#GSNH 1547 Chương 5
Mời Quý độc giả CLICK vào LIÊN KẾT HOẶC ẢNH bên dưới
Mở ứng dụng shopee - Chỉ 1 lần duy nhất để MỞ ỨNG DỤNG MUA SẮM và tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
không cứu kịp nữa…”
Điện thoại trượt khỏi tay tôi, rơi xuống sàn.
Tôi ngồi bệt xuống đó, bất động, đến cả nước mắt cũng không chảy nổi.
Cả thế giới trước mắt tôi sụp xuống, biến thành một mảng xám mờ hỗn loạn.
Cố Trạch Dương dường như nhận ra có điều bất ổn, quay người lại.
Thấy dáng vẻ của tôi, anh khựng lại một nhịp, rồi nhanh chóng bước tới.
“Thẩm Yên, em sao vậy?”
“Có phải bên mẹ xảy ra chuyện gì rồi không?”
“Đừng sợ, anh đã sắp xếp xong cả rồi, mẹ sẽ không sao đâu.”
“Mẹ em đối xử với anh tốt như vậy, sao anh có thể thật sự bỏ mặc bà được chứ.”
“Anh chỉ muốn cho em một bài học thôi.”
Anh ngồi xổm xuống, đưa tay định chạm vào tôi.
Tôi chậm rãi, cực kỳ chậm rãi ngẩng đầu lên nhìn anh.
Nhìn gương mặt tôi đã yêu suốt mười năm, mà giờ đây xa lạ đến tột cùng.
Tất cả những cảm xúc từng cuộn trào trong tôi, yêu thương, oán hận, giằng xé, đau đớn, không cam lòng.
Trong khoảnh khắc ấy, đều bị rút cạn.
Chỉ còn lại tro tàn lạnh lẽo.
Một bài học sao.
Tôi nghe thấy giọng mình, bình thản đến mức chính tôi cũng thấy sợ.
“Cố Trạch Dương, mẹ tôi chết rồi.”
“Gì cơ?”
Bàn tay anh đang vươn ra khựng lại giữa không trung, sắc mặt lập tức đông cứng.
Anh như không tin vào tai mình, lại hỏi một lần nữa.
“Em vừa nói gì?”
Tôi nhìn anh, lặp lại từng chữ.
“Mẹ tôi chết rồi. Vừa nãy thôi, tim ngừng đập, không cứu được nữa.”
Giọng tôi bình tĩnh đến đáng sợ.
Không gào khóc, không chất vấn, không rơi một giọt nước mắt.
Cả người như bị rút sạch mọi thứ, chỉ còn lại một cái vỏ trống rỗng.
Sắc mặt Cố Trạch Dương tái đi trông thấy.
“Không thể nào.”
Anh lắc đầu dữ dội, hai tay túm lấy vai tôi, giọng dồn dập.
“Anh đã sắp xếp ổn thỏa rồi.”
“Anh chỉ bảo đội ngũ rút lui tạm thời để gây áp lực.”
“Anh còn cho người theo dõi tình hình.”
“Sao có thể…”
“Theo dõi tình hình?”
Cuối cùng tôi cũng có phản ứng.
Khóe môi khẽ nhếch lên, nhưng nụ cười ấy còn khó coi hơn cả khóc.
“Theo dõi xem mẹ tôi chờ mãi không có bác sĩ.”
“Nghe bao nhiêu lời đồn nhơ nhớp về con gái mình.”
“Rồi từng nhịp tim ngừng lại, đúng không?”
“Không phải… Yên Yên, anh không có ý đó.”
Anh bắt đầu lắp bắp.
Trong mắt anh, lần đầu tiên xuất hiện sự hoảng loạn thật sự, một nỗi sợ hãi hoàn toàn mất kiểm soát.
Anh đưa tay muốn ôm tôi.
Tôi đẩy anh ra.
Không mạnh.
Nhưng dứt khoát.
Tống Nhược cũng bật dậy theo, vẻ khiêu khích trên gương mặt đã biến mất, thay vào đó là sự hoảng sợ không giấu nổi.
Có lẽ ngay cả cô ta cũng không ngờ mọi chuyện lại trượt đến bước này.
“Trạch Dương, chuyện này… chuyện này không liên quan đến chúng ta đâu. Là do dì ấy sức khỏe vốn đã không tốt…”
“Câm miệng!”
Cố Trạch Dương quay phắt lại, đôi mắt đỏ ngầu trừng cô ta. Ánh nhìn hung dữ khiến Tống Nhược hoảng hốt lùi về sau một bước.
Anh không nhìn cô ta thêm lần nào nữa, quay sang siết chặt cổ tay tôi. Lực mạnh đến mức xương cổ tay đau buốt.
“Đi. Đến bệnh viện. Ngay bây giờ.”
“Chắc chắn là có nhầm lẫn.”
“Anh không tin mẹ lại đi như vậy.”
“Rõ ràng anh đã sắp xếp đâu vào đấy rồi.”
Tôi để mặc anh kéo đi, lảo đảo đứng dậy.
Gương mặt tôi vẫn còn rát vì chính tay mình tát. Nền nhà lạnh buốt, đầu gối đau nhức, nhưng tất cả đều không sánh nổi khoảng trống khổng lồ lạnh lẽo đang mở toang trong lồng ngực.
Trên đường đến bệnh viện, Cố Trạch Dương lái xe như bay.
Anh liên tục gọi điện, giọng gắt gỏng, dồn dập chất vấn bệnh viện, chất vấn người phụ trách đội y tế bị điều đi.
Bên kia dường như đang giải thích điều gì đó, nhưng sắc mặt anh càng lúc càng u ám, cuối cùng đập mạnh tay lái một cái thật lực.
Trong xe im lặng đến đáng sợ.
Chỉ còn tiếng động cơ gầm gừ và hơi thở nặng nề của anh.
Đến bệnh viện, ba tôi ngồi bệt xuống băng ghế trước phòng cấp cứu, như thể chỉ trong chớp mắt đã già thêm hai mươi tuổi.
Ông ngẩng đầu nhìn tôi, rồi nhìn Cố Trạch Dương đứng phía sau. Đôi môi run rẩy, không thốt nổi thành lời, nước mắt lặng lẽ tuôn dài.
Bác sĩ tháo khẩu trang, nhìn chúng tôi với ánh mắt mệt mỏi và tiếc nuối, nói vài câu quen thuộc như xin chia buồn, chúng tôi đã cố gắng hết sức.
Những lời ấy lọt vào tai, nhưng không sao chạm được đến tim.
Tôi chỉ thấy bóng lưng ba tôi khom xuống, thấy chiếc giường bệnh phủ vải trắng được y tá đẩy ra khỏi phòng.
Cố Trạch Dương lao tới, định vén tấm vải lên nhìn mẹ lần cuối, nhưng bị ba tôi lặng lẽ giơ tay ngăn lại.
Ánh mắt ba nhìn anh xa lạ và oán hận đến tột cùng. Một cơn phẫn nộ sâu sắc bị nén chặt dưới nỗi đau quá lớn, không thể bộc phát thành lời.
“Cố Trạch Dương.” Giọng ba tôi khàn đặc. “Cậu đi đi. Đừng đến nữa.”
“Chú… cháu…”
Cố Trạch Dương định giải thích, nhưng khi chạm vào ánh mắt ấy, mọi lời nói đều nghẹn lại nơi cổ họng.
Anh quay sang nhìn tôi, trong mắt là sự hoảng loạn và van xin chưa từng xuất hiện.
“Yên Yên…”
Tôi tránh ánh mắt anh, bước tới đỡ lấy cánh tay run rẩy của ba.
“Ba, mình đưa mẹ về nhà.”
Tôi không nhìn Cố Trạch Dương thêm một lần nào nữa.
Những ngày sau đó là một chuỗi hỗn loạn và tê dại.
Lo hậu sự cho mẹ.