10
Vừa dỗ Tiểu Hắc ngủ xong, tâm trạng phức tạp khiến tôi biến thành “cô hồn online”, lang thang hết app này sang app khác.
Đêm đầu tiên như thế. Đêm thứ hai cũng không khác.
Nghĩ đến rắn lục đuôi xanh, tôi lại không nhịn được mà vào trang cá nhân nó xem thử.
Kết quả thấy một tin sốc tận óc:
【Rắn hổ mang đen mày là đồ con hoang! Mày nhân lúc bà già không có nhà, lén đưa tao sang tận châu Phi! IP: Ghana.】
Hả???
Thật sự ở châu Phi à???
Tôi bấm vào bài viết.
Rắn lục đuôi xanh chửi như tát nước qua hàng chục comment:
【Lão tử cuối cùng cũng bắt được mạng rồi đây!】
【Rắn hổ mang đen, có phải mấy hôm nay thấy bà già quan tâm tao nên ghen tức đúng không?】
【Đồ rắn chua!】 【Đồ súc sinh!】
【Mày lấy tư cách gì tống tao qua châu Phi hả?!】 【Có tiền giỏi lắm sao?!】
Tiểu Hắc lập tức xuất hiện, ngắt câu thần chú của nó: 【Đúng vậy, có tiền thì muốn làm gì chẳng được.】
Rắn lục đuôi xanh: 【Là tao vào nhà này trước! Tao mới là trưởng rắn chính thức của bà già! Mày lấy tư cách gì bán tao đi?!】
Tiểu Hắc: 【Tao nể mặt mày đó! Mày từng thấy chủ nhân hồi 8 tuổi chưa? Tao thấy rồi! Tao mới là trưởng rắn thật sự! Nếu không phải ba vợ tương lai quăng tao đi, sao đến lượt loại hàng như mày vào nhà?!】
Rắn lục đuôi xanh: 【Mày mất tích bao nhiêu năm ai thèm quan tâm?】
Tiểu Hắc:【Tao mất tích là để trở thành phiên bản tốt hơn, xứng đáng với chủ nhân.】
Rắn lục đuôi xanh: 【Xạo chó!】
Tiểu Hắc: 【Không phục thì solo? Hay hóa hình rồi cùng đến gặp mẹ vợ tương lai, nói muốn hẹn hò với chủ nhân. Mày nghĩ mẹ vợ tương lai sẽ chọn ai? Mày – thằng rắn lậu còn chưa làm căn cước nổi?!】
Rắn lục đuôi xanh: 【Tổ sư nhà mày!】
Tiểu Hắc: 【Mà không phải mày suốt ngày nói mày yêu Mạnh Vân sao? Giờ hóa hình rồi, sao không đi tìm người trong mộng đi?】
Rắn lục đuôi xanh: 【Liên quan quái gì mày?!】
Đám rắn mạng nhảy vào hùa:
【Tui nói rồi mà, rắn lục đuôi xanh chắc chắn yêu chủ nhân nó rồi.】
Rắn lục đuôi xanh: 【Không có! Chẳng qua là bà già chăm tốt thôi!】
Rắn mạng tiếp tục trêu: 【Mồm cứng thôi.】
Rắn lục đuôi xanh: 【Không phải!】
Lúc này một con rắn baron xuất hiện: 【Không phải càng tốt, đúng lúc tôi đang thiếu một cô chủ hiền lành. Mai tôi sẽ leo lên xe điện của chủ nhân anh.】
Bạch Xà: 【Tôi cũng muốn.】
Rắn mũi lợn: 【Tính tôi vào với.】
Rắn hổ mang chúa: 【Các người đã muốn, tôi cũng sẽ gia nhập.】
Đám rắn: 【Hổ mang chúa anh bình tĩnh, bình tĩnh đã. Người thường không ai nuôi rắn hổ mang chúa đâu.】
Giữa một rừng rắn hóng hớt, rắn lục đuôi xanh tuyệt vọng vùng vẫy:
【Không được!】 【Không cho phép!】 【Tôi phản đối!】
Đám rắn đồng thanh: 【Không ai nghe mày! Mày bị tống sang châu Phi rồi, không có quyền can thiệp.】
Rắn lục đuôi xanh cuối cùng cũng chịu nhận thua:
【Được rồi… Tao thừa nhận, tao có hơi thích bà già thật…】
Tôi sốc luôn! Dấu hỏi mới lại bật lên trong đầu.
“Có hơi thích”? Là ý gì vậy? Tay tôi run run khi kéo xuống đọc tiếp.
Đám rắn: 【Không nghe, không nghe~ Trừ khi mày kể rõ đầu đuôi. Không thì mai tụi tao đi nhà mày team building.】
Rắn lục đuôi xanh cuối cùng cũng nói hết ruột gan:
【Được! Tao miệng cứng! Tao không dám thừa nhận!】
【Thật ra, hôm bị Mạnh Vân đuổi đánh bằng chổi, tao đã nghĩ: nếu là bà già, chắc chắn sẽ không nỡ làm thế với tao.】
【Từ nhỏ đến lớn, chỉ có bà ấy là nâng niu tao như báu vật, chăm sóc tận tình.】
【Trước đây, tao đọc trong tiểu thuyết Mạnh Vân nhiều truyện tình người – rắn, có mỹ nhân cứu rắn, có gặp gỡ định mệnh. Tao tưởng tình yêu mình tìm là ở đó.】
【Nhưng rồi mới hiểu, được ở bên bà già, sống đơn giản vậy thôi, cũng đủ tốt rồi.】
【Nhưng tao không muốn nhận mình là con rắn dễ thay lòng, nên mới giở giọng cứng. Kết quả là rước họa – bị tên rắn hổ mang đen trà xanh kia chèn ép.】
【Giờ tao nhận rồi! Cầu xin tụi mày đừng mò tới nhà tao nữa!】
Tiểu Hắc: 【Đồ phản bội! Nhìn tao đi này!】
Rắn lục đuôi xanh mặc kệ Tiểu Hắc, tiếp tục tuôn lời tình cảm khiến người ta nổi da gà:
【Bà già không già. Tao chỉ nói linh tinh thôi. Bà ấy rất đẹp, lúc đi làm trang điểm nhẹ là xinh khỏi chê, mặc đồ ngủ ở nhà cũng xinh ngất trời.】
【Nhưng tao lại từng cắn bà ấy! Tao có phải sắp bước vào “địa ngục theo đuổi crush” không?!】
Tiểu Hắc:【Còn muốn theo đuổi? Theo đuổi chủ nhân tao, trước tiên mày bò qua kênh đào Suez giùm cái.】
Rắn mạng phụ họa: 【Ngược crush một lúc thì đã, nhưng hậu quả là theo đuổi phải vào địa ngục.】
Tiểu Hắc: 【Chuẩn.】
Rắn mạng quay sang đâm luôn Tiểu Hắc: 【Chuẩn cái đầu! Mày cũng vậy thôi. Chủ nhân ghét nhất loại sếp bá đạo như mày.】
Tiểu Hắc: 【???】
11
Đọc xong bài viết của rắn lục đuôi xanh, tôi… tê liệt cảm xúc.
Con rắn hổ mang đen trà xanh thì vẫn đang ngủ khò khò trong lòng tôi.
Còn con rắn thú cưng kia thì đã bị… tống sang tận châu Phi.
Điều quan trọng là — cả hai con rắn đều thích tôi.
Tôi bắt đầu suy nghĩ nghiêm túc về cảm xúc của mình với tụi nó. Nói không có chút rung động thì là nói dối.
Nhưng rõ ràng tôi cũng không thể gọi đó là “thích”. Nó mơ hồ, rối rắm, khó diễn tả bằng lời.
Tâm trạng rối bời khiến tôi càng thêm lơ đễnh lúc đi làm.
Đồng nghiệp ngồi bên vỗ vai tôi:
“Tiểu Vũ à, nếu cậu chỉ muốn ăn vỏ trứng, thì phần lòng đỏ trứng có thể để cho tôi ăn được không?”
Tôi cúi xuống mới phát hiện — mình vừa thản nhiên ném quả trứng luộc vào thùng rác, còn cầm nguyên… vỏ trứng trên tay!
Của tôi! Trứng trà hai đồng một quả của tôi!!
Đồng nghiệp nhìn tôi như thể tôi bị nhập: “Chuyện gì khiến cậu thất thần đến thế hả?”
Tôi nghĩ, cô ấy đọc ngôn tình mạng bao năm, chắc đủ kinh nghiệm. Hỏi cô ấy chắc không sai.
Tôi dè dặt mở lời: “Cậu từng đọc truyện người thú chưa?”
Cô ấy gật đầu. Tôi lại hỏi: “Vậy truyện người-rắn thì sao?”
Cô ấy lại gật đầu, nhưng lần này ánh mắt không vui: “Cậu đang nghi ngờ tầm đọc của tôi đấy à?”
Tôi bị… khinh bỉ. Nhưng tôi không thấy buồn, chỉ thấy khâm phục trình đọc của đại tỷ.
Tôi tiếp tục:
“Gần đây tớ đang đọc một truyện người-rắn…” Tôi ngừng lại một chút, cố chọn lời dễ hiểu.
“Trong truyện, nữ chính có hai người-rắn bên cạnh: một là kiểu tổng tài bá đạo, ngoài lạnh trong nóng; một là kiểu chó con trung thành, miệng độc nhưng thật lòng…”
Tôi càng nói, khóe miệng đồng nghiệp càng vặn vẹo… càng lúc càng biến thái.
“Có mỗi hai…” Cô ấy lắc đầu. “Không đúng, một con rắn có hai ấy, vậy là bốn… ấy…”
Tiếng cười đồi bại vang vọng cả văn phòng.
“Trời ơi, không tưởng tượng nổi nữ chính ăn sung sướng cỡ nào.” “Truyện đó, là trang chính thống không vậy?”
Cô ấy cười nham hiểm, sát lại gần tôi: “Tác phẩm hay thế, cậu không định share à?”
…Lỗi của tôi. Lẽ ra không nên mở miệng. Nhưng thôi, liều vậy.
“Ý tớ là… cậu thử đoán xem tác giả sẽ viết tiếp thế nào? Ví dụ, nữ chính làm sao để thoát khỏi hai người-rắn kia?”
Cô ấy nhìn tôi như nhìn đồ ngốc: “Viết kiểu đó là bị chửi banh xác luôn.”
Tôi lại nhẹ giọng thăm dò:
“Vậy… chọn một người?”
Ánh mắt cô ấy càng tràn đầy khinh bỉ:
“Cậu không theo kịp xu hướng à? Một mà so với hai làm sao thơm bằng? Tớ thấy nên chọn cả hai.
Mà hỏi kỹ vậy làm gì? Em gái cậu sắp ra truyện mới à? Tớ hóng đấy…”
Giọng cô ấy đột ngột im bặt.
Có gì đó sai sai…Tôi liếc mắt sang bên theo bản năng.
Sếp tôi.Đứng bên cạnh từ khi nào không biết.
Không nói lời nào, chỉ giả vờ không thấy hai đứa tôi đang tán nhảm. Khẽ ho một tiếng, quay người rời đi.
Chỉ để lại bóng lưng chạy trốn cực nhanh.
Tổ cha nó!!!
Thật sự là ban ngày đừng nói người, nói rắn cũng không được!!!
Không biết anh ta đã nghe được bao nhiêu???
Đồng nghiệp nghe không hiểu thì không sao… Nhưng nếu là sếp tôi thì— anh ta hiểu quá rõ còn gì!
Từ nay về sau tôi tuyệt đối không tám chuyện trong công ty nữa!
Tôi hận!!!
12
Tâm trí tôi hoàn toàn không nằm ở công việc nữa. Cứ lướt đi lướt lại diễn đàn liên tục.
Rắn lục đuôi xanh đang điên cuồng cập nhật tiến trình về nước. Vị trí IP cũng liên tục tiến sát biên giới Trung Quốc.
Trong khi đó, Tiểu Hắc thì im như thóc. Làm ơn, post thêm cái gì đi chứ! Tôi rối loạn tinh thần mất rồi!
Dù sao thì… nếu Tiểu Hắc vẫn còn đang khẩu chiến với rắn lục đuôi xanh, chứng tỏ nó chưa nghe thấy gì hôm bữa.
Còn nếu im lặng như này… thì khả năng nghe thấy rồi càng cao.
Rắn lục đuôi xanh post:
【Đồ rắn trà xanh hổ mang đen, ra đây đối chiến! Lão tử đã về nước rồi!】
Tôi nhìn IP — đúng là tỉnh tôi. Xem ra sắp về tới cửa nhà luôn rồi.
Nó tiếp tục khiêu khích:
【Sợ rồi hả?】 【Đồ hèn!】 【Về đây đánh tay đôi đi!】
Kích tới cỡ này mà vẫn không thấy phản hồi? Tim tôi bắt đầu lạnh dần.
Ngay trước khi tan làm — nó lại ấm lên, vì cuối cùng Tiểu Hắc cũng lên tiếng:
【Sợ cái đầu mày! Tao đang họp liên quốc gia! Họp xong là tao tới ngay!】
Huhu, xin tụi bây đừng đập nát nhà tao.
Tôi lập tức chạy như bay về nhà. Vừa mở cửa, tiếng đánh nhau bên trong lập tức im bặt.
Tiểu Hắc vẫn đang đợi ở cửa, vẫy đuôi như thể không có chuyện gì.
Thoạt nhìn thì ổn. Nhưng nhìn kỹ — mặt rắn lấm lét, hoảng rõ luôn.
Tôi nghi ngờ nhìn sang cành cây mà rắn lục đuôi xanh hay nằm — trống không.
Tôi đảo mắt nhìn xung quanh. Không có dấu hiệu gì của nó cả.
Cảm giác sai sai…
Cuối cùng, tôi phát hiện nó… nằm sau cánh cửa, bị đánh cho bất tỉnh nhân sự.
Ơ… Tập bụng 8 múi rồi mà vẫn không đánh lại nổi sếp nhà tôi?
Không lẽ… dưới lớp vest của sếp là cơ bụng còn khủng hơn?
Trong đầu tôi bắt đầu bay xa…
Ừm. Rất ổn.
Đúng như đồng nghiệp nói. Trẻ con mới chọn một, người lớn là chọn cả hai.
Bên trái là tổng tài lạnh lùng. Bên phải là chó con miệng độc nhưng đáng yêu.
Càng nghĩ càng thấy sướng.
Chết tiệt. Chảy máu mũi luôn rồi!
12
Nghĩ quá đẹp… là sẽ bị nghiệp quật.
Tiểu Hắc và rắn lục đuôi xanh chắc chắn là hai con “rắn hệ introvert”!
Trên mạng thì gáy to như loa phường, ngoài đời lại im như câm.
Tôi từng mong chờ tụi nó hóa hình để tranh nhau vì tôi mà “gà bốn cẳng”. Thậm chí còn nghĩ sẽ “kiểm tra kỹ càng” nữa.
Cơ bụng là nhất định phải kiểm tra. Ừm, kiểm tra bằng tay cũng không quá đáng đúng không?
Thế mà cuối cùng, Tiểu Hắc với rắn lục đuôi xanh chỉ biết thi nhau uốn éo, xem ai uốn hình rắn quyến rũ hơn…
Tôi thì ngồi nhìn hai con rắn lượn qua lượn lại, mà cảm thấy mình chẳng khác gì… một ông chồng bất lực.
Nè, tôi có thể yêu người-rắn, nhưng tôi không thể yêu nguyên con rắn được không?!
Đáng tiếc, đối diện tôi là hai tên trai đẹp có ngoại hình nhưng EQ bằng số âm.
Kết cục, hai con rắn, một con người, ba đứa ngủ chung một giường.
Cảm giác… như thái giám bước vào lầu xanh vậy.
Có giường, có nhan sắc, có nhu cầu. Thiếu mỗi nhân hình.
Xin tụi bây mau hóa hình đi, cho tôi còn được chọn lựa nghiêm túc!