, tôi nghe thấy giọng anh khàn khàn vang lên bên tai:
“Dương Dương… em thật sự mất trí nhớ sao?”
Tôi mấp máy môi, nhưng không nói gì cả.
Là thật hay không… giờ còn quan trọng sao?
Thật ra, tôi cũng muốn hỏi Thẩm Tự An một câu.
Rõ ràng anh từng rất phản cảm với trò chơi gia đình giả dối này, vậy tại sao cuối cùng vẫn tham gia?
…
Hôm sau, Thẩm Tự An đưa tôi đến bệnh viện kiểm tra lại thần kinh não.
Không ngờ lại chạm mặt Lục Đình Ngôn và Hà Du Du ở sảnh lớn.
Chính Hà Du Du là người lên tiếng trước.
“Dương Dương, Tự… À không, A Ngôn, trùng hợp ghê.”
Cô ta xoa xoa bụng, vẻ mặt đầy khoe khoang:
“Tôi đang mang thai, đến đây khám thai định kỳ. Còn hai người?”
Thẩm Tự An liếc cô ta một cái, giọng lạnh nhạt:
“Đưa Dương Dương đến kiểm tra lại.”
Lục Đình Ngôn không nói gì, nhưng ánh mắt lại dừng trên tay tôi và Thẩm Tự An đang nắm chặt lấy nhau.
Đột nhiên, ánh mắt anh ta di chuyển lên trên, nhìn thấy những dấu hôn dày đặc trên cổ tôi.
“Cổ em sao lại như thế này?” Giọng anh ta cao vút lên.
Tôi cố tình e thẹn nhìn Thẩm Tự An:
“Cái đó thì phải hỏi chồng em rồi.”
Lục Đình Ngôn quay đầu nhìn Thẩm Tự An, ánh mắt nghiêm nghị, phủ đầy u ám.
Tôi nhân cơ hội rời đi:
“Em còn phải đi chụp CT, hai người cứ từ từ nói chuyện.”
Sau khi tôi rời khỏi, Hà Du Du cũng bước vào phòng siêu âm.
Không gian yên tĩnh lại, ánh mắt Lục Đình Ngôn lạnh băng nhìn Thẩm Tự An, giọng sắc như băng giá:
“Thẩm Tự An, cậu đã động vào cô ấy rồi à?”
4
Thẩm Tự An châm một điếu thuốc.
Trong làn khói mờ mịt, giọng anh ta mơ hồ vang lên:
“Chưa động.”
“Vậy những dấu đỏ trên cổ cô ấy là gì?”
Thẩm Tự An ngừng lại hai giây:
“Chắc… muỗi đốt.”
Lục Đình Ngôn nhíu mày, nửa tin nửa ngờ.
Thẩm Tự An phả ra một vòng khói, khẽ cười khẩy:
“Mà kể cả có động vào thì sao? Dù gì cậu cũng đâu muốn sống với cô ấy, chi bằng ly hôn luôn đi.”
Lục Đình Ngôn phản ứng dữ dội:
“Không được ly hôn! Tôi và Dương Dương quen nhau bao năm, vẫn còn tình cảm. Chỉ là… bây giờ Du Du đang mang thai, đúng thời điểm nhạy cảm, tôi không thể rời bỏ cô ấy được.”
“Hừ.” Thẩm Tự An bật cười khinh bỉ, “Vừa ăn trong bát vừa ngó trong nồi, Lục Đình Ngôn, cậu đúng là một thằng đàn ông tồi.”
Lục Đình Ngôn trầm mặc một lát, như hạ quyết tâm:
“Tự An, đợi lần sau Dương Dương mất trí nữa, chúng ta đổi lại đi.”
“Chờ cô ấy mất trí lần nữa rồi tính.”
Không nhận được câu trả lời chắc chắn, Lục Đình Ngôn càng thêm bất an.
Anh ta nhìn chằm chằm Thẩm Tự An, mặt đầy nghiêm trọng:
“Tôi cứ thấy giữa cậu và Dương Dương có gì đó là lạ… Thẩm Tự An, cậu phải hứa với tôi, tuyệt đối không được động vào cô ấy!”
Thẩm Tự An dụi tắt điếu thuốc trong tay, đang định mở miệng thì tôi cầm kết quả CT bước tới, cắt ngang cuộc trò chuyện của hai người.
“Chồng ơi, báo cho anh một tin vui! Bác sĩ vừa nói dây thần kinh não của em đã hoàn toàn hồi phục, sau này sẽ không còn mất trí nữa!”