#GSNH 1568 Chương 2
Mời Quý độc giả CLICK vào LIÊN KẾT HOẶC ẢNH bên dưới
Mở ứng dụng shopee - Chỉ 1 lần duy nhất để MỞ ỨNG DỤNG MUA SẮM và tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
Tôi giật mình tỉnh lại.
Trời ơi — không phải tôi nằm mơ.
Là ảnh đế Chu Mục thật sự đang gọi cho tôi!
3
Tỉnh táo lại, tôi lập tức chữa cháy:
“Chu Mục, anh đừng nghĩ nhiều, con không liên quan đến anh.”
“Cô chắc?”
“Chắc.”
“Cô nghĩ tôi sẽ tin?”
Tôi nuốt nước bọt, lấy hết can đảm:
“Chu Mục, anh quên vì sao chúng ta chia tay à?”
“Tô Y Y, cô không có tim.” Giọng anh rất trầm.
Sau câu nói đó, đầu dây chỉ còn tiếng thở rất nhẹ của anh.
Chúng tôi lại chạm đúng chỗ đau.
Bởi vì lần chia tay đó… thật sự chẳng tốt đẹp gì.
Chúng tôi từng đâm một nhát vào nơi mềm nhất trong tim người kia.
Cái gai đó, mãi mãi không rút ra được.
Anh cúp máy trước.
Tôi nghĩ, từ giờ anh sẽ không liên lạc với tôi nữa.
Tốt thôi — giữ con, bỏ cha — đúng là điều tôi muốn.
4
Hai tháng sau tôi đưa con tham gia show thực tế về cha mẹ và con cái.
Dù sao cũng đã công khai có con, tham gia show vừa kiếm tiền vừa chăm con, nên tôi đồng ý.
Tên chương trình là “Tập sự bố mẹ”.
Nghệ sĩ có con thì dẫn con lên show.
Nghệ sĩ chưa có con sẽ bắt cặp với nghệ sĩ có con, đóng vai bố mẹ tập sự.
Không ngờ chương trình còn chưa phát sóng đã hot rồi.
Ảnh đế song thị mới nổi, từ trước đến nay chưa từng tham gia show nào – Chu Mục sẽ bất ngờ xuất hiện.
Còn có tiểu hoa đán đình đám – Lâm Nhược Nhã cũng tham gia.
Đặc biệt, lượng fan couple của hai người đó nhiều và mạnh khủng khiếp.
Chừng đó đã đủ để tổ chương trình thổi phồng khắp các nền tảng truyền thông.
Tôi thấy bộ não hai người đó có vấn đề.
Muốn yêu nhau thì đi show hẹn hò, chứ đến show nuôi con làm gì?
Mà đã đến… thì sao còn phải chung một tổ với tôi?
“Cô Tô, phúc của cô tới rồi đó.”
“?”
“Chu Mục và Lâm Nhược Nhã sẽ chung đội với cô, cùng giúp cô chăm con.”
Mặt tôi đen ngòm.
Cái “phúc” này, chị có muốn nhận hộ tôi không?
Một người là bạn cùng phòng thời đại học nhưng là kẻ thù không đội trời chung.
Một người là bạn trai cũ chia tay cực kỳ khó coi.
Giờ hai người đó còn có vẻ đang tí toáy mập mờ với nhau.
“Tôi…”