#TTTY 759 – Chương 11
Mời Quý độc giả CLICK vào LIÊN KẾT HOẶC ẢNH bên dưới
Mở ứng dụng shopee - Chỉ 1 lần duy nhất để MỞ ỨNG DỤNG MUA SẮM và tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/6VHuSTGgjg
Tôi còn chưa kịp nghĩ nên phản ứng thế nào thì Tần Mặc đã bất ngờ quỳ xuống trước mặt bố mẹ tôi.
Mẹ tôi giật thót người, vẻ mặt vẫn cố giữ nghiêm.
Bố thì chỉ hơi nhíu mày, ánh mắt không mấy hài lòng.
Nhìn anh quỳ thấp hơn mình nửa người, tim tôi bỗng se lại.
Người đàn ông kiêu ngạo như anh, vậy mà vì tôi lại sẵn lòng cúi đầu.
Giọng anh vang lên, trầm thấp nhưng dứt khoát:
“Cháu thật lòng thích Dao Dao, tình cảm này bao năm qua vẫn không hề thay đổi. Cháu hiểu nỗi lo của hai bác — Dao Dao còn trẻ, mà cháu thì đã trưởng thành cả về tuổi tác lẫn suy nghĩ. Hai bác thấy chúng cháu không xứng đôi, cháu hoàn toàn hiểu.”
Anh dừng một nhịp, đôi mắt khẽ cụp xuống.
Tôi chợt thấy tim mình thắt lại — sao lại nói như thể đang từ bỏ vậy chứ?
Chưa kịp mở miệng, anh đã siết tay tôi, ngẩng đầu nhìn bố mẹ tôi, ánh mắt sáng rõ:
“Nhưng cháu sẵn sàng đợi Dao Dao, dù bao lâu đi nữa.”
Trong khoảnh khắc ấy, tôi cảm thấy sống mũi cay cay, mắt nóng lên.
Tần Mặc đã ba mươi tuổi, thế mà vẫn nói câu ấy nhẹ nhàng đến vậy…
Bố tôi nhìn tôi, giọng chậm rãi:
“Con bé này… cũng đâu còn nhỏ nữa.”
Tôi nghe ra trong lời ông, đã có chút mềm lòng.
Tần Mặc khẽ mím môi, đáp một cách nghiêm túc:
“Cháu biết. Dao Dao kể bác trai còn hơn bác gái bảy tuổi, còn cháu với cô ấy chỉ cách nhau có năm thôi ạ.”
Vừa dứt câu, bố tôi gầm lên một tiếng:
“Cút ngay——!”
Tôi: “…”
Tần Mặc: “???”
Mẹ tôi ôm trán, vẻ bất lực.
Bố tôi nghiến răng:
“Hai đứa, CÚT HẾT CHO TAO!”
…
Bị đuổi ra ngoài, nhưng trong lòng tôi lại nhẹ nhõm — thế này chẳng phải đã coi như ngầm chấp nhận rồi sao?
Tần Mặc nắm tay tôi, cười đến mức đôi mắt cong lên:
“Anh tưởng bác sẽ đuổi mình thật, ai ngờ lại dễ nói chuyện thế nhỉ?”
Tôi bật cười:
“Có lẽ vì hồi trẻ ông ngoại cũng chê bố em già đó.”
Lời vừa thốt ra, sắc mặt Tần Mặc liền sa sầm.
Tôi vội vàng nhón chân, dỗ dành:
“Đừng giận mà, em sẽ không bao giờ chê anh già đâu.”
Dù miệng nói vậy, lòng tôi vẫn có chút lo.
Tôi mới chỉ là sinh viên, còn anh là giáo sư trẻ tài năng, khoảng cách giữa hai người chẳng hề nhỏ.
Liệu tương lai có cùng hướng đi không?
Tần Mặc khẽ xoa đầu tôi, mỉm cười:
“Đừng nghĩ nhiều. Anh đâu có định về nhà giảng bài với em đâu.”
Nghe thế, tôi bật cười, cảm thấy cũng đúng.
Chỉ là… sở thích của hai người lại chẳng giống nhau.
Tôi mê game, còn anh lại thích sưu tầm đá — đúng kiểu nhà địa chất học chính hiệu.
Anh cúi sát tai tôi, nói khẽ:
“Game anh cũng chơi được. Còn mấy viên đá kia, nếu em muốn, anh tặng hết.”
Tôi ngẩn người — căn phòng của anh toàn đá, tặng hết thì biết để đâu chứ!
Còn đang hoang mang, anh nhẹ nhàng cầm tay tôi, đeo lên ngón áp út một chiếc nhẫn ngọc lục bảo.
“Không đáng bao nhiêu, nhưng đây là viên đầu tiên anh tự đào khi còn là sinh viên. Khi đó, thầy hướng dẫn đùa rằng: ‘Đây là viên đá quý đầu tiên trong sự nghiệp địa chất của cậu.’ Và anh nghĩ, một thứ đặc biệt như vậy, chỉ nên dành cho người đặc biệt nhất.”
Từng lời của anh như gió xuân chạm vào tim, khiến tôi rưng rưng.
“Vậy nên…” tôi lí nhí hỏi.
“Anh đang cầu hôn em.” — Tần Mặc đáp, giọng khẽ nhưng vững vàng.
Tôi tròn mắt, tim đập loạn.
Anh lại khẽ cười:
“Đừng vội, cứ suy nghĩ kỹ. Anh sẽ chờ.”
Tôi bật cười:
“Thật không?”
“Thật. Anh còn tự mài viên đá này mà. Em không tin sự kiên nhẫn của anh à?”
Ánh mắt tôi vô tình rơi xuống lòng bàn tay anh — nơi có vết sẹo mảnh.
“Không phải bị bỏng sao?” tôi khẽ hỏi.
“Ừ, bị em nhìn thấy rồi.” Anh bật cười, đưa tay vuốt nhẹ má tôi.
Tôi nắm lấy tay anh, cúi xuống hôn lên vết sẹo ấy.
“Sau này, em nhất định sẽ yêu anh thật nhiều, Tần Mặc.”
(— Toàn văn hoàn —)