#GSNH 1574 Chương 7
Mời Quý độc giả CLICK vào LIÊN KẾT HOẶC ẢNH bên dưới
Mở ứng dụng shopee - Chỉ 1 lần duy nhất để MỞ ỨNG DỤNG MUA SẮM và tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
“Phải hỏi thế nào đây? Hỏi thẳng vợ mình rằng trong lòng cô ấy đã có người đàn ông khác rồi sao?”
“Thẩm Thanh Nhiễm.”
Anh gọi tôi. Lần này không còn là giọng điệu lạnh lùng, gắt gỏng thường thấy, mà trầm xuống, nặng nề đến lạ.
“Cuộc hôn nhân này của chúng ta khởi đầu từ hợp đồng. Nhưng anh chưa từng… chưa từng nghĩ sẽ sớm kết thúc nó, hay để nó biến chất thành một mối quan hệ xa lạ.”
Anh mở mắt nhìn tôi. Ánh nhìn sâu đến mức khiến người ta khó lòng né tránh.
“Là anh đã cư xử quá mức. Anh xin lỗi.”
Đây đã là lần thứ hai anh nói lời xin lỗi với tôi.
Tôi nhìn quầng thâm hằn rõ dưới mắt anh, nhìn đôi mày dù đã thả lỏng nhưng vẫn còn vương chút mệt mỏi.
Những ấm ức và hoang mang trong lòng tôi bỗng tan đi như chưa từng tồn tại.
Thay vào đó là một cảm giác mềm mại, rung động đến khó gọi tên.
“Em chấp nhận lời xin lỗi của anh.”
Tôi nói.
Sau đó, tôi cầm ly trà sữa còn lại, cắm ống hút rồi đưa về phía anh.
“Anh thử xem? Em nghĩ là khá ngon.”
Anh cụp mắt nhìn ly trà sữa, rồi ngẩng lên nhìn tôi.
Trong đôi mắt đen sâu thẳm ấy, cuối cùng cũng xuất hiện một tia thả lỏng hiếm hoi.
Anh nhận lấy, chần chừ giây lát rồi cúi đầu uống một ngụm.
“Sao rồi?”
Tôi hỏi.
“… Ngọt.”
Anh đáp, hàng mày khẽ nhíu lại. Rõ ràng không quen vị ngọt này, nhưng cũng không buông tay.
“Chỉ có ba mươi phần trăm đường thôi mà.”
Tôi bật cười.
“Ừ.”
Anh khẽ đáp, ánh mắt dừng lại nơi khóe môi đang cong lên của tôi, rất lâu.
Không khí trong xe rốt cuộc cũng thôi ngột ngạt.
Thứ căng cứng như dây đàn kia âm thầm tan ra.
Xe nổ máy, lăn bánh về phía studio của tôi.
Chúng tôi không nhắc lại hiểu lầm, cũng chẳng nói đến những đêm dài trằn trọc.
Chỉ lặng lẽ dùng chung một ly trà sữa, thỉnh thoảng ánh mắt vô tình chạm nhau rồi lại tự nhiên rời đi.
Như thể có thứ gì đó đã lặng lẽ đổi khác.
Xe dừng trước cửa studio, tôi chuẩn bị mở cửa xuống xe.
“Thanh Nhiễm.”
Anh bất chợt gọi.
Tôi quay đầu.
Ánh nắng sớm xuyên qua cửa kính, rơi thẳng vào đôi mắt anh, làm dịu đi nét lạnh thường ngày.
“Tối nay…”
Anh dừng lại một chút, dường như đang cân nhắc.
“Về nhà ăn cơm nhé. Anh nhờ đầu bếp nấu mấy món em thích.”
Không phải ra lệnh, cũng không phải thông báo.
Chỉ là một lời mời hơi vụng về, mang theo chút thấp thỏm.
Tôi nhìn thấy rõ sự mong chờ xen lẫn căng thẳng trong ánh mắt anh.
Trái tim tôi mềm ra một cách rất không phòng bị.
Tôi gật đầu, mỉm cười với anh.
“Được.”
Sự căng thẳng trong mắt anh tan biến ngay lập tức, thay bằng ánh sáng dịu dàng hiếm thấy.
“Vậy tối gặp em.”
“Tối gặp anh.”
Tôi xuống xe, đứng nhìn chiếc Bentley đen hòa vào dòng xe cộ.
Nắng hôm nay thật đẹp, chiếu lên người ấm áp lạ thường.
Tôi cúi đầu nhìn chiếc nhẫn đã được đeo lại nơi ngón áp út, ánh sáng phản chiếu lấp lánh.
Rồi tôi quay người, bước vào tòa nhà với nhịp chân nhẹ hơn hẳn.
———
Buổi tối hôm đó.
Phòng ăn tràn ngập ánh đèn ấm áp.
Trên bàn là vài món ăn gia đình tinh xảo, tất cả đều đúng khẩu vị của tôi.
Cung Duật Thương đã thay vest bằng áo len cashmere xám đậm, cả người bớt sắc lạnh, thêm vài phần dịu dàng.
Anh ngồi đối diện, tự tay múc canh.
Nghe tiếng tôi bước vào, anh ngẩng đầu.
Ánh mắt chạm nhau.
Không còn ngượng ngùng, cũng không còn xa cách.
Chỉ là sự yên bình hiếm hoi sau những sóng gió.
“Em về rồi à?”
Anh nói, rồi đẩy bát canh về phía tôi.
“Vâng.”
Tôi ngồi xuống.
Bữa tối diễn ra nhẹ nhàng đến lạ.
Chúng tôi trò chuyện về món ăn, thời tiết, vài chuyện nhỏ ở studio buổi chiều.
Bình dị, nhưng rất thật.
Ăn xong, chúng tôi không về phòng ngay.
Anh đề nghị ra vườn đi dạo.
Đêm xuân, hương cỏ cây thoang thoảng, ánh trăng như nước đổ xuống khu vườn.
Chúng tôi sóng vai bước trên lối sỏi, bóng hai người kéo dài, đôi lúc chồng lên nhau.
“Thanh Nhiễm.”
Anh đột ngột dừng lại.
Tôi cũng dừng theo, quay sang nhìn anh.
Dưới ánh trăng, đường nét khuôn mặt anh rõ ràng hơn bao giờ hết, ánh mắt nghiêm túc đến mức khiến tim tôi khẽ siết lại.
“Chuyện hiểu lầm vừa rồi…”
Anh chậm rãi nói.
“Nó khiến anh nhận ra vài điều.”
Tôi lặng im, tim đập nhanh hơn một nhịp.
“Anh quan tâm.”
Ánh mắt anh khóa chặt tôi.
“Quan tâm việc em có thể để ý người khác, quan tâm nụ cười của em dành cho ai, quan tâm cả việc em vì người đó mà ăn diện.”
“Sự quan tâm này… đã vượt xa giới hạn của một cuộc hôn nhân hợp đồng.”
Từng lời của anh rơi xuống, chạm thẳng vào tim tôi.
“Vì vậy, anh muốn xác định lại mối quan hệ của chúng ta.”
Anh bước lên một bước, khoảng cách giữa hai người thu hẹp lại.
Mùi tuyết tùng quen thuộc hòa trong gió đêm bao trùm lấy tôi.
“Thẩm Thanh Nhiễm, anh không muốn chỉ là người chồng trên giấy tờ nữa.”
Anh đưa tay lên, đầu ngón tay chạm nhẹ vào má tôi, cẩn trọng và nâng niu.
“Anh muốn trở thành bạn đời thực sự của em. Muốn hiểu em, ở bên em, chia sẻ mọi vui buồn… muốn trở thành gia đình của em.”
Đầu ngón tay anh hơi lạnh, nhưng hơi thở lại nóng.
Tôi nhìn vào mắt anh, nơi phản chiếu ánh trăng và cả gương mặt đang ngẩn ngơ của chính mình.
Không lời hoa mỹ, chỉ là những tâm ý chân thành nhất.
Một năm xa cách, vài ngày dằn vặt, một hiểu lầm buồn cười.
Nhưng tất cả lại phá vỡ lớp băng giá giữa chúng tôi.
Tôi cảm nhận được thứ tình cảm vẫn luôn im lặng trong lòng đang thức tỉnh.
Tôi đưa tay lên, đặt lên tay anh.
Anh khẽ run.
“Cung Duật Thương.”
Tôi gọi tên anh, giọng dịu dàng nhưng chắc chắn.
“Em cũng nhận ra vài điều.”
“Em để tâm đến sự hiểu lầm của anh, để tâm việc anh vì nó mà mất ngủ… và càng để tâm hơn khi nhận ra, lúc anh đau khổ như vậy, em lại không hề hay biết.”
“Hôn nhân của chúng ta bắt đầu từ một bản hợp đồng…”