#GSNH 1528 Chương 6
Mời Quý độc giả CLICK vào LIÊN KẾT HOẶC ẢNH bên dưới
Mở ứng dụng shopee - Chỉ 1 lần duy nhất để MỞ ỨNG DỤNG MUA SẮM và tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/6VHuSTGgjg
Hắn gục đầu xuống bàn bị cáo, vai run rẩy, nghẹn ngào không dứt, như thể giờ mới nhận ra mình sắp phải đối diện điều gì.
Hắn nhìn tôi từ xa, ánh mắt vừa cầu xin vừa đầy hối hận.
Còn tôi?
Không thèm bố thí đến một cái liếc.
Trương Quế Phân lại muốn diễn trò như lần trước, khóc lóc, la ó, tìm cách lôi kéo sự thương cảm của tòa. Nhưng lần này, bị cảnh sát tư pháp nghiêm khắc nhắc nhở, cuối cùng đành bịt miệng, chỉ dám khóc không thành tiếng.
Sau ba tiếng xét xử liên tục, thẩm phán đưa ra phán quyết ngay tại chỗ.
Bản án cuối cùng — khiến người ta hả hê đến tận óc.
Thứ nhất, tòa chấp thuận đơn ly hôn của tôi, có hiệu lực ngay lập tức.
Thứ hai, xét thấy trong thời gian hôn nhân, Chu Minh có hành vi gian dối, che giấu và chuyển nhượng tài sản chung, đồng thời phạm tội lừa đảo, nên toàn bộ tài sản trong hôn nhân, bao gồm căn nhà chúng tôi đang ở và tất cả tài sản đứng tên tôi, đều được phán quyết thuộc về tôi hoàn toàn.
Thứ ba, 218 vạn (2,18 triệu tệ) mà Chu Minh âm thầm chuyển đi bị xác định là thu nhập phi pháp, hắn buộc phải hoàn trả toàn bộ trong vòng 30 ngày kể từ ngày bản án có hiệu lực, đồng thời bồi thường thêm cho tôi 20 vạn tệ vì tổn thất tinh thần.
Thứ tư, tòa tuyên Chu Minh phạm tội lừa đảo.
Xét đến việc hai bên từng là vợ chồng, hắn đã trả lại phần lớn số tiền, và tôi – phía bị hại – đồng ý không yêu cầu mức án nghiêm khắc nhất, tòa xử nhẹ: 12 tháng tù giam, cho hưởng án treo 2 năm.
Điều đó đồng nghĩa với việc — tuy hắn tạm thời chưa phải lập tức vào tù, nhưng từ nay trở đi, trong hồ sơ lý lịch của hắn sẽ mãi mãi khắc một dấu vết không thể gột rửa:
“Tội phạm lừa đảo.”
Trong một xã hội coi trọng tín dụng và uy tín, thì người từng có án tích hình sự, cuộc đời coi như chấm hết.
Ngay khi bản án được tuyên, Chu Minh toàn thân bủn rủn, cả người rụng rời ngồi sụp xuống ghế.
Trương Quế Phân thì hét lên một tiếng thê lương, rồi lăn đùng ra bất tỉnh.
Bên trong và bên ngoài phòng xử án, hỗn loạn như vừa xảy ra một cơn bão.
Còn tôi —
Bình thản đứng dậy.
Khẽ chỉnh lại vạt váy, cùng luật sư sải bước rời khỏi phòng xét xử, ánh mắt không hề liếc ngang dọc.
Ở cuối hành lang, nơi cánh cửa hé mở, ánh nắng rọi vào đầy ấm áp.
Là một đoạn đường mới.
Là khởi đầu hoàn toàn thuộc về tôi.
Một trang đời tự do, rực rỡ,
Và không còn bất kỳ ký sinh trùng nào đi kèm.
10.
Mọi thứ kết thúc.
Tôi nhanh chóng xử lý căn nhà cũ chất đầy những hồi ức đau thương ấy.
Dù tòa đã phán căn nhà đó thuộc về tôi, nhưng tôi không muốn ở thêm dù chỉ một phút.
Tôi viết đơn xin nghỉ việc.
Tổng giám đốc ra sức giữ tôi ở lại, thậm chí còn hứa hẹn thăng chức, trao thêm cổ phần.
Tôi chỉ mỉm cười, nhẹ nhàng từ chối.
“Cảm ơn anh, Tổng giám đốc Vương. Anh đã luôn là người nhìn thấy năng lực của tôi.”
Tôi chân thành nói,
“Chính công ty này từng là cơn ác mộng, nhưng cũng chính nơi đây đã giúp tôi tìm lại chính mình.
Nhưng bây giờ, tôi muốn bước ra ngoài kia — để ngắm nhìn thế giới rộng lớn hơn.”
Ông ấy nhìn vào ánh mắt quả quyết của tôi, hiểu rằng không thể níu kéo được nữa, đành thở dài và ký vào đơn thôi việc.
Tôi bán căn nhà.
Cộng với số tiền được tòa án buộc Chu Minh trả lại, cùng toàn bộ khoản tiết kiệm tích góp suốt những năm qua — tổng tài sản cá nhân của tôi đạt đến mức tự do tài chính chưa từng có.
Tôi cắt đứt toàn bộ liên hệ với thành phố này.
Cắt đứt mọi dây dưa với gia đình ấy.
Tôi bắt chuyến bay đến một thành phố ven biển phía Nam mà tôi luôn mơ ước.
Tại đó, tôi mua đứt một căn hộ cao cấp hướng biển, có ban công rộng và view ngắm hoàng hôn.
Mỗi sáng thức dậy, kéo rèm ra là thấy trời xanh biển rộng, sóng vỗ rì rào và cát vàng trải dài.
Tôi không vội tìm việc.
Tôi dùng một phần vốn để đầu tư vào công ty khởi nghiệp của một người bạn thời đại học – một start-up công nghệ có tiềm năng lớn. Tôi không chỉ góp vốn, mà còn tham gia điều hành với vai trò CFO – Giám đốc tài chính.
Thời gian làm việc linh hoạt.
Tôi có nhiều thời gian hơn cho chính mình.
Tôi đăng ký gói tập gym cao cấp, thuê huấn luyện viên riêng, ngày ngày kiên trì luyện tập.
Cơ bụng số 11, vòng ba quyến rũ – những thứ từng xa vời, giờ dần hiện rõ dưới từng giọt mồ hôi.
Tôi bước vào phiên bản tốt nhất của bản thân.
Không còn ràng buộc. Không còn tổn thương.
Chỉ còn lại tôi – một Lâm Vãn tự do, độc lập, và đầy kiêu hãnh.
Tôi đăng ký khóa học lặn biển và lướt sóng, thả mình vào làn nước trong xanh, cảm nhận sự tự do và nhịp đập sống động của cuộc đời.
Tôi bắt đầu học nấu ăn, cắm hoa, vẽ tranh sơn dầu. Cuộc sống của tôi giờ đây không chỉ có sắc mà còn có hương, không chỉ đẹp mà còn đầy âm thanh và màu sắc.
Tôi chia sẻ lại toàn bộ trải nghiệm của mình lên một diễn đàn phụ nữ, dưới hình thức ẩn danh.
Tôi không bôi đen ai, cũng không cố kích động lòng hận thù — chỉ ghi chép lại mọi thứ một cách trung thực và rõ ràng, từ lúc mọi chuyện bắt đầu cho đến khi tôi vùng dậy phản kháng, thoát khỏi nó như thế nào.
Tôi muốn gửi gắm đến những người phụ nữ có thể đang trong hoàn cảnh giống tôi ngày trước: bị bào mòn trong một mối quan hệ độc hại, đau khổ, mất phương hướng — rằng:
Phải dũng cảm.
Phải tỉnh táo.
Phải biết dừng đúng lúc.
Và phải học cách dùng luật pháp để tự bảo vệ mình.
Bài viết ấy bùng nổ.
Hàng ngàn phụ nữ để lại bình luận, chia sẻ câu chuyện của chính họ, động viên lẫn nhau, sưởi ấm cho nhau bằng sự đồng cảm.
Cuộc sống của tôi giờ không còn những màn “diễn kịch” đạo đức giả, không còn những lời chửi rủa độc mồm độc miệng, không còn những yêu cầu vô lý và sự bóc lột vô tận.
Chỉ còn lại ánh nắng, gió biển, và một tâm hồn rộng mở hướng về tương lai.
Thỉnh thoảng, tôi vẫn nghe vài tin tức lẻ tẻ về nhà họ Chu từ mấy người đồng nghiệp cũ.
Nghe nói, để trả nợ cho tôi và ngân hàng, cuối cùng họ đành bán nốt căn nhà tổ ở khu phố cũ — cũng là tài sản duy nhất có chút giá trị trong nhà.
Cả gia đình chuyển ra sống trong một căn trọ tồi tàn ở vùng ven.
Chu Tình thì vì chuyện “lừa cưới” và bị dân mạng bóc phốt mà danh tiếng xuống dốc không phanh. Đừng nói là gả vào nhà giàu, đến mấy gia đình bình thường có điều kiện một chút cũng tránh xa như tránh tà.
Cuối cùng, cô ta đành ngậm ngùi lấy một gã địa phương nghèo khổ, gia cảnh chẳng hơn nhà cô ta là bao.
Nghe đâu sau khi cưới thì hôn nhân rối như canh hẹ — chồng thì nóng tính lại mê cờ bạc, hai vợ chồng suốt ngày cãi vã, thậm chí còn đánh nhau.
Còn bà mẹ chồng cũ của tôi, Trương Quế Phân, thì có lẽ bị đả kích quá lớn nên đột quỵ, nửa người tê liệt, giờ chỉ có thể nằm bẹp trên giường, cần người chăm sóc.
Chu Tình bận sống đời mình còn không xong, lấy đâu ra hơi sức mà lo cho bà ta.
Chu Minh vì có tiền án nên chẳng nơi nào dám nhận vào làm chính thức. Anh ta chỉ còn cách đi làm mấy công việc chân tay vất vả, không cần xác minh lý lịch, kiếm từng đồng lẻ cầm hơi qua ngày. Ngoài ra còn phải lo cơm nước, tắm rửa cho bà mẹ liệt giường — người từng ngày ngày hô hào “phải có hiếu”, ép con dâu nai lưng ra nuôi cả nhà.
Người con trai mà họ từng coi là “niềm hy vọng duy nhất”, từng nuôi mộng làm rạng danh tổ tông…
Giờ đây, lại trở thành gánh nặng nặng nề nhất của chính cái gia đình ấy.
Tôi nghe hết, không một gợn sóng trong lòng.
Thấy thương à?
Có thể.
Nhưng… có đáng không?
Tất cả mọi chuyện, chẳng phải đều là do họ gieo nhân nào gặt quả nấy đó sao?
Khi họ thản nhiên tính kế trên cuộc đời người khác, có nghĩ đến một ngày chính mình sẽ phải trả giá cho từng đồng từng chữ không?
Tôi tắt WeChat, nằm ngửa ra ghế sofa, tiếp tục đắp mặt nạ dưỡng da.
Thứ duy nhất tôi thấy lãng phí…
Là suýt nữa tôi đã để những con người đó chiếm mất cả thanh xuân và tương lai rực rỡ của mình.
Còn bây giờ?
Một giây cảm xúc cho họ, cũng chẳng đáng.
11.
Ba năm thoáng chốc trôi qua.
Ba năm này, công ty khởi nghiệp mà tôi đầu tư đã phát triển thần tốc, lần lượt hoàn thành ba vòng gọi vốn, trở thành “kỳ lân đen” đầy tiềm năng trong ngành, hiện đang trong giai đoạn chuẩn bị niêm yết sàn.
Còn tôi, với tư cách là CFO kiêm cổ đông sáng lập, tài sản cá nhân cũng tăng vọt theo cấp số nhân.
Tôi không còn là cô giám đốc tài chính năm xưa chỉ biết vùi đầu vào báo cáo và bảng cân đối nữa, mà đã trở thành một nhà đầu tư bản lĩnh, dày dạn kinh nghiệm thương trường, thừa sức xoay chuyển tình thế trên bàn cờ tài chính.
Từng lời ăn tiếng nói, từng cử chỉ dáng vẻ, đều khác xưa một trời một vực.
Hôm đó, tôi được mời làm đại diện nhà đầu tư danh dự, bay về lại thành phố đã rời xa ba năm, để tham dự một hội nghị thương mại lớn nhất trong nước.
Tại hội trường, người người tấp nập. Chính khách, doanh nhân, các ông lớn trong giới tài chính… đủ mọi tầng lớp quyền lực tụ hội.
Tôi khoác trên mình bộ đầm dạ hội màu champagne được cắt may riêng, tay cầm ly rượu, trò chuyện rôm rả với vài doanh nhân nổi tiếng về xu hướng thị trường và chiến lược đầu tư trong tương lai.
Lúc ấy, một nhân viên phục vụ mặc đồng phục khách sạn, tay cầm khay rượu, cúi đầu rụt rè bước qua giữa đám đông, liên tục thay đồ uống cho khách.
Anh ta đi tới cạnh tôi, chắc vì quá căng thẳng nên tay run lên, chiếc khay nghiêng hẳn, ly cà phê nóng hổi suýt nữa đổ lên chiếc đầm cao cấp của tôi.
Tôi theo phản xạ lùi lại một bước, hơi nhíu mày.
Sau đó tôi ngẩng đầu nhìn lên — ánh mắt chạm vào gương mặt anh ta.
Khoảnh khắc ấy, tôi sững người.
Là anh ta.
Chu Minh.
Ba năm không gặp, anh ta như già đi mười tuổi.
Tóc thưa thớt, hốc mắt hõm sâu, làn da khô sạm, thô ráp.
Gương mặt từng được xem là “điển trai”, giờ chỉ còn lại tàn tích bị cuộc đời giày xéo, đến chút khí sắc cuối cùng cũng chẳng còn.
Anh ta mặc một bộ đồng phục phục vụ vừa xấu vừa rộng, chất vải nhăn nhúm đến mức chỉ cần liếc qua là biết rẻ tiền. Với một người mang án tích như anh ta, có lẽ đây đã là công việc duy nhất còn không cần hợp đồng lao động, chỉ cần một thân phận có thể gọi tên.
Vừa nhìn thấy tôi, anh ta như bị ai đó bóp nghẹt cổ họng, cả người cứng đờ.
“Choang” một tiếng.
Khay trong tay anh ta rơi thẳng xuống đất, cà phê nóng và mảnh sứ vỡ tung tóe khắp nơi.
Đôi môi anh ta run run, mắt mở to như nhìn thấy ma quỷ, chất chứa sự hoảng loạn, nhục nhã, hối hận — và một cảm giác bị bóc trần ngay giữa chốn đông người, không còn chỗ nào trốn.
Ánh mắt anh ta nhìn tôi — nhìn bộ đầm lộng lẫy tôi đang mặc, nhìn chuỗi trang sức lấp lánh trên cổ tôi, nhìn những nhân vật tầm cỡ mà chỉ trên mặt báo tài chính mới có thể thấy, nay lại đang vây quanh tôi cười nói rôm rả.
Rồi anh ta khẽ gọi, như tiếng gió lọt qua kẽ răng:
“Lâm… Vãn…”
Khoảnh khắc đó, tôi lại chẳng thấy oán hận gì.
Không đau, cũng không giận.
Chỉ là có chút sững sờ trong giây lát, sau đó, cả tâm trí như bị phủ kín bởi một lớp tĩnh lặng sâu hút.
Cảm giác đó… giống như một ngày nào đó bạn đang dạo phố, bất chợt thấy một người từng quen, nhưng giờ đã chẳng còn liên quan gì đến đời bạn — một người lạ, sa cơ lỡ vận, chẳng gợi nổi chút cảm xúc nào.
Tôi chỉ lạnh nhạt liếc anh ta một cái, ánh nhìn lướt qua mặt chưa đến nửa giây.
Sau đó, tôi dửng dưng quay đi.
Tôi bảo cô trợ lý vừa bị cảnh tượng kia làm cho hoảng hốt:
“Pha cho tôi ly khác nhé. Cảm ơn.”
Rồi tôi nhấc ly champagne mà một vị chủ tịch vừa đưa, tiếp tục bàn luận về chuỗi đầu tư chiến lược ở thị trường Đông Nam Á, trên môi là nụ cười nhẹ nhàng, lịch sự, xa cách.
Người đàn ông đang quỳ rạp dưới đất, lấm lét thu dọn những mảnh vỡ vung vãi ấy —
với tôi, chẳng khác gì một khối không khí vô hình trong tầm mắt.
Anh ta — Chu Minh.
Và cả gia đình phía sau lưng anh ta.
Từ lâu đã không còn đủ sức để khiến lòng tôi gợn lên dù chỉ là một chút cảm xúc.
Và có lẽ, chính sự dửng dưng ấy…
Mới là hình phạt đau đớn nhất dành cho anh ta.
-Hết-