#GSNH 1528 Chương 1
Em chồng tổ chức đám cưới linh đình, cả nhà chồng đều có mặt đông đủ, chỉ mỗi mình tôi là không được mời.
Hôm đó, tôi đang thong thả uống trà chiều thì một số lạ gọi tới.
“Xin hỏi chị định khi nào sẽ tới thanh toán phần còn lại của tiệc cưới 80 bàn cao cấp mà chị đã đặt tại khách sạn chúng tôi ạ?”
Tôi bật cười nhàn nhã: “Anh gọi nhầm rồi.”
Ngay sau đó, giọng bà mẹ chồng the thé vang lên từ đầu dây bên kia, như thể muốn xé nát màng nhĩ tôi:
“Mày dám không nhận à đồ tiện nhân?! Không phải mày trả thì ai trả hả?!”
Cơn gào rú như lưỡi dao gỉ sét cứa mạnh vào tai tôi.
Tôi bình thản đưa điện thoại ra xa, bấm thẳng nút tắt.
1.
Tiếng gào thét chói tai xuyên qua loa điện thoại, tựa như một lưỡi dao rỉ sét cứa thẳng vào màng nhĩ tôi.
Tôi bình thản đưa điện thoại ra xa, nhấn nút đỏ kết thúc cuộc gọi.
Cả thế giới lập tức yên tĩnh lại.
Ngoài cửa sổ, ánh nắng chiều xuyên qua tán cây đa cổ thụ, in những đốm sáng lấp lánh lên vành tách cà phê sứ trắng. Trong không khí lơ lửng hương trái cây thơm dịu từ ly Gesha pha tay, hòa cùng tiếng nhạc jazz nhẹ nhàng trong quán – mọi thứ đều thư thái đến lạ.
Màn hình điện thoại lại sáng lên. Dòng chữ “chồng yêu” nhấp nháy liên tục, trông vừa buồn cười vừa lố bịch – như một màn kịch câm rẻ tiền.
Tôi không nghe máy.
Chỉ nhẹ nhàng nâng tách cà phê lên, thổi tan lớp dầu mỏng lấp lánh trên mặt nước rồi nhấp một ngụm. Vị đắng dịu trượt qua đầu lưỡi, để lại dư vị ngọt ngào rất lâu sau đó.
Ba năm hôn nhân đã dạy tôi một điều: khi đối mặt với cơn điên loạn của nhà họ Chu, điều quan trọng nhất chính là giữ vững sự bình tĩnh.
Chỉ cần một cái nhăn mặt, một câu buông lời, một chút cảm xúc – cũng đủ để trở thành vũ khí mới cho họ lao vào công kích.
“Vù vù——”
Điện thoại không ngừng rung bần bật trên mặt bàn, tin nhắn của Chu Minh trên WeChat dồn dập như thuỷ triều ập đến:
“Lâm Vãn, em điên rồi hả? Em định để cả nhà anh mất mặt trước mấy trăm khách mời à?!”
“Mẹ anh tim yếu, em đâu phải không biết. Bà suýt ngất vì em đấy! Mau gọi lại cho anh!”
“Nghe máy!!”
“Rốt cuộc em muốn gì? Chỉ vì không mời em đi đám cưới thôi mà em làm lớn vậy à? Em nhỏ nhen thế sao?”
Tôi nhìn chằm chằm vào những dòng tin nhắn đầy phẫn nộ và chất vấn đó, lòng không gợn chút cảm xúc nào, thậm chí còn thấy buồn cười.
Nhỏ nhen?
Tôi mở album ảnh.
Trên màn hình hiện ra bức ảnh tôi chụp cách đây hai hôm — vùng bụng dưới vẫn còn vết đỏ sưng tấy. Ba vết mổ nội soi lốm đốm như ba con mắt gớm ghiếc, lặng lẽ cười nhạo sự ngu ngốc của tôi ngày trước.
Tháng trước, tôi bị viêm ruột thừa cấp, nửa đêm cấp cứu vào viện…
Khi tôi cầm bút ký tên vào giấy cam kết phẫu thuật, chồng tôi – Chu Minh – lại đang cùng mẹ ruột là bà Trương Quế Phân, hào hứng chạy khắp nơi chọn nhà cưới cho em gái anh ta – Chu Tình.
Tôi nằm vật vã suốt đêm không ngủ nổi vì đau sau ca mổ, gọi điện cho anh ta, đổi lại là giọng điệu đầy mất kiên nhẫn:
“Có gì to tát đâu? Chỉ là một ca mổ nội soi, phụ nữ nào mà không từng sinh con, không từng lên bàn mổ? Anh đang bận mặc cả giá nhà cho Tiểu Tình, thời điểm quan trọng thế này, em đừng làm ầm lên được không?”
Đừng làm ầm lên.
Chính là ba chữ này, mà người đàn ông tôi đã kết hôn ba năm, dành cho tôi trong lúc tôi yếu ớt nhất.
Về sau, chắc thấy bản thân hơi quá đáng, anh ta chuyển cho tôi 2000 tệ.
Kèm theo một dòng ghi chú: “Vợ vất vả rồi, mua gì ngon ngon tẩm bổ nhé.”
Mà toàn bộ viện phí, phí phẫu thuật, phí nằm viện và chăm sóc của tôi, cộng lại vượt quá 20.000 tệ.
Tôi nhìn chằm chằm vào dòng chuyển khoản 2.000 tệ ấy, lần đầu tiên cảm nhận rõ ràng một cơn lạnh ngấm đến tận xương tủy.
Thì ra trong lòng anh ta, tôi chỉ đáng giá từng ấy tiền. Không – có khi đến từng ấy cũng không đáng, đó chẳng qua chỉ là khoản phí “bịt miệng” để tôi ngậm miệng mà thôi.
Tôi bắt đầu tỉnh táo.
Từng tấm ảnh chụp màn hình, từng giao dịch chuyển khoản mà anh ta lấy danh nghĩa này nọ để moi tiền từ tôi – tôi gom lại, sắp xếp rõ ràng thành từng mục.
“Mua thuốc hạ huyết áp cho mẹ, 5000 tệ.”
“Tiểu Tình đăng ký lớp tiếng Anh, 8000 tệ.”
“Nhà ở quê cần sửa gấp, 30.000 tệ.”
“Bạn chiến hữu của ba cưới con, mừng cưới, 2000 tệ.”
Từng khoản từng dòng, như một cuốn sổ chi tiêu đẫm máu, chất chứa đau đớn và uất nghẹn.
Điện thoại vẫn tiếp tục rung không ngừng, Chu Minh lại gọi đến lần nữa.
Lần này, tôi nhấc máy.
Chưa kịp nói gì, tiếng rống giận dữ của anh ta đã xộc thẳng vào tai:
“Lâm Vãn! Anh ra lệnh cho em – lập tức! Ngay bây giờ! Lăn ngay tới khách sạn Hilton mà thanh toán tiền đi! Đừng có giở trò ở đây!”
Ra lệnh?
Tôi tựa lưng vào ghế sofa mềm mại, đổi sang tư thế dễ chịu hơn, giọng nói nhẹ như lông vũ, nhưng lạnh buốt như băng:
[…]
“Chu Minh, anh lấy thân phận gì mà ra lệnh cho tôi?”
“Chủ hộ ghi trên sổ hộ khẩu à?”
Đầu dây bên kia rõ ràng nghẹn lại một nhịp. Rồi ngay sau đó là tiếng tru tréo the thé của cô em gái Chu Tình:
“Anh ơi! Chị ta có ý gì vậy? Chị ta ghét em đến thế à? Nhất định phải phá hỏng ngày cưới của em mới hả dạ sao? Đúng là sao chổi! Em đã bảo anh đừng cưới loại đàn bà như chị ta mà!”
Những lời mắng nhiếc độc địa, giọng điệu quen thuộc như dao cứa tai ấy… Tôi không cảm thấy đau nữa.
Vì trái tim tôi, đã chết từ lâu rồi – chết ngay cái đêm tôi nằm cô đơn trong phòng bệnh lạnh lẽo, không một ai bên cạnh.
Chu Minh bắt đầu hạ giọng, chuyển sang chế độ quen thuộc nhất của anh ta: Pua mềm mỏng, van nài:
“Vãn Vãn, vợ à… anh xin em đấy, được không? Đừng so đo với Tiểu Tình, nó còn con nít, có biết gì đâu…”
“Hôm nay là ngày trọng đại nhất đời của cả nhà anh, của Tiểu Tình. Em cứ qua khách sạn giải quyết xong chuyện đã, có gì về nhà đóng cửa lại nói chuyện sau cũng được mà. Em muốn đánh muốn mắng anh thế nào cũng được.”
“Vãn Vãn… mình là vợ chồng mà…”
Tôi không đáp. Chỉ im lặng, lắng nghe trọn vẹn màn “diễn sâu” đầy xúc động của anh ta qua điện thoại.
Cho đến khi anh ta dừng lại.
Tôi mới chậm rãi buông hai chữ:
“Thật sao?”
Sau đó — thẳng tay ngắt máy.
Chặn số.
Từng động tác gọn gàng như nước chảy mây trôi, không chút do dự.
Trong danh bạ, tôi lần lượt kéo các số liên quan đến nhà chồng: bà mẹ chồng Trương Quế Phân, em chồng Chu Tình, rồi cả đám cô cô bác bác bên phía nhà họ Chu — kéo hết vào danh sách chặn.
Thế giới, hoàn toàn yên tĩnh trở lại.
Tôi đứng dậy, bước tới trước tấm gương lớn cạnh cửa sổ quán cà phê, chỉnh lại cổ áo chiếc trench coat màu be.
Người phụ nữ trong gương, ánh mắt bình thản nhưng lạnh lùng và dứt khoát.
Chu Minh. Trương Quế Phân. Chu Tình.
Các người tưởng đây chỉ là một trò vặt vãnh — một màn kịch nhỏ dàn dựng để ép tôi trả tiền tiệc cưới?
Không.
Trò chơi, giờ mới chính thức bắt đầu.
2.
Tôi đương nhiên không thật sự thong thả như vẻ ngoài.
Mấy buổi “trà chiều nhàn nhã” kéo dài gần một tháng qua, thực chất chỉ là giai đoạn cuối cùng để tôi dưỡng sức trước trận chiến.
Bởi tôi đã sớm biết — bọn họ nhất định sẽ đặt tiệc cưới tại khách sạn Hilton dưới tên tôi.
Thậm chí, phải nói chính xác hơn là — tôi đã từng bước “dẫn dắt” để họ làm vậy.
Tôi lấy từ trong túi Hermès ra một chiếc USB màu đen nhỏ gọn.
Vỏ kim loại mát lạnh xoay nhẹ giữa những ngón tay, bên trong chứa “bùa tử thần” — đủ sức đóng đinh cả nhà họ Chu lên cột nhục nhã.
Sự hiểu lầm lớn nhất của nhà họ Chu về tôi, chính là tưởng tôi – Lâm Vãn – là một quả hồng mềm, muốn bóp sao cũng được.
Tưởng tôi tốt nghiệp trường danh tiếng, làm Giám đốc Tài chính tại tập đoàn nước ngoài, lương cao thì đương nhiên phải có trách nhiệm làm cây ATM của cả nhà chồng.
Tưởng tôi nhẫn nhịn ba năm trời là vì muốn “vì đại cục” giữ hòa khí gia đình.
Nhưng họ đâu biết — thợ săn giỏi luôn là kẻ kiên nhẫn nhất trước khi ra tay.
Tôi là hội viên hạng “Kim cương đen” của chuỗi khách sạn Hilton.
Thân phận này không phải cứ có tiền là mua được. Mà là do suốt mấy năm qua, vì đặc thù công việc, tôi thường xuyên lưu trú ở các khách sạn thuộc hệ thống Hilton, dùng tần suất thực tế để tích điểm thăng hạng.
Quyền lợi lớn nhất của thành viên hạng Black Diamond, chính là được hưởng mức giá nội bộ cực thấp, thậm chí còn rẻ hơn cả nhân viên trong hệ thống – nhất là với những khoản chi lớn như tiệc cưới.
Và điều này — nhà họ Chu đã thèm khát từ lâu.
Một tháng trước, trong bữa cơm gia đình, mẹ chồng Trương Quế Phân cố tỏ ra thở dài như vô tình buột miệng:
“Ôi trời, Tiểu Tình nó muốn tổ chức cưới ở Hilton, nhìn thì sang thật đấy, nhưng giá thì chát quá! Một bàn rẻ nhất cũng 8800 tệ, hai đứa trẻ mới đi làm thì lấy đâu ra tiền mà gánh chứ!”
Vừa nói, bà ta vừa liếc mắt nhìn tôi bằng khóe mắt đầy dò xét.
Chu Minh lập tức tiếp lời:
“Lâm Vãn, chẳng phải em hay ở khách sạn Hilton à? Em quen ai bên đó không? Nhờ hỏi giúp một chút xem có được giảm giá không.”
Lúc ấy tôi đang cúi đầu húp canh, nghe vậy thì ngẩng lên, cố ý tỏ ra “khó xử”.
“Mẹ, Chu Minh… chuyện này chắc không được đâu ạ. Khách sạn có quy định, ưu đãi thành viên chỉ áp dụng cho chính chủ thôi.”
Sắc mặt mẹ chồng sầm xuống ngay tức khắc, bà đập đũa cái cạch lên bàn:
“Chính chủ cái gì mà chính chủ! Đều là người trong nhà, cô còn phân biệt rạch ròi như vậy à? Hay là cô đang mong con Tình nhà này lấy chồng không ra gì, để cô có dịp cười vào mặt cả nhà tôi?”
Chu Tình cũng xen vào, giọng điệu đầy mỉa mai:
“Chị làm chức to lương cao như thế, giúp đỡ nhà chồng một chút thì sao chứ? Anh tôi lấy chị về, nhà tôi có được lợi lộc gì đâu. Chị thì cứ làm như người ngoài, phòng bị từng li từng tí.”
Trong lòng tôi chỉ thấy buồn cười, nhưng gương mặt vẫn giữ vẻ dịu dàng bất lực.