#TTTY 777 – Chương 2
Mời Quý độc giả CLICK vào LIÊN KẾT HOẶC ẢNH bên dưới
Mở ứng dụng shopee - Chỉ 1 lần duy nhất để MỞ ỨNG DỤNG MUA SẮM và tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/8zzFRHJFB6
Lòng bàn tay toàn là mồ hôi.
Chuyện năm đó, tôi thực sự biết một ít.
Ba của Trình Vi phá sản, có bàn tay của Trần Tự nhúng vào.
Anh ta muốn bẻ gãy đôi cánh của cô ấy, để cô ấy chỉ có thể dựa dẫm vào anh ta.
Đáng tiếc.
Trình Vi là người có cá tính mạnh.
Thà rời xa quê hương, Cũng không chịu sống trong chiếc lồng mà anh ta dựng nên.
Mười năm sau, cô ấy quay về.
Mang theo toàn bộ số vốn cuối cùng của nhà họ Trình.
Cùng anh ta làm một cuộc giao dịch.
Tình yêu ư?
Buồn cười thật đấy.
Bụng tôi lớn lên từng ngày.
“Thập Quang” cũng ngày càng tỏa sáng.
Dòng sản phẩm mới “Tái Sinh” ra mắt, Lấy cảm hứng từ “mầm sống nảy nở”.
Bộ trang sức kết hợp giữa kim cương và ngọc phỉ thúy.
Táo bạo mà dịu dàng.
Doanh số đặt trước phá kỷ lục.
Đêm tiệc mừng thắng lợi, Tôi mặc một chiếc đầm nhung dài rộng.
Che đi bụng bầu bảy tháng.
Tháp champagne cao ngất.
Đèn sáng rực rỡ.
Tiểu Dương uống nhiều quá, ôm tôi khóc.
“Chị Tô! Mình làm được rồi! Không ai dám nói chị là bình hoa nữa!”
Lão Chu nâng ly, “Kính chị Tô! Kính Tái Sinh!”
Tiếng chúc tụng vang khắp nơi.
Tôi mỉm cười, Nhấp một ngụm nước trái cây.
Bụng dưới bất chợt co thắt.
Có chút đau.
Tôi cau mày, Vịn vào mép bàn.
“Chị Tô?” Tiểu Dương phát hiện có gì đó không ổn.
“Không sao.” Tôi khoát tay, “Chỉ hơi mệt.”
Rời tiệc sớm.
Tài xế đưa tôi về nhà.
Trên đường.
Cơn đau co thắt ngày càng dồn dập.
Không ổn rồi.
Còn hai tháng nữa mới đến ngày dự sinh.
Bệnh viện.
Khoa cấp cứu.
Theo dõi tim thai.
Sắc mặt bác sĩ nghiêm trọng.
“Nhau bong non. Phải mổ ngay lập tức!”
Tay ký tên run rẩy.
Tô Vãn.
Hai chữ viết nghiêng ngả.
Đèn phòng mổ sáng chói mắt.
Gây mê.
Trước khi ý thức mơ hồ biến mất, Tôi nắm lấy tay y tá.
“Cứu con tôi.” “Nhất định!”
Mất đi ý thức.
Tỉnh lại.
Mùi thuốc sát trùng nồng nặc.
Ánh nắng chói lóa.
Tôi quay đầu.
Nhìn thấy lồng ấp.
Một hình hài nhỏ xíu.
Nằm trong ánh sáng ấm áp.
Như một chú chuột con đỏ au.
Nhăn nhúm.
“Là con gái.” Tiểu Dương mắt sưng đỏ, “Sinh non, nặng bốn cân sáu lạng, đã được đưa vào lồng ấp. Bác sĩ nói… tạm thời ổn định.”
Cổ họng tôi khô khốc.
“Nhất Nặc…” “Có bảo mẫu chăm, đang ở nhà, em chưa dám nói với thằng bé.”
Tôi gật đầu.
Mắt vẫn không rời khỏi lồng ấp.
Con gái tôi.
Nhỏ bé đến vậy.
Yếu ớt đến vậy.
“Chị Tô, đặt tên chưa?”
Tôi nghĩ một lúc.
“Trình Nhất Nặc có một đứa em gái.” “Gọi là Trình Nhất Ngôn.”
Nhất Nặc – Nhất Ngôn.
Ngàn vàng cũng không đổi.
Điện thoại reo.
Tiểu Dương đưa cho tôi.
Vẫn là số lạ ban nãy.
Trần Tự.
Tôi bắt máy.
“Alo?”
“Em sinh rồi à?” Giọng anh ta căng thẳng.
Tin lan nhanh thật.
“Ừ.”
“Đứa bé…” “Là của tôi.” Tôi cắt lời anh ta, “Trần Tự, không liên quan gì đến anh.”
“Xét nghiệm ADN…”
“Anh dám đụng thử xem!” Giọng tôi bất ngờ sắc nhọn, “Trần Tự, tôi cảnh cáo anh! Nếu anh dám có ý định với con gái tôi, tôi sẽ khiến anh và Trình Vi thân bại danh liệt! Tôi vẫn giữ bản sao những thứ năm xưa khiến nhà họ Trình sụp đổ!”
Đầu dây bên kia.
Anh ta nghẹn thở.
“Em…”
“Tôi sao?” Tôi nhìn chăm chú sinh mệnh bé bỏng trong lồng ấp, “Đừng ép tôi liều chết cùng anh. Dắt theo Trình Vi của anh, cút khỏi cuộc đời tôi. Đây là lời cảnh cáo cuối cùng.”
Tôi cúp máy.
Chặn số.
Tắt nguồn.
Thế giới yên tĩnh trở lại.
Nhất Ngôn nằm trong lồng ấp suốt ba tuần.
Mỗi ngày tôi đều đến thăm.
Qua lớp kính, Tay đặt lên mặt kính lạnh buốt.
“Con yêu, cố lên.”
Con bé thực sự rất kiên cường.
Lớn dần lên từng ngày.
Ngày xuất viện, Trời nắng đẹp.
Tôi ôm con trong lòng.
Nhỏ xíu, Cuộn tròn trong tã bông mềm mại.
Ánh nắng chiếu lên lớp tóc mỏng lưa thưa của con.
Óng ánh vàng.
Như vầng sáng của thiên thần.
Nhất Nặc kiễng chân nhìn.
“Mẹ ơi, em gái nhỏ quá!” “Con bé sẽ lớn nhanh thôi.” Tôi hôn lên trán thằng bé, “Giống như con vậy.”
Về đến nhà.
Sân nhỏ yên tĩnh.
Hoa quế nở rộ.
Hương thơm thoang thoảng.
Cuộc sống dần trở lại guồng.
Studio giao cho lão Chu và Tiểu Dương phụ trách.
Tôi nghỉ sinh.
Tập trung chăm con.
Nhất Ngôn rất ngoan.
Ăn no là ngủ.
Ít khi quấy khóc.
Nhất Nặc là một người anh tốt.
Ngày nào cũng nằm cạnh nôi kể chuyện.
“Em gái ơi, anh sẽ bảo vệ em.”
Năm tháng bình lặng.
Trần Tự không còn xuất hiện nữa.
Trên tin tức, tin đồn anh sắp kết hôn với Trình Vi rầm rộ khắp nơi.
Nói rằng sẽ tổ chức đám cưới vào cuối năm.
Một bữa tiệc thế kỷ.
Phòng tranh của Trình Vi mở thêm chi nhánh.
Cô nhận phỏng vấn, tay khoác lên cánh tay Trần Tự, nụ cười dịu dàng.
“Tôi và A Tự đã lãng phí mười năm. Lần này, sẽ không buông tay nữa.”
Trần Tự nghiêng đầu nhìn cô.
Ánh mắt dịu dàng.
Phóng viên hỏi: “Tổng giám đốc Trần, nghe nói anh có một đứa con trai với vợ cũ?” Nụ cười của Trần Tự nhạt đi.
“Đứa bé sống với mẹ. Còn chúng tôi… sẽ có con của riêng mình.”
Ống kính đặc tả.
Trình Vi nhẹ nhàng đặt tay lên bụng phẳng lì.
Cười e thẹn.
Khi khung tin tức bật lên, tôi đang thay tã cho Nhất Ngôn.
Động tác khựng lại một chút.
Rồi tiếp tục.
Khăn ấm lau qua làn da mềm mại của bé.
Nhất Ngôn ê a, nắm chặt lấy ngón tay tôi.
Rất chặt.
Tôi cúi đầu, hôn lên nắm tay bé nhỏ ấy.
“Đừng sợ, con yêu. Con có mẹ.” Và có cả anh trai.
Như vậy là đủ rồi.
Cuối năm.
Đám cưới của Trần Tự và Trình Vi diễn ra đúng như kế hoạch.
Thuê trọn khách sạn Bến Thượng Hải.
Ngôi sao tề tựu.
Truyền thông rộn ràng.
Phát sóng trực tiếp trên mạng.
Tôi bế Nhất Ngôn tám tháng tuổi, ru con ngủ trưa.
Nhất Nặc ngồi bên xếp hình.
Tivi bật nhưng để chế độ im lặng.
Hình ảnh xa hoa hiện lên.
Trình Vi mặc váy cưới Vera Wang đặt riêng, đuôi váy dài mười mét, đính đầy kim cương vụn.
Tựa như một dải ngân hà.
Trần Tự mặc lễ phục trắng.
Đẹp trai đến mức chói mắt.
Anh ta nắm tay Trình Vi.
Bước qua cổng hoa rực rỡ.
MC đang hỏi điều gì đó.
Anh ta cúi đầu, nhìn Trình Vi.
Môi khẽ động đậy.
Chắc là đang nói: “Anh đồng ý.”
Khung cảnh rất đẹp.
Như cổ tích.
Nhất Ngôn ngủ trong lòng tôi.
Miệng nhỏ khẽ mút mát vài cái.
Tôi tắt tivi.
“Nhất Nặc, giúp mẹ lấy cái chăn nhỏ.” “Dạ!”
Con trai chạy đi.
Ánh nắng xuyên qua song cửa sổ.
Ấm áp dịu dàng.
Bụi lơ lửng nhảy múa trong vệt sáng.
Điện thoại rung lên.
Một email được mã hóa.
Người gửi không rõ.
Tiêu đề: Quà tặng.
Tôi mở ra.
Là một tập tin âm thanh.
Tải về.
Bật lên.
Âm thanh nền ồn ào.
Giống như tiếng tiệc cưới.
Giọng Trần Tự vang lên.
Mang theo chút men say.
“…Trình Vi? Ha, ba cô ta năm đó suýt nữa hại chết cả nhà họ Trần! Nếu không phải ông già mềm lòng…”
Một giọng nam khác: “Vậy mà anh vẫn cưới cô ta? Tình yêu đích thực à?”
Trần Tự cười khẩy.
“Tình yêu? Nhà họ Trình còn chút tài sản. Bòn rút hết đã rồi tính. Cô ta á? Một con gà không biết đẻ, để trưng trong nhà làm bình hoa là được…”
Tập tin bị ngắt.
Vẫn còn phần sau.
Tôi kéo thanh tiến trình.
Giọng Trình Vi vang lên.