CHƯƠNG 6
Mời Quý độc giả CLICK vào LIÊN KẾT HOẶC ẢNH bên dưới
Mở ứng dụng shopee - Chỉ 1 lần duy nhất để MỞ ỨNG DỤNG MUA SẮM và tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/6VHuSTGgjg
Tôi bận giải quyết mớ hỗn độn của công ty, bận phối hợp với cảnh sát điều tra, và bận… đòi lại công bằng cho ba tôi.
Tôi thuê đội luật sư hàng đầu cả nước, nhất định phải khiến Trần Hạo trả giá đắt nhất.
Một tuần sau, Trương Thúy xuất viện.
Không biết bà dò hỏi từ đâu ra được địa chỉ khách sạn tôi đang ở, rồi tự tiện xông thẳng vào căn hộ.
Mới mấy ngày không gặp, bà như già đi hai mươi tuổi.
Tóc đã bạc trắng, ánh mắt mờ đục, gương mặt chằng chịt nếp nhăn — chẳng còn chút oai phong thường ngày.
Thấy tôi, trong đôi mắt lờ đờ kia thoáng hiện lên một tia sáng.
Bà lao tới, định như xưa nắm lấy tay tôi — nhưng tôi theo phản xạ lùi tránh.
Tay bà lơ lửng giữa không trung, nụ cười đông cứng trên mặt, rồi nước mắt bất ngờ trào ra không kiểm soát.
“Hiểu Hân…”
Bà nghẹn ngào, giọng khàn đến run rẩy.
“Mẹ sai rồi… Mẹ thật sự sai rồi…”
“Mẹ bị ma che mắt… mẹ có lỗi với con, càng có lỗi với ba con…”
Bà bắt đầu lảm nhảm hối lỗi, khóc như một đứa trẻ bị lạc đường.
Bà nhắc đến ba tôi, nhắc đến những ký ức ấu thơ, nhắc lại những ngày từng ấm áp — cố gắng khơi gợi chút tình cảm cuối cùng trong tôi.
Tôi chỉ lặng lẽ nhìn bà.
Nhìn người phụ nữ đã sinh ra tôi… cũng suýt nữa hủy diệt cả đời tôi.
Trong lòng tôi — không còn tức giận, không còn oán hận, thậm chí chẳng có lấy một gợn sóng.
Chỉ còn lại một vũng nước chết.
“Hiểu Hân, tha thứ cho mẹ được không? Bây giờ mẹ chẳng còn gì nữa, chỉ còn mình con thôi…”
Bà vừa khóc vừa khuỵu gối, định quỳ xuống trước mặt tôi.
Cuối cùng, tôi cũng lên tiếng.
Giọng nói nhẹ nhưng lạnh như băng:
“Từ khoảnh khắc mẹ vì một tên sát nhân mà ép con gái ruột đi tù thay…”
“Con đã không còn mẹ nữa rồi.”
“Con sẽ không tha thứ.”
“Ba con, cũng sẽ không tha thứ.”
“Tiền cấp dưỡng, con sẽ nhờ luật sư chuyển hàng tháng — đó là nghĩa vụ cuối cùng của con với tư cách một đứa con.”
“Còn tha thứ…”
Tôi nhìn gương mặt bà đang méo mó vì tuyệt vọng, chậm rãi từng chữ:
“Mẹ đi hỏi Trần Hạo ấy.”
“Xem anh ta — có tha thứ cho người mẹ ‘tốt bụng’ đã đẩy anh ta lên đoạn đầu đài không.”
Nói xong, tôi bước đến mở cửa, ra hiệu mời bà rời đi.
Bà đứng dậy loạng choạng, thất thần bước ra.
Nhưng khi đi ngang qua tôi, bà bất ngờ dừng lại, quay đầu lại nhìn tôi với ánh mắt gần như thù hằn:
“Trần Hiểu Hân, mày sẽ hối hận.”
“Mày đã dồn tao vào đường cùng — thì đừng mong sống yên!”
8
Tôi đã không để tâm đến lời bà nói.
Một người đàn bà thân bại danh liệt, cô độc và suy sụp, thì còn có thể tạo ra sóng gió gì nữa chứ?
Nhưng tôi đã sai.
Tôi đã đánh giá thấp sự ích kỷ và độc ác ăn sâu vào tận xương tủy của bà ta.
Phiên tòa xét xử Trần Hạo chính thức bắt đầu.
Do tính chất nghiêm trọng và ảnh hưởng xã hội lớn, toàn bộ quá trình được phát sóng trực tiếp.
Tại tòa, công tố viên trình bày thêm nhiều chứng cứ khiến người ta phẫn nộ.
Thì ra, ba tôi đã sớm nhận ra âm mưu của hai mẹ con họ, nên lén sửa lại di chúc, chuyển toàn bộ tài sản sang tên tôi, chỉ để lại cho Trần Hạo một căn nhà cũ không thể bán.
Chính bản di chúc mới ấy trở thành giọt nước tràn ly, khiến hắn ra tay sát hại cha mình.
Khi thẩm phán hỏi hắn có nhận tội không, hắn chẳng hề hối hận, thậm chí còn gào thét giữa tòa:
“Nhận tội? Tôi có tội gì! Nếu lão già đó chịu cho tôi tiền, tôi phải làm thế này sao? Là ông ta ép tôi!”
“Tại sao ông ta lại để hết tài sản cho con tiện nhân Trần Hiểu Hân đó! Tôi mới là con trưởng của nhà họ Trần!”
Hắn đổ hết tội lên người cha ruột mà mình đã giết, gương mặt méo mó, hung ác hiện rõ trên sóng truyền hình trước toàn quốc.
Đúng lúc đó, luật sư bên bị bất ngờ yêu cầu triệu tập nhân chứng mới.
Khi Trương Thúy loạng choạng bước lên bục nhân chứng, tất cả mọi người trong phòng xử đều sững sờ.
Tim tôi chợt siết lại, một dự cảm chẳng lành dâng lên.
“Bà Trương Thúy, xin hỏi, Trần Hạo có phải là chủ mưu duy nhất trong vụ án này không?” — luật sư hỏi.
Trương Thúy ngẩng đầu, ánh mắt xuyên qua đám đông, nhìn thẳng về phía tôi.
Trong đôi mắt ấy, là một nỗi hận sâu thẳm đến lạnh người.
Bà hít sâu, dồn hết sức, từng chữ rõ ràng như dao cắt:
“Không.”
“Chủ mưu của vụ án này, không phải con trai tôi Trần Hạo.”
“Mà là con gái tôi — Trần Hiểu Hân!”
Cả khán phòng nổ tung!
Ngay cả thẩm phán cũng kinh hoàng gõ búa liên tiếp để khống chế trật tự.
Tôi như bị sét đánh, toàn thân lạnh buốt.
Chỉ nghe thấy giọng bà ta rền rĩ, thảm thiết mà độc địa:
“Chính nó! Chính nó vì phát hiện mình không phải người thừa kế duy nhất nên sinh lòng oán hận!”
“Chính nó mua chuộc kẻ buôn thuốc, mua chất độc, rồi tự tay đổi thuốc của cha nó!”
“Con trai tôi Trần Hạo chỉ vì quá yêu thương em gái, mới hồ đồ mà chịu tội thay nó!”
“Còn tôi, là bị nó dùng cái chết của chồng uy hiếp, nên mới buộc phải nói dối!”