#GSNH 1568 Chương 1

Cập nhật lúc: 04-02-2026
Lượt xem: 58

Sau khi tôi tuyên bố có con, tôi nghĩ cùng lắm ngày hôm sau hotsearch sẽ là:

 

“Tình cũ ảnh đế – nữ minh tinh hết thời không cam lòng nên cũng tuyên bố có con.”

 

Hoặc là chẳng có tí sóng gió nào, dù gì tôi cũng đã hết thời lâu rồi.

 

Chia tay ba năm rưỡi, anh ta có con, tôi cũng có.

 

Đôi bên không liên quan, mỗi người một ngả, sống vui vẻ.

 

Nhưng không ngờ hotsearch lại là:

 

“Đụng hàng con rồi! Ảnh đế và nữ minh tinh hết thời đăng cùng một đứa bé.”

 

Một hòn đá châm xuống, dấy lên ngàn con sóng — cả mạng chờ xem kịch.

 

Tôi sững sờ.

 

Tôi còn cố tình chọn tấm ảnh chụp nghiêng hơi mờ để đăng.

 

Nhưng tiếc là, thế hệ dân mạng này lớn lên nhờ “trò chơi tìm điểm khác nhau”.

 

Trong ảnh so sánh dân mạng làm, hai đứa trẻ đúng là… có vài phần giống nhau thật.

 

Đều mặt tròn mũm mĩm như quả đào, tràn đầy hơi thở trẻ con.

 

Tim tôi đập thình thịch.

 

Quản lý của tôi – Phương Đường – thấy mặt tôi không đúng liền an ủi:

 

“Lo gì, con của em đâu phải của anh ta.”

 

“……”

 

“Ờ… con em… không phải… là của anh ta chứ?”

 

“……”

 

“… Vãi, đúng thật là của anh ta!” Phương Đường phát điên.

 

Trong mắt chị ấy, chẳng khác nào tôi tự bốc phốt bản thân.

 

Đúng lúc đó, ảnh đế Chu Mục đăng tin mới.

 

“Đùa tí thôi, tôi đăng là ảnh lúc nhỏ của chính tôi.”

 

Cư dân mạng ngơ ngác.

 

Ảnh đế chỉ giả vờ tuyên bố con, anh ta không có con, càng không có chuyện kết hôn giấu kín.

 

Đứa bé trong ảnh là ảnh hồi nhỏ của anh ta.

 

Toàn mạng thở phào.

 

“Vậy là có thể yên tâm tiếp tục ship CP Chu Mục x Lâm Nhược Nhã rồi!”

 

Tôi cũng chếc lặng.

 

Anh ta tuyên bố có con là giả.

 

Còn tôi…là con thật mà.

 

Tôi hít một hơi lạnh băng.

 

2

 

Tôi còn nghĩ dân mạng chắc sẽ đào đến mộ tổ nhà tôi…

 

Nhưng tôi tự nghĩ quá rồi.

 

Họ chỉ quan tâm: Ảnh đế có con thật không?

 

Ảnh đế không có — vậy tôi chính là kẻ “ké fame”.

 

Cả mạng bắt đầu công kích tôi:

 

“Tô Y Y chia tay ba năm rồi mà vẫn không buông tha ảnh đế, lần nào cũng ké nhiệt.”

 

“Có người yêu cũ cứ bám riết như thế, ảnh đế thật xui xẻo.”

 

“Tô Y Y – diễn thì dở nhưng ké fame thì đứng số 1.”

 

“Nếu con của Tô Y Y thật sự là của Chu Mục, tôi ăn c*t chim.”

 

“Tô Y Y còn muốn dùng con riêng bám lấy Chu Mục? Biến mau.”

 

“Không chừng vài hôm nữa sẽ bảo: đùa thôi, tui không có con đâu. Cười chết mất.”

 

Thật ra tôi cũng định học theo ảnh đế, đăng rằng — đùa thôi, tôi không có con.

 

Nhưng đọc đến câu cuối, tôi im lặng thu tay về.

 

Đau đầu quá.

 

Bảo bối mũm mĩm của tôi… đúng là giấu không nổi nữa rồi.

 

Thôi, để ngày mai lo tiếp, tôi trước giờ vốn sống vô lo.

 

Tôi ôm thân hình béo tròn như củ sen của con, ngủ khò khò.

 

Nửa đêm lại mơ thấy Chu Mục.

 

Trong điện thoại, giọng anh ta khàn khàn lười biếng:

 

“Tô Y Y, tôi đăng là ảnh hồi nhỏ của tôi. Còn cô… đăng ảnh ai?”

 

Tôi đáp trả:

 

“Tôi ‘mượn’ con nòng nọc của anh thì sao? Nó hóa thành ếch rồi, anh còn muốn lấy lại à?”

 

“Tô Y Y, giỏi lắm.”

 

Giọng như nghiến răng nghiến lợi.