#GSNH 1579 Chương 1
Xa cách hai năm, tôi gặp lại người yêu cũ Lục Nhạn Xuyên ngay trong tang lễ của bà ngoại mình.
Lúc ấy, tôi đang trong tình trạng vô cùng nhếch nhác, ôm đứa con nhỏ trốn vào một góc khuất để cho bé bú.
Còn bên cạnh anh là cô hôn thê – hoa khôi của đoàn văn công.
Đám họ hàng vì muốn nịnh bợ anh mà không tiếc lời mỉa mai, châm chọc tôi:
“Chưa chồng mà chửa, cha của đứa bé này chắc không phải là một gã ăn mày què quặt đấy chứ?”
Lục Nhạn Xuyên vung tay tát thẳng vào mặt bà ta một cái: “Bà nhìn tôi giống người què hay giống ăn mày?”
1
Đứa bé hơn tám tháng tuổi lúc nào cũng nhanh đói, Ngôn Ngôn vẫn chưa biết nói, chỉ biết gào khóc đến khản cả cổ trông rất đáng thương.
Xung quanh toàn là người đến dự tang lễ của bà ngoại.
Tôi cảm thấy hơi khó xử, liền tìm một góc không ai chú ý để cho con bú. Tôi không ngờ rằng mình lại bắt gặp Lục Nhạn Xuyên ở đây.
Dịch Tuyết chạy lạch bạch theo sau anh, vừa thở dốc vừa hỏi: “Nhạn Xuyên, rốt cuộc anh đang tìm cái gì thế? Nói đi, em tìm cùng anh có được không?”
Như có tâm linh tương thông, Lục Nhạn Xuyên bỗng nhiên quay ngoắt đầu lại.
Bốn mắt nhìn nhau, tôi chỉ thấy mặt mình nóng bừng như lửa đốt. Tôi luống cuống hạ vạt áo đang vén lên xuống, Ngôn Ngôn không hài lòng, khẽ hừ hừ trong cổ họng.
Bên cạnh, Dịch Tuyết thản nhiên chắn trước mặt Lục Nhạn Xuyên, ngăn bước chân anh định tiến lại gần, nhỏ giọng hỏi: “Sao thế Nhạn Xuyên, anh quen người phụ nữ này à?”
Ánh mắt Lục Nhạn Xuyên lướt qua gương mặt tôi và đứa bé, sâu thẳm khó đoán.
“Không hứng thú để quen biết,” anh lạnh lùng buông một câu.
Đầu ngón tay tôi ghì chặt lấy đứa bé đến trắng bệch, tôi phải dùng hết sức bình sinh mới không để mình bị mất kiểm soát.
Cũng phải thôi, năm đó chính tôi là người ra đi không một lời từ biệt, còn để lại cho anh một lá thư chia tay tuyệt tình. Anh hận tôi cũng là lẽ đương nhiên.
Tôi cúi đầu, giấu nhẹm mọi cảm xúc, ôm con rời đi. Khi lướt ngang qua anh, mùi xà phòng thanh mát dễ chịu trên người anh cứ thế xộc vào mũi tôi. Sống mũi tôi cay xè, suýt chút nữa là không kìm được nước mắt.
Vừa đi đến đầu cầu thang thì đâm sầm vào Lâm Thư Dương đang đi tìm mình.
Anh ấy theo thói quen đưa tay bế lấy đứa bé từ tay tôi: “Anh tìm em khắp nơi đấy, sắp đến giờ cơm rồi.”
Tôi khẽ “vâng” một tiếng rồi bước đi theo anh ấy. Phía sau, lời nũng nịu của Dịch Tuyết lọt vào tai tôi.
“Nhạn Xuyên, anh xem đôi vợ chồng trẻ kia tình cảm tốt chưa kìa.”
“Tháng sau mình cưới rồi, đến lúc đó em cũng sinh cho anh một đàn con nhé?”
“Đang thực hiện kế hoạch hóa gia đình, mỗi cặp vợ chồng chỉ được sinh một con thôi.” Giọng Lục Nhạn Xuyên lạnh như băng.
“Sinh một đứa cũng được, anh thích con trai hay con gái?”
Lần này Lục Nhạn Xuyên không trả lời.
Tôi tăng tốc bước chân, chỉ thấy sau lưng có một ánh nhìn nóng rực như muốn xuyên thủng cơ thể mình.
2
Cuối cùng cũng đi đến chỗ anh không nhìn thấy được, tôi mới thầm thở phào nhẹ nhõm.
Lâm Thư Dương nhận ra tôi có điểm bất thường, liền hỏi: “Anh ta là bố của Ngôn Ngôn đúng không?”
“Sao anh lại nói thế?” Tôi thắc mắc.
“Ngôn Ngôn và người đó giống nhau quá, cứ như đúc từ một khuôn ra vậy.”
“Khó khăn lắm mới về đây một chuyến, em không muốn đưa đứa bé đi gặp bố nó sao?”
Tôi ngẩn người mất hai giây, sau đó cười khổ lắc đầu.
“Thôi ạ, chẳng phải chúng ta đã mua sẵn vé tàu về vào ba ngày sau rồi sao?”
“Vả lại, anh ấy sắp kết hôn rồi. Hai năm trước tôi đã nhìn rõ rồi, thân phận như anh ấy không phải hạng người như tôi có thể với tới được. Việc gì phải tự chuốc thêm phiền não.”
Ăn cơm xong, mợ kéo tôi lại trò chuyện. Sau khi mẹ tôi mất, tôi và nhà cậu mợ chỉ liên lạc qua thư từ, nếu không phải lần này bà ngoại mất thì tôi cũng không đời nào quay lại đây.
Đang nói chuyện thì có tiếng gõ cửa. Người đến lại là Lục Nhạn Xuyên.
Mợ hơi phấn khích kéo anh lại giới thiệu với tôi: “A Nguyệt, đây là Lục đoàn trưởng của quân khu Bắc Kinh. Năm ngoái bà ngoại cháu ốm, cũng may có Lục đoàn trưởng giúp liên hệ bệnh viện, anh ấy đã giúp nhà mình rất nhiều đấy.”
Tôi muốn tránh đi nhưng vì nể mặt mợ nên đành ngượng ngùng đưa tay ra chào.
Lòng bàn tay đầy vết chai mỏng của Lục Nhạn Xuyên bao phủ lấy bàn tay tôi, hơi ấm truyền đến từ đầu ngón tay. Ở nơi người khác không nhìn thấy, anh dùng lực siết chặt lấy tay tôi đến mức tê dại.
Anh ngẩng đầu nhìn tôi, trên mặt treo một nụ cười xa cách nhưng trong mắt lại là những cơn sóng ngầm không thấy đáy.
“Khương Nguyệt, đã lâu không gặp.”
“Ái chà, hai người quen nhau à?” Mợ kinh ngạc thốt lên.
Lục Nhạn Xuyên gật đầu: “Vâng, người quen cũ.”
Tôi đứng dậy muốn rời đi nhưng Lục Nhạn Xuyên vẫn không buông tay.
“Sao tôi vừa mới tới mà cô đã muốn đi rồi? Là cố ý trốn tránh tôi sao?”
Mợ nhận thấy không khí có gì đó không ổn liền lặng lẽ lui ra ngoài.
Những chuyện cũ cứ thế hiện về trong đầu như một thước phim quay chậm. Tôi hít một hơi thật sâu, tự nhắc nhở bản thân không được đi vào vết xe đổ.
“Lục đoàn trưởng ở đây, không sợ vị hôn thê của anh tìm không thấy người sao?”
“Tôi đã bảo tài xế đưa cô ấy về rồi.”
“Còn cô,” anh cười lạnh một tiếng, nghiến răng nghiến lợi nói: “Hai năm không gặp, Khương tiểu thư đúng là có bản lĩnh thật, có cả chồng lẫn con luôn rồi.”
“Khương Nguyệt, cô đúng là đồ không có trái tim!”
3.
Tôi cũng ước gì mình là người vô tâm, như vậy… có lẽ đã chẳng đau đến thế khi trái tim vỡ nát.
Hai năm trước, bố mẹ tôi qua đời trong một tai nạn. Tôi đến thủ đô, nương nhờ nhà bác.
Ngày đầu tiên vào khu tập thể quân khu, tôi đã bị mấy tên lưu manh trong viện chặn ở đầu ngõ.
Tên cầm đầu – Đổng Tư Thành – bóp cằm tôi, ánh mắt đê tiện lướt từ trên xuống dưới.
Mồ côi cha mẹ, không ai che chở, tôi như miếng thịt mỡ béo bở. Ánh nhìn kiểu đó, tôi đã quen rồi – hầu như ngày nào cũng gặp.
“Mày là đứa con gái mất cả bố mẹ, đến bám víu họ hàng phải không, Khương Nguyệt?”
“Trông cũng được đấy, làm bạn gái tao đi?”
Tay tôi âm thầm siết chặt mảnh kính vỡ giấu trong tay áo, đang suy nghĩ xem nên ra tay từ đâu.
Không ngờ, một viên gạch từ đâu bay tới, đập thẳng vào mặt Đổng Tư Thành.
Tôi quay đầu lại, chỉ thấy một bóng người cao lớn đứng nơi đầu hẻm.
“Đổng Tư Thành, mới hai ngày không bị đánh mà đã ngứa người rồi hả?”
Sắc mặt hắn lập tức biến dạng, cúi gằm mặt, lộ ra vẻ khúm núm:
“Anh Lục, em nào dám chứ! Bọn em chỉ đùa chút với cô em mới đến thôi mà!”
“Cút!”
Một tiếng quát trầm khàn vang lên, bọn chúng lập tức chạy tán loạn như chó mất chủ.
Người đó đi ngược sáng bước vào, đưa tay ra trước mặt tôi. Một gương mặt gầy gò, rắn rỏi và đầy khí chất hiện lên trong tầm mắt.
Đó là lần đầu tiên tôi gặp Lục Nhạn Xuyên.
Nhà anh là hàng xóm của nhà bác tôi, ba đời đều là quân nhân, là tấm gương ưu tú nổi bật khắp thủ đô.
Cũng là người mà đám du côn trong khu tập thể này chẳng đứa nào dám động vào.
Sau khi cha mẹ qua đời, đây là lần đầu tiên có người đứng ra che chở cho tôi.
Tôi rất biết ơn anh.
Từ đó, tôi thường xuyên chạm mặt Lục Nhạn Xuyên.
Anh chạy bộ buổi sáng, tôi đến thư viện – gần như ngày nào cũng chạm mặt.
Thời gian trôi qua, giữa chúng tôi dần có thể nói chuyện với nhau như hai người bạn.
Có lần, nhìn những giọt mồ hôi lăn dài trên gò má anh, tôi chẳng hiểu sao lại lôi từ túi ra chiếc khăn tay cũ mèm, đã giặt đến bạc màu, đưa cho anh.
Anh khựng lại một chút, rồi nhận lấy. Khi ngón tay vô tình chạm vào nhau, cả hai như bị điện giật, vội vàng né ánh mắt.
Hôm đó, tôi rời thư viện thì gặp mưa lớn.
Đang loay hoay không biết phải làm sao, thì Lục Nhạn Xuyên không biết từ đâu xuất hiện, cầm ô che lên đầu tôi.
“Đi thôi, tiện đường.”
Không gian dưới tán ô nhỏ hẹp và đầy riêng tư, mùi xà phòng nhè nhẹ từ người anh quẩn quanh mũi tôi.
Tôi lén nhìn anh nghiêng ô về phía tôi, để mặc cho vai mình bị mưa làm ướt.
Một dòng cảm xúc ấm áp, pha lẫn chua xót dâng lên trong lồng ngực.
Tôi lặng lẽ nghiêng về phía anh một chút.
Một suy nghĩ táo bạo vụt qua đầu.
Hình như tôi đã thích anh mất rồi.