#GSNH 1567 Chương 1
“Ngày mai hủy buổi lễ đính hôn đi.”
Tôi nhìn chiếc váy cưới vừa được giao tới, bề mặt bị ai đó tạt kín sơn đỏ.
“Vì sao?”
Triệu Khải Minh đang bận chỉnh sửa ảnh cho người khác, thuận miệng đáp: “Dao Dao tâm trạng không ổn, muốn lên Tây Tạng thư giãn, anh phải đi cùng cô ấy.”
Dao Dao chính là cô bạn thanh mai hay “vô ý” mặc áo sơ mi của anh ngủ lại nhà anh.
“Thiệp mời đã phát hết rồi.”
“Sau này bù lại cho em.”
Tôi vừa định xé nát chiếc váy thì thấy anh ta đã kịp bấm thích và để lại bình luận dưới bài đăng của cô ta: “Anh đến ngay.”
“Triệu Khải Minh!” Tôi lập tức dập video.
Mẹ chồng tương lai cầm chiếc váy cưới lấm bẩn, đưa lên người tôi ướm thử.
“Dao Dao là đứa sống tình nghĩa, con đừng chấp nhặt, giặt sạch vẫn mặc được.”
Tôi cầm kéo, cắt nát phần tà váy.
“Giặt à? Không cần.”
“Tôi vừa gửi đoạn clip hai người thuê phòng khách sạn vào nhóm chat gia đình rồi.”
“Đám cưới này, ai thích thì tự đi mà cưới.”
1
Bà ta chết sững tại chỗ.
Điện thoại trong túi tôi rung lên liên hồi.
Nhóm chat nhà họ Triệu lập tức náo loạn.
“Đó chẳng phải Dao Dao nhà ông Mạnh hàng xóm sao?”
“Trời ơi, cởi trần truồng thế kia! Triệu Khải Minh đi/ên rồi à?”
“Ngày mai cưới mà giờ chơi trò bắt cá hai tay sao?”
Bà ta giật lấy điện thoại của tôi, cuống cuồng bấm loạn xạ.
“Thu hồi! Làm sao để thu hồi!”
“Chết tiệt, sao bấm mãi không được!”
Càng vội càng rối, cuối cùng điện thoại rơi xuống sàn.
Tôi bình thản nhìn cảnh đó.
“Không thu hồi được đâu, quá hai phút rồi.”
Đúng lúc ấy, Triệu Khải Minh gọi tới.
Tôi bắt máy, bật loa ngoài.
“Chương Tử Yên, em đi/ên rồi à? Em có b/ệnh không?”
“Đó chỉ là hiểu lầm thôi! Dao Dao bị ướt nên mới cởi đồ!”
“Em mau xóa clip đi!”
“Em có biết Dao Dao đang khóc không?”
“Cô ấy nói mất mặt muốn ch/ết, còn đang nghĩ đến t/ự s/át!”
Tôi tức đến bật cười.
“T/ự s/át à?”
“Vậy thì càng tốt.”
“Tôi gửi cô ấy phong bì.”
“Hai trăm là nhiều lắm rồi.”
“Dù sao cũng là người quen.”
Triệu Khải Minh nghẹn họng.
“Chương Tử Yên!”
“Em độc ác như vậy mà còn gọi là con người sao?”
Mẹ chồng tương lai chỉ thẳng vào mặt tôi mắng: “Đồ sao chổi!”
“Từ đầu tao đã không ưa mày, chỉ tại thằng con tao mù mắt!”
“Giờ còn định ép Dao Dao ch/ết à?”
“Tao đ/ánh ch/ết con đàn bà ác độc này!”
Bà ta giơ tay t/át vào mặt tôi.
Ngay khoảnh khắc bàn tay bà ta sắp giáng xuống, tôi vung tay phản lại một cái thật mạnh.
“Bốp!”
Bà ta sững sờ đứng im.
Bà ta ôm mặt, không dám tin nhìn tôi.
“Cô… cô dám đ/ánh tôi?”
“Thì sao?”
“Còn phải chọn ngày giờ à?”
Bà ta như tỉnh lại, lập tức chuyển sang chửi rủa đi/ên cuồng.
Bà ta ngồi phịch xuống đất, vỗ đùi gào khóc.
“Con dâu đ/ánh mẹ chồng đây này!”
“Trời đất ơi!”
“Tao sẽ tới công ty mày làm loạn, để sếp tụi mày biết mày là thứ gì!”
“Tôi nói rõ cho bà biết.”
“Căn nhà này do tôi trả toàn bộ tiền, sổ đỏ chỉ đứng tên tôi.”
“Tiền sửa nhà là tôi bỏ ra, đồ đạc cũng do tôi mua.”
“Bây giờ, lập tức cút ra khỏi đây.”
Bà ta vẫn lì lợm không nhúc nhích, ánh mắt lóe lên sự tham lam.
“Dựa vào đâu?”
“Nhà này con trai tao cũng có phần!”
“Nó cũng góp công sửa nhà!”
“Tao không đi!”
Tôi rút điện thoại, bấm gọi 110.
“A lô, cảnh sát phải không?”
“Có người tự ý xông vào nhà tôi, còn định đ/ánh tôi.”
“Phiền các anh tới xử lý.”
Bà ta trợn tròn mắt, sững sờ nhìn tôi.
Không ngờ tôi thật sự dám báo công an.
“Mày… mày hù ai đó?”
“Tao là mẹ chồng mày!”
“Công an đâu rảnh lo chuyện trong nhà!”
Mười phút sau.
Cảnh sát đến nơi.
Tôi đưa ra sổ đỏ và chứng minh thư, trình bày rõ ràng, mạch lạc.
“Người phụ nữ này không có quan hệ huyết thống với tôi.”
“Tự ý xông vào nhà, gây rối, cố tình không chịu rời đi.”
“Đã ảnh hưởng nghiêm trọng đến cuộc sống của tôi.”
Cảnh sát kiểm tra giấy tờ xong, nghiêm túc quay sang bà ta.
“Bác ạ, mời bác rời khỏi đây.”
“Đây là nơi ở cá nhân của cô ấy.”
Bà ta còn muốn gào thêm vài câu, nhưng trước ánh mắt lạnh lùng của cảnh sát, cuối cùng cũng đành lủi đi.
Tôi đứng trên ban công, nhìn bà ta chui vào taxi như chuột chạy qua đường.
Trong lòng chỉ còn lại cảm giác buồn nôn.
2
Tôi quay người, đi thẳng vào thư phòng.
Bật máy tính, đăng nhập tài khoản ngân hàng.
Nhiều năm nay, phần lớn chi tiêu trong nhà đều do tôi gánh vác.
Triệu Khải Minh luôn nói muốn tiết kiệm tiền, đầu tư tài chính, chuẩn bị cho chuyện sinh con.
Tôi đã tin anh ta.
Thậm chí còn đưa thẻ phụ cho anh ta, bảo dùng làm quỹ gia đình.
Tôi mở lịch sử giao dịch của thẻ phụ.
Trang web vừa tải xong, bảng sao kê dài dằng dặc hiện ra trước mắt.
Các khoản chi lớn nhỏ mỗi tháng đều rõ ràng.
Người nhận tiền: Mạnh Dao.
Phần ghi chú thì đúng là đỉnh cao sáng tạo, khiến huyết áp tôi tăng vọt.
“Tiền tiêu vặt cho baby — 5.000 tệ.”
“Baby mua túi xách — 28.000 tệ.”
“Baby trả tiền thuê nhà — 4.500 tệ.”
Thậm chí còn có: “Baby buồn, mua bánh ngọt — 800 tệ.”
Cú sốc lớn nhất là khoản chi tuần trước.
Chi ra: 50.000 tệ.
Ghi chú: “Sơn đỏ và phí dọn dẹp.”
Hóa ra, thùng sơn đỏ tạt lên váy cưới của tôi… cũng là dùng tiền của tôi mua?
Ngay cả tiền dọn dẹp hiện trường cũng bắt tôi trả?
Tôi cố ép bản thân bình tĩnh lại.
Tiếp tục lần tìm sâu hơn.
Trong bản sao lưu đám mây của Triệu Khải Minh, tôi phát hiện một hợp đồng vay tín dụng online.
Khoản nợ: 300.000 tệ.
Người bảo lãnh lại là tôi, chữ ký mang tên tôi.
Nét chữ bắt chước rất giống, nhưng tôi liếc qua là biết ngay, bị làm giả.
Tay chân tôi lập tức lạnh ngắt.
Nếu hôm nay không kiểm tra ra, đợi đến khi chủ nợ kéo tới cửa, có lẽ tôi ch/ết cũng không hiểu vì sao.
Tôi lao vào phòng thay đồ, lục tung toàn bộ đồ hiệu trong nhà.
Tôi lấy ra chiếc túi Hermès mà tôi quý nhất.
Nhìn kỹ.
Là hàng nhái cao cấp.
Vậy chiếc thật của tôi đâu?
Tôi lấy chiếc điện thoại dự phòng, đăng nhập tài khoản phụ.
Mở danh sách bạn bè, vào trang cá nhân của Mạnh Dao.
Ba ngày trước, cô ta đăng một bộ chín ảnh selfie.