#GSNH 1557 Chương 3
Mời Quý độc giả CLICK vào LIÊN KẾT HOẶC ẢNH bên dưới
Mở ứng dụng shopee - Chỉ 1 lần duy nhất để MỞ ỨNG DỤNG MUA SẮM và tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
Vừa dứt lời, mẹ chồng như bị giẫm trúng đuôi, gào lên rồi lao về phía tôi.
“Con tiện nhân này! Cô còn dám ghi âm! Đưa điện thoại đây!”
Những ngón tay gầy guộc như vuốt chim ưng chộp về phía điện thoại tôi.
Tôi đã lường trước, liền nghiêng người tránh né.
Bà ta vồ hụt, loạng choạng suýt ngã.
Lục Kiến Minh và chị chồng vội vàng đỡ lấy bà.
“Mẹ! Mẹ có sao không!”
“Thật không còn phép tắc gì nữa! Bùi Thanh, cô còn dám né tránh!”
Cả bọn trừng mắt nhìn tôi như thể tôi vừa phạm tội tày trời.
Trương Lan từ nãy đứng im không dám lên tiếng, giờ tìm được cơ hội thể hiện, liền nhỏ nhẹ xen vào:
“Chị Thanh, chị đừng làm vậy, có gì thì nói từ từ mà. Mẹ lớn tuổi rồi, lỡ giận quá ảnh hưởng sức khỏe thì biết làm sao?”
Cô ta giả vờ dịu dàng, như thể tôi mới là người vô lý, ngang ngược.
Tôi nhìn cô ta, bỗng bật cười.
“Cô Trương, cô có tư cách gì để lên tiếng ở đây?”
“Bây giờ cô là ai? Là nhân viên của Lục Kiến Minh, hay là tình nhân anh ta nuôi bên ngoài?”
“À không, giờ cô là ‘người thắng cuộc’ trong màn cướp chồng. Vậy thì càng nên câm miệng lại, đứng yên nhìn người đàn ông của mình, vì cô mà ruồng bỏ vợ con, trở thành kẻ bị thiên hạ khinh rẻ.”
Mặt Trương Lan tái mét, nước mắt chực trào, ánh mắt đầy tủi thân nhìn sang Lục Kiến Minh.
Lục Kiến Minh đau lòng, chỉ tay vào tôi, giọng run rẩy:
“Bùi Thanh, cô đủ rồi đấy!”
“Chưa đủ.” Tôi cắt ngang lời anh ta, ánh mắt lạnh như băng.
“Lục Kiến Minh, từ khoảnh khắc anh dắt bọn họ bước vào cánh cửa này, giữa chúng ta… đã chẳng còn gì để nói về chữ ‘đủ’ nữa rồi.”
“Anh muốn ly hôn? Được thôi. Nhưng muốn tôi tay trắng ra đi? Nằm mơ.”
“Thứ gì thuộc về tôi, tôi sẽ không để mất dù chỉ một xu. Còn những gì không thuộc về anh, đừng mơ chạm tới.”
Nói xong, tôi không thèm nhìn bọn họ thêm giây nào, nắm tay Bùi Hồi.
“Con trai, mình về nhà thôi.”
“Nơi này bẩn quá, ở lâu sẽ làm dơ mắt của chúng ta.”
Bùi Hồi gật đầu thật mạnh, quay đầu liếc nhìn Lục Kiến Minh, ánh mắt đó… không còn là của một đứa trẻ nhìn cha, mà là ánh nhìn dành cho một người xa lạ.
Một kẻ xa lạ, dơ bẩn, đáng ghê tởm.
Tôi ngẩng cao đầu, nắm tay con trai, từng bước, từng bước, rời khỏi cái nhà tù khiến tôi nghẹt thở này, trong ánh mắt đầy giận dữ, căm hận và hoảng loạn của họ.
Ngoài trời, gió chiều mát lạnh.
Tôi hít một hơi thật sâu, cảm thấy khối u uất đè nặng trong lồng ngực suốt mười năm qua, cuối cùng cũng được trút ra phần nào.
Tôi biết, đây mới chỉ là khởi đầu.
Một trận chiến thật sự đang chờ phía trước.
Nhưng tôi không còn sợ nữa.
Vì từ giờ trở đi, tôi sẽ sống chỉ vì bản thân và con trai mình.
Về lại căn nhà từng được gọi là “tổ ấm” của chúng tôi, từng đồ vật quen thuộc giờ như đang chế giễu sự thất bại của tôi.
Tấm ảnh cưới treo trên tường, đôi vợ chồng trong ảnh cười tươi hạnh phúc, giờ nhìn vào… chỉ thấy châm biếm đến cay đắng.
Tôi không chút luyến tiếc, bước vào thư phòng, gỡ bức ảnh xuống, ném thẳng vào thùng rác.