#GSNH 1567 Chương 5
Mời Quý độc giả CLICK vào LIÊN KẾT HOẶC ẢNH bên dưới
Mở ứng dụng shopee - Chỉ 1 lần duy nhất để MỞ ỨNG DỤNG MUA SẮM và tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
Xe cứu thương tới, đưa mẹ chồng tôi đi.
Người nhà họ Triệu lấm lét tản đi hết.
Tôi đứng trên sân khấu, nhìn một mảnh bừa bộn như bãi chiến trường.
Nhìn những kẻ từng muốn cưỡi lên đầu tôi mà ỉa, giờ đây thê thảm ê chề.
Tôi nâng ly rượu vang đỏ trong tay, hướng về cánh cửa lớn trống trơn.
Một hơi cạn sạch.
“Sướng thật!”
6
Triệu Khải Minh vì tội đột nhập cướp tài sản với số tiền lớn, lại thêm tôi nhất quyết không rút đơn, nên tạm thời khó mà ra được.
Còn con tiện nhân Mạnh Dao thì chạy nhanh như chớp.
Lúc lấy lời khai ở đồn, cô ta phủi sạch không còn một hạt bụi.
Khóc như hoa lê đẫm mưa, vừa khóc vừa nói bị Triệu Khải Minh ép buộc, rằng cô ta là nạn nhân, hoàn toàn không biết hắn định đi cướp.
Bởi vì trong đoạn camera giám sát, kẻ ra tay đánh người là Triệu Khải Minh, người lấy đồ cũng là Triệu Khải Minh, còn cô ta chỉ đứng nhìn từ đầu đến cuối.
Cảnh sát tạm thời không có chứng cứ buộc tội trực tiếp, nên chưa giữ cô ta lại.
Chuyện này sao có thể để yên?
Tôi liên hệ luật sư, nhờ sắp xếp cho tôi vào trại giam gặp Triệu Khải Minh một lần.
Tại trại giam.
Ngăn cách giữa hai người là tấm kính chống bạo loạn dày cộm.
Triệu Khải Minh được đưa ra.
Mới chỉ vài ngày không gặp, hắn như già đi cả chục tuổi.
Đầu trọc lóc, mặc đồ phạm nhân, râu ria xồm xoàm, ánh mắt mờ đục.
Vừa thấy tôi, hắn lập tức lao đến sát kính, nhấc điện thoại lên.
“Vợ ơi! Yên Yên! Anh biết em vẫn thương anh mà!”
“Cứu anh với! Ở đây không phải chỗ cho người ở! Trong này bọn nó đánh anh!”
“Chỉ cần em viết đơn bãi nại, nói đây là mâu thuẫn vợ chồng, anh sẽ được thả ra!”
Tôi cũng cầm lấy điện thoại.
“Triệu Khải Minh, anh mơ nhiều quá rồi đấy.”
“Tôi đến đây hôm nay là để báo cho anh một tin vui.”
Tôi lấy từ trong túi ra một bản sao, áp sát vào kính.
Là bản lời khai của Mạnh Dao.
“Nhìn kỹ chưa? Đây chính là em gái tốt của anh đấy, là tim là gan của anh đấy.”
“Cô ta nói anh là chủ mưu, cô ta chỉ là người bị ép buộc.”
“Cô ta còn nói anh từng có tiền sử bạo lực, là do anh cưỡng ép nên mới ở bên nhau.”
Triệu Khải Minh trợn tròn mắt, dán chặt vào mấy dòng chữ.
Hai mắt đỏ ngầu, gân cổ nổi lên như giun bò, mặt mày vặn vẹo vì tức giận.
“Con đĩ đó!!”
“tôi vì cô ta mà tiêu hết bao nhiêu tiền! Ngay cả tiền của cô tôi cũng trộm cho cô ta!”
“cô ta dám bán đứng tôi?!”
Cơn thịnh nộ, uất ức, nỗi nhục vì bị phản bội như ngọn lửa bùng cháy trong mắt hắn.
Tôi hài lòng nhìn bộ dạng rối loạn đó, bắt đầu mớm lời từng chút một.
“Triệu Khải Minh, anh muốn được giảm án không?”
“Tôi sẽ không bao giờ viết đơn bãi nại cho anh, đừng mơ.”
“Nhưng nếu anh có lập công trong trại, có thể thẩm phán sẽ xem xét nhẹ tay.”
Triệu Khải Minh thở hồng hộc nhìn tôi:“Lập công kiểu gì?”
“Ví dụ như… giao ra hết bằng chứng cô ta lừa tiền anh thế nào, xúi anh trộm đồ ra sao, lên kế hoạch thế nào.”
“Nghĩ xem, anh ngồi tù, còn cô ta ở ngoài xài tiền của anh, vui vẻ bên trai lạ.”
“Anh nuốt trôi cục tức đó à?”
Dù là kẻ hèn nhất, đến lúc này cũng sẽ bị lòng căm hận thôi thúc mà phun ra tất cả.
Huống hồ Triệu Khải Minh là dạng đàn ông ích kỷ đến tận xương tủy.
“Nuốt cái đầu cô ta! Tôi phải giết con đó!”
Triệu Khải Minh nghiến răng ken két, như vỡ đê mà tuôn trào:
“Tôi có bằng chứng! Trong điện thoại của cô ta có ghi âm lúc chúng tôi bàn nhau đi ăn trộm đồ nhà cô!”
“cô ta còn xúi Tôi vay nặng lãi, dụ Tôi đi đánh bạc!”
“Toàn bộ tin nhắn hồi cô ta còn đi tiếp khách, Tôi đều có bản sao! Đều lưu trong điện thoại cũ của Tôi !”
“Còn cả chuyện cô ta lừa tiền những gã đàn ông khác, cô ta còn tự khoe với tôi nữa!”
Rất tốt.
Tôi bật chiếc máy ghi âm đã chuẩn bị sẵn từ trước.
“Nói từ từ, từng chi tiết một, đừng bỏ sót gì cả.”
Nửa tiếng sau.
Tôi cầm theo xấp bằng chứng nặng trĩu bước ra khỏi trại tạm giam.
Gọi cho Trần Hy.
“Giăng lưới đi.”
“Bằng chứng đủ rồi, tống Mạnh Dao vào ở chung với hắn.”
“Loại cặn bã như bọn họ, sinh ra đã là một đôi — cứ để chúng nó tự cắn nhau trong tù, đừng thả ra làm ô nhiễm xã hội nữa.”
7
Triệu Khải Minh tuy đã vào trại.
Nhưng dưới tên hắn vẫn còn một chiếc xe — chiếc BMW tôi mua toàn bộ bằng tiền mặt sau khi đính hôn, chỉ để giữ mặt mũi cho hắn, nhưng lại đứng tên hắn.
Ngoài ra còn có căn nhà cũ nát nơi bố mẹ hắn đang sống.
Dù không đáng giá mấy, nhưng cũng được xem là tài sản.
Sau khi mẹ chồng tỉnh lại trong bệnh viện, việc đầu tiên bà ta làm là giấu chiếc xe đi.
Thậm chí còn định âm thầm chuyển quyền sở hữu căn nhà sang người khác trong đêm.
Bố mẹ tôi nghe tin, lập tức bắt xe từ quê lên.
Ba tôi là lính phục viên, tính tình nóng nảy, cả đời ghét nhất loại người ti tiện.
Vừa thấy băng gạc trên trán tôi, mắt ông đỏ hoe, không nói một câu thừa.
“Con gái, dẫn đường! Ta muốn xem ai dám bắt nạt người nhà họ Lâm!”