#GSNH 1498 – Chương 2
Mời Quý độc giả CLICK vào LIÊN KẾT HOẶC ẢNH bên dưới
Mở ứng dụng shopee - Chỉ 1 lần duy nhất để MỞ ỨNG DỤNG MUA SẮM và tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/8zzFRHJFB6
Long Long nghẹn ngào níu lấy vạt áo tôi:
“Mẹ ơi, con không thích ăn thịt, con chỉ thích làm việc thôi… xin mẹ đừng để con đi xin ăn…”
Cổ họng tôi như bị chặn lại, tôi ôm chặt nó vào lòng:
“Yên tâm đi Long Long, mẹ sẽ không để con phải chịu khổ nữa. Mẹ sẽ khiến con trở thành đứa trẻ hạnh phúc nhất thế gian.”
4
“Giỏi giả vờ thật đấy!” Vương Tuyết Nhược móc điện thoại ra mở video dí vào mặt tôi: “Nhìn đi, cô đã bị đuổi ra khỏi nhà rồi.”
Trên màn hình là phòng khách nhà tôi, người giúp việc đang vứt đồ của tôi vào thùng rác.
Chiếc máy tính trong phòng làm việc cũng bị đập vỡ, cả thùng máy cũng bị nhét vào thùng rác.
Trong ổ cứng máy tính đó chứa toàn bộ thành quả nghiên cứu mới nhất của tôi.
Nếu thành công, công trình này có thể tiêu diệt hoàn toàn virus Ebola – cơn ác mộng của loài người.
Tôi lập tức gọi cho bộ phận đặc nhiệm, tóm tắt ngắn gọn tình hình.
Đầu dây bên kia nghiêm giọng đáp: “Đã nhận lệnh, lập tức xử lý.”
Chưa đầy ba phút sau, video trong điện thoại Vương Tuyết Nhược lập tức đổi chiều.
Một nhóm người mặc đồng phục đặc biệt tràn vào nhà tôi, một người đàn ông đeo kính râm nói gì đó với người giúp việc khiến bà ta quỵ xuống đất, không dám động đậy.
Ngay sau đó, mấy người khác quỳ xuống bên thùng rác, cẩn thận nhặt từng mảnh máy tính, nâng ổ cứng lên như đang nâng bảo vật quý giá.
Sắc mặt Vương Tuyết Nhược sầm lại ngay lập tức:
“Tống Vân, cô gọi vài tên côn đồ tới định hù tôi à? Cô quên tôi có người chống lưng rồi sao?”
Lý Nghị hừ lạnh:
“Tôi và Tuyết Nhược mở công ty, nhận được bao nhiêu đơn hàng lớn, tất cả là nhờ người đứng sau lưng cô ấy! Người đó mà nói ra thì đủ khiến cô chết khiếp. Mau quỳ xuống xin lỗi, chúng tôi còn có thể tha thứ!”
“Cái người các người nói… là ông chủ của Long Đằng Dược nghiệp đúng không? Mấy năm nay chín mươi phần trăm đơn hàng của Long Đằng đều rót cho các người, nếu không thì với năng lực của hai người, làm gì mở nổi công ty.”
Vẻ mặt Lý Nghị và Vương Tuyết Nhược đều thoáng chấn động, không ngờ tôi lại biết chuyện này.
Nhưng Lý Nghị nhanh chóng lấy lại tinh thần, ngẩng đầu đầy kiêu ngạo:
“Biết thì tốt! Quỳ xuống lạy con trai tôi ba cái, không thì tôi khiến cô không sống nổi ở thủ đô này đâu!”
Lúc này, bộ phận đặc nhiệm phụ trách cứu ổ cứng gọi tới:
“Tiến sĩ Tống, ổ cứng đã phục hồi bình thường, dữ liệu vẫn còn nguyên vẹn.”
Tôi thở phào nhẹ nhõm: “Tốt quá, phiền các anh giúp tôi chuyển hết đồ trong phòng làm việc về văn phòng…”
Còn chưa nói dứt lời, Lý Nghị đã bất ngờ lao tới, tát văng điện thoại của tôi xuống đất.
“Cô mà còn muốn mang đồ đi? Đừng mơ! Một cây kim cũng đừng hòng!”
Sự kiên nhẫn của tôi đã cạn sạch, tôi lập tức gọi cho phòng bảo vệ bệnh viện:
“Khoa nội trú, phòng 502, cử người đến đưa hết đám người không liên quan ra ngoài.”
Vương Tuyết Nhược trợn trừng mắt đập tay lên bàn:
“Hừ! Để tôi xem xem ở thủ đô này còn ai dám chống đối tôi!”
Cô ta quay sang đám tay chân đứng cạnh gào lên:
“Đánh cho Tống Vân què chân! Ai tham gia, tháng này được thưởng gấp đôi!”
Đám lâu la cô ta mang theo lập tức xông lên, nắm đấm nhằm thẳng vào mặt tôi.
Tôi ôm chặt Long Long, cánh tay huých mạnh vào tên lao lên đầu tiên.
Đúng lúc này, bảo vệ bệnh viện cũng ùa vào, hỗn chiến lập tức nổ ra.
Cả phòng bệnh trở nên hỗn loạn, cây truyền dịch bị đổ, tủ đầu giường văng xuống đất.
Tôi lấy hai tay che chắn cho Long Long, định thừa cơ chạy ra cửa thì Vương Tuyết Nhược bất ngờ vung một mảnh thủy tinh nhắm thẳng vào ngực tôi:
“Chết đi! Đồ nghiệt chủng!”
Tôi lập tức đá mạnh vào bụng cô ta, khiến cô ta hét lên một tiếng rồi đập người vào tường.
Đúng lúc đó, một nhóm vệ sĩ áo đen bất ngờ tràn vào.
Vương Tuyết Nhược vừa nhìn thấy người đi đầu, mắt lập tức sáng rỡ, gương mặt nở nụ cười nịnh nọt:
“Giám đốc Lưu! Ngài đến tìm tôi đúng không? Có phải Chủ tịch Tống của Long Đằng cuối cùng cũng đồng ý dùng bữa với tôi rồi không? Tôi chờ ngày này mấy hôm nay rồi…”
Giám đốc Lưu không thèm nhìn cô ta, đi thẳng đến trước mặt tôi, giọng cung kính:
“Chủ tịch Tống, xin lỗi vì đến trễ, để ngài và cậu chủ phải chịu khổ rồi.”
5
Sắc mặt Vương Tuyết Nhược lập tức cứng đờ, cô ta hét lên không thể tin nổi:
“Cô ta? Tống Vân? Chỉ là một bà nội trợ ăn bám chồng, sao có thể là Chủ tịch Tống?”
Giám đốc Lưu quay đầu trừng mắt nhìn Vương Tuyết Nhược:
“Vị này chính là người sáng lập Long Đằng Dược nghiệp, cũng là chuyên gia trưởng của Liên minh Nghiên cứu Kháng Virus Toàn cầu – Tiến sĩ Tống Vân! Cô ăn miếng cơm nào, cũng đều là nhờ Chủ tịch Tống ban cho!”
Lý Nghị lắc đầu như trống bỏi:
“Không thể nào! Mấy năm nay cô ta ngày nào cũng quanh quẩn ở nhà, ngoài đọc sách với đưa đón con thì làm gì khác đâu…”
“Thân phận của Chủ tịch Tống là tuyệt mật.” Giám đốc Lưu ngắt lời hắn, “Với tư cách là chuyên gia quốc bảo, các dự án nghiên cứu của ngài ấy luôn bị nhiều thế lực dòm ngó, phải ẩn danh để đảm bảo an toàn và tránh bị quấy rầy.”
Lời nói ấy khiến Lý Nghị tái mét mặt, môi run lẩy bẩy:
“Nếu cô nói sớm là cô là bà chủ của Long Đằng, thì tôi đã đâu có…”
“Anh đã đâu có ngoại tình?” Tôi lạnh lùng nhìn thẳng hắn.
“Tôi giấu thân phận là để anh không bị liên lụy vào nguy hiểm, nhưng chưa từng bạc đãi anh về vật chất.”
“Anh nói muốn làm ăn, tôi lập tức bảo Long Đằng bật đèn xanh cho chuỗi cung ứng. Anh tưởng mấy đơn hàng lớn đó là nhờ Vương Tuyết Nhược tìm quan hệ à? Cô ta đến cổng công ty còn chẳng qua nổi! Anh thật sự nghĩ tất cả tiền kiếm được là nhờ cô ta sao?”
Lý Nghị không cam lòng, cố gắng chống chế:
“Nhưng cô cũng là người lừa tôi trước! Nếu cô nói thật từ đầu thì…”
“Nói thật cho anh biết à?” Tôi cười lạnh, “Với tính khí nông nổi của anh, chỉ tổ đem danh phận của tôi ra khoe mẽ khắp nơi.”
Đúng lúc đó, điện thoại của Vương Tuyết Nhược reo liên tục, cô ta luống cuống bắt máy:
“Giám đốc Vương! Xong rồi! Long Đằng vừa ra thông báo hủy toàn bộ đơn hàng của chúng ta! Hàng chất đầy trong kho chẳng ai nhận, nhà cung cấp đang vây kín cổng công ty đòi tiền, trong tài khoản còn chẳng đủ trả lãi!”
Vương Tuyết Nhược mắt đỏ hoe, gào khóc:
“Chủ tịch Tống! Tiến sĩ Tống! Tôi sai rồi! Là tôi mắt mù không nhận ra người tài! Xin ngài cho tôi thêm một cơ hội, tôi lập tức cắt đứt với Lý Nghị, tôi sẽ quỳ lạy xin ngài tha thứ!”
Đứa con riêng của cô ta đứng bên cạnh đột nhiên nhổ nước bọt vào tôi:“Bà dựa vào đâu mà bắt nạt mẹ tôi? Bà là đồ xấu xa!”
“Thằng ranh con, câm miệng!”
Vương Tuyết Nhược lập tức quay lại, tát cho thằng bé một cái mạnh đến mức rụng cả răng.
Lý Nghị đẩy cô ta ra, ôm lấy con riêng vào lòng:
“Vương Tuyết Nhược! Cô nói sẽ đối xử tốt với hai cha con tôi mà!”
Vương Tuyết Nhược gạt hắn ra đầy chán ghét:
“Tôi nuôi cả đám trai trẻ sinh viên, ai cũng vừa trẻ vừa biết điều hơn anh. Tôi còn sinh cho bọn họ ba đứa con rồi, anh là cái thá gì chứ?”
Cô ta lại quỳ xuống trước mặt tôi:
“Chủ tịch Tống, xin ngài giơ cao đánh khẽ, chỉ cần Long Đằng tiếp tục hợp tác, tôi làm trâu làm ngựa cho ngài cũng cam lòng!”
Tôi chẳng buồn liếc cô ta, chỉ ôm Long Long rời khỏi phòng:
“Giám đốc Lưu, xử lý sạch sẽ mọi chuyện. Ngoài ra, liên hệ trường tư thục tốt nhất, làm thủ tục nhập học cho Long Long. Càng nhanh càng tốt.”
Giám đốc Lưu gật đầu: “Vâng, thưa Chủ tịch.”
Khi đi ngang qua Vương Tuyết Nhược, cô ta vẫn đang quỳ đập đầu dưới đất, Lý Nghị thì ôm đứa con riêng khóc lóc, sắc mặt trắng bệch như tro tàn.
Ngôi trường tôi tìm cho Long Long có môi trường yên tĩnh, giáo viên cũng rất quý mến thằng bé.
Chỉ mới học một tuần, cô giáo đã gọi điện đến khen:
“Cô Tống, Long Long rất thông minh, bài toán chỉ cần dạy một lần là biết làm.”
Tôi vừa định cảm ơn thì cô giáo lại nói tiếp:
“À đúng rồi cô Tống, hồi nãy có một người đàn ông đứng trước cổng trường nói là ba của Long Long, định đến đón bé về. Trông… có vẻ hơi điên điên. Chúng tôi không cho vào, không biết cô có muốn…”
Tim tôi đột ngột trầm xuống: “Tôi tới ngay.”
6
Khi tôi chạy đến trường, đã thấy Lý Nghị đang giận dữ đứng chặn trước cổng.
Trên người hắn vẫn là bộ đồ lần trước mặc trong bệnh viện, nhăn nhúm và lấm lem vết bẩn.
Hắn thấy tôi liền đỏ hoe mắt, bước tới định ôm tôi:
“Vợ ơi, anh nhớ con trai chúng ta lắm, anh muốn sống tử tế với em và con. Cho anh gặp con một lần đi.”
“Lý Nghị, chúng ta đã ly hôn rồi.”
Tôi đưa điện thoại ra trước mặt hắn,
“Trong đơn ly hôn ghi rất rõ, anh đã từ bỏ quyền nuôi con, hơn nữa anh còn bị nghi ngờ bỏ rơi con. Đây là bằng chứng.”
Trên điện thoại là những bức ảnh Trần Vi Vi giúp tôi tìm được — Long Long ở quê, toàn thân thương tích đầy mình, gầy gò như chỉ còn da bọc xương.
Còn có cả bản ghi âm dì của Lý Nghị thừa nhận “mỗi tháng chỉ nhận được hai trăm tệ, mùa hè thì cho người ta thuê thằng bé đi ăn xin”.
Ánh mắt hắn lóe lên, rồi lại làm ra vẻ ấm ức khóc lóc:
“Đó là lúc anh hồ đồ thôi! Long Long là con trai anh mà, anh thật sự rất nhớ nó! Vợ ơi, xin em cho anh một cơ hội nữa, con không thể không có bố, để anh chăm sóc hai mẹ con em nhé…”
“Chăm sóc?” Tôi cười lạnh.
“Khi anh ném nó về quê suốt sáu năm, để người ta đánh đập, ép đi xin ăn, sao anh không nghĩ đến việc chăm sóc nó? Bây giờ thấy Vương Tuyết Nhược không trông cậy được nữa thì mới nhớ đến nó?”
Một vài phụ huynh xung quanh đã tụ lại, chỉ trỏ về phía chúng tôi.
Lý Nghị tức tối gào lên:
“Mọi người nhìn xem! Ai chẳng có lúc vợ chồng cãi nhau? Tôi chỉ mắc một lỗi nhỏ thôi mà cô ta không chịu tha thứ!”
“Còn không cho tôi gặp con! Đó là con ruột tôi đấy! Bây giờ đến mặt nó tôi cũng không được nhìn! Còn pháp luật không hả?!”
Chiêu này hắn từng dùng để khóc lóc ăn vạ với tôi, nhưng giờ tôi chỉ thấy buồn nôn.
Tôi lấy điện thoại gọi 110:
“A lô, là đồn công an phải không? Tôi đang ở cổng trường Quốc tế Tinh Đồ, có người bị nghi ngờ bỏ rơi con, giờ còn gây rối ở cổng trường. Tôi có đầy đủ bằng chứng, nhờ các anh tới xử lý.”
Lý Nghị vừa nghe thấy hai chữ “bỏ rơi”, tiếng khóc lập tức ngưng lại, bật dậy hét lớn:
“Tống Vân, cô dám báo cảnh sát bắt tôi à? Tôi là bố của Long Long!”
“Anh xứng làm bố sao?” Tôi nhìn hắn chằm chằm, giọng lạnh tanh.
“Vết sẹo trên chân Long Long là do Tam thúc của anh dùng sắt nung đỏ dí vào, chỉ vì thằng bé hôm đó xin không được tiền. Lúc đó anh có nhớ ra nó là con trai anh không?”
“Khi nó ở quê đến cơm cũng không đủ ăn, còn anh thì ăn sung mặc sướng với con riêng của mình, lúc đó anh có nhớ nó là con ruột không?”
Cảnh sát nhanh chóng có mặt, tôi đưa hết bằng chứng cho họ.
Lý Nghị vẫn còn gào lên: “Tôi bị oan!”
Lúc bị dẫn đi, hắn còn vùng vẫy hét:
“Tống Vân! Cô cứ chờ đấy! Tôi sẽ không tha cho cô đâu!”
Tôi mặc kệ hắn, chỉ cảm ơn cô giáo rồi đi thăm Long Long trong lớp học.
Thằng bé đang ngồi ở góc chơi xếp hình, có một cô bé bên cạnh đưa cho nó một miếng gạch màu vàng, nó ngập ngừng một lát rồi nhận lấy, nhỏ giọng nói: “Cảm ơn…”
Tôi đứng ở cửa, tim vừa chua xót vừa mềm lại.
Chỉ cần con được sống tốt, vậy là đủ rồi.
Sau khi Lý Nghị bị bắt, tôi tưởng mình sẽ được yên ổn một thời gian, không ngờ chưa bao lâu, Trần Vi Vi đã gửi cho tôi một đường link phòng livestream.
Tiêu đề là: “Người cha đơn thân bị vợ cũ nhà giàu cướp mất con – Nỗi oan máu và nước mắt!”
Người đang livestream lại chính là Lý Nghị.
Vào xem thì thấy hắn đã thay đồ sạch sẽ, tóc chải chuốt gọn gàng, ngồi trước camera giả vờ chảy nước mắt.
Hắn nhìn vào ống kính khóc lóc:
“Tôi và Tống Vân kết hôn tám năm, cô ta từng chỉ là một người bình thường, tôi đã cùng cô ấy vượt qua gian khó. Vậy mà khi phát đạt rồi thì cô ấy thay lòng đổi dạ, ép tôi ly hôn, còn không cho tôi gặp con…”
Vương Tuyết Nhược đứng cạnh phụ họa:
“Tống Vân đúng là loại vô ơn! Giàu rồi thì trốn đi hưởng thụ một mình, mặc kệ chồng sống chết thế nào…”
7
Trong phòng livestream, không ngờ lại có không ít người tin, dòng bình luận chạy đầy:
“Anh trai thật đáng thương.”
“Loại phụ nữ như thế đáng bị quả báo!”
“Ủng hộ anh đòi lại con!”
Trần Vi Vi nhắn tin cho tôi:
“Hai kẻ đó không biết xoay ở đâu ra được ít tiền, thuê một phòng livestream, ngày ngày khóc lóc kể khổ, hút được không ít fan là các bà mẹ, còn bắt đầu bán hàng mẹ và bé nữa.”
Tôi cau mày lướt qua nhật ký livestream, thấy Lý Nghị không chỉ bịa chuyện chửi tôi, mà còn đăng cả ảnh Long Long khi ở quê, gầy trơ xương, đầy vết thương.
Hắn còn mặt dày tuyên bố:
“Đây là con trai tôi, bây giờ bị mẹ nó giấu đi, nhớ tôi đến nỗi gầy như thế này.”
Tôi lập tức bảo trợ lý liên hệ với nền tảng livestream, gửi tất cả bằng chứng về việc Lý Nghị bỏ rơi con, đơn ly hôn, cùng ảnh chụp các phát ngôn vu khống bịa đặt trong phòng livestream.
Nửa tiếng sau, tôi thử vào lại kênh thì thấy hiển thị: “Tài khoản này đã bị khóa do vi phạm quy định của nền tảng.”
Lý Nghị chắc nhận được thông báo, lập tức gọi điện cho tôi, giọng đầy oán độc:
“Tống Vân, có phải là cô làm trò quỷ gì không? Cô nhất định phải dồn tôi vào đường chết sao?!”
“Là do anh tự chuốc lấy.” Tôi dứt khoát cúp máy và chặn số.
Không còn thu nhập từ livestream, cuộc sống của Vương Tuyết Nhược càng thêm túng quẫn.
Cô ta quen tiêu xài hoang phí, hết tiền thì ép Lý Nghị ra ngoài kiếm sống.
Trần Vi Vi kể tôi nghe, có người thấy Lý Nghị ở tiệm massage ngoại ô, cũng có người thấy anh ta đi giao đồ ăn, bốc vác, chạy xe công nghệ.
“Nghe nói ban đầu anh ta không chịu làm, Vương Tuyết Nhược khóc lóc om sòm, bỏ đói hai ngày liền mới chịu đi.”
Tôi sững lại một chút, không nói gì.
Lúc đó Long Long từ trong phòng chạy ra, giơ bức tranh vẽ tay: “Mẹ ơi, mẹ xem con vẽ mẹ với con này.”
Trong tranh có hai người nắm tay nhau, bên cạnh là mặt trời đỏ rực rỡ.