#GSNH 1511 – Chương 6
Mời Quý độc giả CLICK vào LIÊN KẾT HOẶC ẢNH bên dưới
Mở ứng dụng shopee - Chỉ 1 lần duy nhất để MỞ ỨNG DỤNG MUA SẮM và tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/8zzFRHJFB6
6
15
Không ngờ Giang Sênh bám dai đến vậy, đuổi theo tận đây.
Hôm nay xe tôi bị hạn biển số, không lái được ra.
Thế là tôi lên xe cô ta, báo địa chỉ công ty.
Cô ta tức đến bật cười, nhưng vẫn chở thật.
“Tôi nghe hết cuộc nói chuyện của cô với bố mẹ rồi.”
Tầng một, nghe được cũng bình thường.
Tôi điều chỉnh ghế, hỏi ngược:
“Rồi sao?”
Cô ta nhìn phía trước, khẽ cười nhạt:
“Cô là hot blogger, chắc biết nếu họ lên mạng kể khổ sẽ ảnh hưởng gì đến cô.”
Tôi quay sang nhìn cô ta, khó hiểu:
“Chẳng lẽ chỉ họ có cái miệng?”
“Từ nhỏ tôi đã biết điều, ngoan ngoãn, ai cũng khen tôi là người tốt. Vậy mà lại bất hiếu với bố mẹ — dân mạng không mù, ai đúng ai sai họ nhìn ra được.”
“Thêm nữa, tôi làm truyền thông, am hiểu dư luận. Càng bị họ bôi đen, càng khiến người ta thương tôi khổ từ bé.”
Giang Sênh mỉm cười chế giễu:
“Nhưng chỉ cần dính một vết bẩn, tờ giấy trắng cũng thành bẩn.”
“Kẻ xấu làm một chuyện tốt là cải tà quy chính. Người tốt chỉ cần làm sai một lần đã là tội không thể tha.”
Tôi nhìn cô ta.
Như quay về mấy năm trước ở suối nước nóng, giọng điệu vẫn cao cao tại thượng.
Nhưng giờ… tôi đâu còn là người không có gì trong tay.
“Vậy thì sao?”
Tôi bình tĩnh:
“Mỗi bước tôi đi đều tính trước hậu quả tệ nhất và để lại đường lui cho mình.”
“Nếu muốn kiếm tiền bằng mạng xã hội, năm năm trước tôi đã chẳng qua nước ngoài học hành.”
Năm năm ấy, tôi tự tạo con đường riêng nơi xứ người, quan hệ tích góp không hề ít.
Tài khoản của tôi cũng từ vlog chuyển sang chia sẻ kiến thức.
Cho dù bị ép rời mạng, tôi vẫn sống tốt được ở bất cứ đâu.
Tôi trả lại nguyên văn câu cô ta từng nói với tôi:
“Nếu tôi là cô, thay vì vắt óc phá hoại tình địch, sao không lo cứu cái công ty sắp sập của nhà mình?”
Xe dừng lại.
Bắt gặp ánh mắt phức tạp của cô ta, tôi giơ điện thoại lên:
“À phải rồi, lần này tôi có ghi âm.”
“Nếu thật sự xuất hiện tin xấu về tôi trên mạng, tôi sẽ tìm đến cô đầu tiên — vì cô có tiền án rồi.”
“Lúc đó tôi đau lòng bỏ đi nước ngoài, không biết Tần Tư Lễ có xử cô không nữa.”
Mặt Giang Sênh tái mét:
“Cô đúng là… không biết xấu hổ!”
Tôi đóng cửa xe, mỉm cười:
“Cảm ơn lời khen.”
Sau này tôi mới biết, Tống Hinh bị thiếu gia bỏ, muốn kéo tôi xuống cùng.
Tin đồn vừa tung lên chưa bao lâu đã bị Giang Sênh xử lý và dạy dỗ một trận.
Tình cờ gặp tôi trên đường, cô ta theo chỉ để nhắc nhở, không phải đe dọa.
Chỉ là… không nuốt được cái sĩ diện xuống để nói cho tử tế.
Tôi xin số cô ta từ Tần Tư Lễ, gọi thẳng:
“Cô lại định diễn trò gì đây?”
Cô ta bật cười chua chát:
“Lấy lòng? Muốn xin cô nể tình, đừng để Tần Tư Lễ nhằm vào công ty tôi.”
“Tần Tư Lễ có giúp cô hay không tôi không quyết được. Nhưng tôi không cần anh ấy làm khó cô đâu, vì cô chưa gây tổn thất thực sự cho tôi.”
Giang Sênh đáp khẽ:
“Cảm ơn…”
Tôi suy nghĩ một lúc rồi nói:
“Xem như đáp lễ — tôi sẽ không nhắc anh ấy chuyện năm xưa. Trong mắt anh ấy, cô vẫn là cô bé hàng xóm thuần khiết.”
“Cứ coi đó là dấu chấm hết đẹp cho mối đơn phương đi.”
Giang Sênh im lặng rất lâu, rồi khẽ cười:
“Tôi hiểu vì sao Tần Tư Lễ thích cô rồi.”
“Tống Sênh… xin lỗi.”
16
Sau khi quay lại bên nhau, Tần Tư Lễ gần như… ăn trực nằm trẹo luôn ở nhà tôi, không chịu về.
Tôi rất nhanh phát hiện ra — anh ta thay đổi hoàn toàn.
Ở công ty: một con nghiện công việc.
Về đến nhà: bảo mẫu hạng nhất.
Bữa sáng – bữa trưa – bữa tối, quét nhà, lau sàn, giặt giũ… việc gì cũng thành thạo.
Hoàn toàn khác với tên đàn ông từng sáng ra không ai kéo thì còn nằm ỳ bất động kia.
Tôi ngồi xếp bằng trên sofa, âm thầm quan sát anh ta bận rộn.
Đột nhiên siêng năng như vậy, rõ ràng là đang có âm mưu.
Buổi tối, tôi bị anh ta dính lấy đến phát chán.
Tôi cắn răng nói qua hơi thở đứt quãng:
“Tần Tư Lễ… anh có gì thì nói luôn đi!”
Anh ôm sát từ sau lưng tôi, giọng trầm khàn theo từng chuyển động:
“Tối mai… đi ăn cơm với bố mẹ anh nhé? Họ thúc giục anh mãi, muốn anh dẫn bạn gái về ra mắt.”
Tôi còn chưa mở miệng, anh đã nhẹ nhàng cắn vành tai tôi:
“Không đi cũng được… Dù sao cũng không phải chuyện gì to tát~”
Tôi cắn mạnh lên vai anh:
“Đi thì đi! Tôi có nói là không đâu! Bây giờ anh có thể để tôi vào tắm được chưa?!”
Anh cong môi cười — nụ cười đắc ý đến khó ưa.
Cánh tay rắn chắc lập tức nhấc tôi lên:
“Anh giúp em tắm.”
Tôi: “…”
Hôm sau, anh lái xe đưa tôi về biệt thự nhà họ Tần.
Ngoài dự đoán của tôi — người nhà anh đều rất dễ chịu, nói chuyện nhã nhặn, thái độ tôn trọng.
Bữa cơm diễn ra cực kỳ hòa hợp.
Mẹ Tần còn lấy album ảnh của anh từ bé đến lớn ra cho tôi xem.
Tấm nào tấm nấy: ánh mắt chán đời, mặt mày bất cần.
Tôi nhịn không được bật cười.
Mẹ anh nói:
“Nếu nó không giống dì như đúc thì dì còn tưởng bế nhầm con. Một tên có thể lười đến mức này, đúng là hiếm có khó tìm!”
Bà lại than:
“Trước muốn để nó kết hôn sớm sinh cháu, để còn có người nối nghiệp. Chứ trông vào nó thì… khỏi mơ!”
“Không ngờ nó gặp con từ hồi đại học, cả người thay đổi hoàn toàn.”
Bà cười kể:
“Nó nói — chỉ khi vui được với con, nó mới chấp nhận tiếp quản công ty. Nếu chúng dì dám làm con khó xử, nó sẽ trốn ra nước ngoài, không về nữa!”
“Con chịu để ý nó là phúc nhà này rồi, cuối cùng vợ chồng già này cũng sắp được nghỉ hưu rồi!”
Tôi nghe đến đây… lòng mềm thành một vũng nước.
Hoá ra cái sự lười của Tần Tư Lễ không chỉ do bẩm sinh.
Mẹ anh lấy tặng tôi một chiếc vòng ngọc phỉ thúy trong suốt đẹp không tì vết:
“Tiểu Sênh, về sau nếu có ấm ức gì, cứ nói với dì.”
Tôi không từ chối được đành nhận.
Chỉ thấy ánh mắt Tần Tư Lễ dán lên chiếc hộp rất lâu không dời.
Tôi hỏi: “Sao vậy?”
Anh nheo mắt:
“Không gì cả… Chỉ là… cuối cùng anh cũng tin mẹ anh rồi.”
Anh cười mà đuôi mắt cong cong, vui đến giấu không nổi.
Tôi nhéo anh: “Mẹ nói gì?”
Anh siết tay tôi, đan chặt mười ngón, thở dài nhưng cười gian:
“Mẹ nói mẹ là fan của em, xem hết video của em rồi. Và kết luận…”
“Anh ngoài việc đầu thai tốt, thì chẳng có gì bằng em cả.”
“Còn bảo nếu mẹ là em thì sẽ không đời nào thích một thằng như anh.”
“Anh còn không biết có phải mẹ ruột không nữa. Anh đẹp trai, tính tốt, hào phóng mà còn—”
Tôi vội hôn chặn miệng anh lại:
“Anh rất tuyệt. Tôi chỉ thích mình anh.”
Vành tai anh lập tức đỏ đến mang tai.
Ho khẽ một tiếng rồi ra vẻ đương nhiên:
“Ừ. Em có mắt nhìn đấy.”
Tối đến, nhóm chat lại nhốn nháo.
Hứa Kiều:
“Tần Tư Lễ lại chuyển tiền lì xì cho tôi???”
Trình Thực:
“Kệ đi, quen rồi.”
Hứa Kiều:
“Tôi đã chụp màn hình lại rồi.”
Trình Thực:
“???”
(Hết chính văn)
Ngoại truyện — Góc nhìn Tần Tư Lễ
1.
Sau khi Tống Sênh xuất ngoại, tôi đến nhà cô ấy một chuyến.
Muốn để lại ấn tượng tốt với bố mẹ cô ấy, chuẩn bị nền tảng để đón cô ấy về.
Nhưng sự lạnh nhạt và những lời vô tình của họ… khiến tôi bàng hoàng.
Tôi từng nghĩ —
Chỉ những người có tuổi thơ đầy yêu thương mới có thể rực rỡ như cô ấy.
Cho đến khi tôi nhìn thấy chiếc giường xếp ngoài ban công.
Tôi sững người:
“Cái đó là…?”
Người phụ nữ kia cười gượng:
“Nhà nghèo, không có phòng thừa cho nó ngủ. Dù sao nó cũng ít về.”
Một giây ấy, có ai đó đấm thẳng vào ngực tôi.
Tôi đi tới, thấy tờ giấy ghi chú màu xanh đặt ở đầu giường:
【Đích đến của tôi là tinh cầu biển rộng.】
Tôi tưởng tượng vô số buổi đêm. Cô gái nhỏ nằm đây ngước nhìn mảng trời tối và mấy vì sao xa tít…
Cô ấy đã từng nghĩ gì?
Tôi sẽ kiếm thật nhiều tiền… mua một ngôi nhà lớn…
Các căn phòng đều là của tôi…
Những chiếc giường đều là của tôi…
Tôi sẽ rời khỏi cái ban công chật hẹp này…
Đi thật xa…
Nhìn bầu trời rộng hơn…
Tôi từng nghĩ cô ấy là một con quay vĩnh viễn không ngừng.
Hoàn thành công việc chạy vặt khắc nghiệt không sót một ly.
Quay về vẫn học đến nửa đêm.
Còn quay video truyền năng lượng tích cực.
Cô ấy yêu đời đến mức nào mới có thể kiên cường như vậy?
Bỗng hiểu ra một điều: Không phải ai cũng có đặc quyền được “lười biếng”. Có người không được phép dừng lại. Chỉ cần ngừng lại một giây — tất cả sẽ sụp đổ.
Lồng ngực tôi như bị xi măng lấp đầy — đau – nghẹn – không thở nổi.
Tôi chống tay lên mắt — giấu đi thứ đang trào ra.
Từ khoảnh khắc ấy, tôi đã khắc vào tim: Phải trở nên mạnh hơn. Để cô ấy có thể dựa vào.
Tôi không làm phiền cô ấy nữa.
Tôi bắt đầu đi làm.
Từ bỏ cuộc sống vô lo vô nghĩ.
Mẹ tôi kinh ngạc:
“Nhập xác ai thế con?!”
Tôi đáp:
“Bạn gái con chê con lười nên chia tay rồi. Con phải nỗ lực để chứng minh bản thân, để đón cô ấy về.”
“Sau này nếu con đưa cô ấy về — bố mẹ phải tôn trọng cô ấy. Dù chỉ một chút khó xử — cũng không được phép có.”
“Vì con không thể mất cô ấy.”
Suốt 5 năm, tôi lật lại từng lời cô ấy từng nói.
Từng câu lảng đi, từng nỗi lo cô giấu trong lòng.
Không sao.
Tôi sẽ quét sạch mọi trở ngại.
Đợi khi cô ấy chinh phục tinh cầu biển rộng, khi cô ấy trở về trong ánh sáng rạng rỡ nhất, tôi sẽ đứng ở đó.
Đón lấy cô ấy — như chưa từng xa nhau.
2.
Năm thứ hai sau khi quay lại, bọn tôi tự lái xe lên Tân Cương.
Giữa rừng thông vàng rơi đầy mặt đất.
Hương cỏ dây vào cùng mùi trà tuyết trên người cô ấy.
Tôi quỳ một gối — cầu hôn.
Cô ấy chỉ ngẩn ra một giây rồi cười rực rỡ hơn cả nắng.
Chiếc nhẫn chậm rãi trượt vào ngón áp út thon dài.
Cô ấy lao vào ôm tôi hơi thở như khói trắng giữa gió thu:
“Rảnh thì… dẫn anh về gặp bà ngoại em nhé.”
Tim tôi đập như muốn nhảy khỏi lồng ngực.
“Được.”
(HOÀN TOÀN VĂN)