#GSNH 1567 Chương 3
Mời Quý độc giả CLICK vào LIÊN KẾT HOẶC ẢNH bên dưới
Mở ứng dụng shopee - Chỉ 1 lần duy nhất để MỞ ỨNG DỤNG MUA SẮM và tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
Phần sau đầu đập thẳng vào góc nhọn của tủ giày.
Cơn đau dữ dội ập đến, tôi suýt thì ngất xỉu.
Trong cơn choáng váng, tôi lờ mờ thấy Mạnh Dao từ dưới đất bò dậy, mặt lộ rõ nụ cười hiểm độc.
Cô ta đá văng mảnh sứ ra, bước tới chỗ Triệu Khải Minh.
“Anh Minh, đừng quan tâm con mụ đó, ngất rồi càng tốt.”
“Mau tìm sổ đỏ với sổ tiết kiệm! Còn trang sức nữa!”
“Chỉ cần lấy được tiền, mình đi đâu cũng sống được!”
Triệu Khải Minh do dự một chút.
Rồi cũng lạnh lùng bước qua người tôi.
Bọn họ bắt đầu lục tung khắp nhà.
Tôi gắng gượng giữ lại chút ý thức cuối cùng.
Tay lần trên sàn nhà, cuối cùng cũng chạm được vào điện thoại.
Dựa vào phản xạ quen thuộc, tôi bấm số gọi nhanh của Trần Hy – cô bạn thân.
Ngay khoảnh khắc cuộc gọi được kết nối, tôi dốc hết sức, chỉ kịp thốt ra một chữ:
“Cứu…”
Rồi hoàn toàn rơi vào bóng tối.
4
Khi mở mắt ra lần nữa.
Thứ đầu tiên đập vào mắt tôi là gương mặt đầy tia máu của Trần Hy.
Thấy tôi tỉnh lại, cô nàng nóng nảy trời không sợ đất không sợ ngày thường, nước mắt lập tức trào ra.
“Yên Yên! Cuối cùng cậu cũng tỉnh rồi! Dọa chết tôi mất!”
“Bác sĩ nói cậu bị chấn động não, chậm thêm chút nữa là có thể tụ máu chèn dây thần kinh rồi!”
Tôi mấp máy môi, cổ họng khô rát:
“Bọn họ đâu rồi?”
Trần Hy nghiến răng, trong mắt đầy sát khí.
“Chạy mất rồi.”
“Nhưng cậu yên tâm, nhà cậu vừa lắp camera mới, có lưu trữ đám mây, hình ảnh rõ nét từ đầu đến cuối.”
“Tôi đã báo cảnh sát rồi.”
Đúng lúc này, cửa phòng bệnh bị đẩy ra.
Triệu Khải Minh bước vào.
Trong tay xách một túi hoa quả dập nát.
Trên mặt treo nụ cười giả tạo.
“Vợ à, em tỉnh rồi sao? Anh lo cho em chết mất.”
Trần Hy “phắt” một cái đứng bật dậy, xắn tay áo định lao lên.
“Triệu Khải Minh! Anh còn mặt mũi tới đây à? Hôm nay tôi không đánh chết anh thì không họ Trần!”
Tôi đưa tay kéo nhẹ vạt áo Trần Hy.
Lắc đầu.
“Có việc thì nói, không có thì cút.”
Triệu Khải Minh đặt túi hoa quả lên tủ đầu giường, tự kéo ghế ngồi xuống.
“Vợ à, chuyện tối qua thật ra chỉ là hiểu lầm.”
“Em xịt hơi cay trước, anh cũng chỉ phản xạ theo bản năng mới đẩy em thôi.”
“Xét cho cùng cũng coi như đánh nhau qua lại, truyền ra ngoài thì ai cũng xấu mặt, hay là mình giải quyết riêng nhé?”
Hắn chắc mẩm vào cái tật mềm lòng của tôi.
“Chỉ cần em mở lại thẻ phụ, rồi chuyển thêm hai trăm nghìn cho Dao Dao chữa tay.”
“Anh sẽ không truy cứu chuyện em đánh người.”
“Nếu không, Dao Dao mà kiện em cố ý gây thương tích, công việc ngon lành của em coi như xong.”
Khóe môi tôi nhếch lên, cười lạnh.
“Giải quyết riêng? Được thôi.”
Triệu Khải Minh mừng như bắt được vàng.
“Anh biết ngay là em vẫn yêu anh mà! Vợ là tốt nhất!”
“Vậy mau chuyển tiền đi, Dao Dao đang đợi dưới lầu kìa.”
Tôi lấy chiếc điện thoại đặt dưới gối ra.
“Trước khi nói đến tiền, anh nghe một thứ đã.”
Tôi mở một đoạn ghi âm.
Là do Trần Hy nhờ mấy người bạn giang hồ của cô ấy, lén ghi lại trong quán bar mà Mạnh Dao hay lui tới.
“Ha, Triệu Khải Minh đúng là thằng ngu, tôi nói gì hắn cũng tin.”
“Hắn chẳng qua chỉ là thằng đổ vỏ.”
“Đợi tôi lừa sạch tiền của hắn rồi, tôi đá hắn luôn.”
Nụ cười trên mặt Triệu Khải Minh đông cứng lại.
Từ từ.
Khuôn mặt ấy chuyển sang màu tím tái như gan lợn.
Toàn thân hắn bắt đầu run rẩy không kiểm soát.
“Không… không thể nào…”
“Cái này là giả! Là cắt ghép! Là AI!”
Tôi không cho hắn cơ hội lấy lại hơi thở, trực tiếp tung ra lá bài thứ hai.
Bản báo cáo giám định huyết thống.
“Mạnh Dao không hề rửa ruột.”
“Cô ta có thai, hơn bốn tháng rồi.”
Tôi nhìn chằm chằm vào mắt Triệu Khải Minh:
“Ba tháng trước, anh nói đi công tác, thật ra là đi cùng cô ta phá thai đúng không? Đáng tiếc là không phá được.”
Triệu Khải Minh hoàn toàn sụp đổ.
Bởi vì ba tháng trước, hắn đúng là ở bên Mạnh Dao.
Tôi chỉ vào kết quả giám định:
“Nhìn cho kỹ. Đứa bé không phải của anh.”
“Không thể nào… cô ta nói là của tôi mà…”
Triệu Khải Minh tan vỡ.
“Cô ta… mang thai con của người khác sao?”
Thấy thời điểm đã chín muồi, tôi lạnh lùng lên tiếng:
“Tôi đã báo cảnh sát rồi. Hoặc để pháp luật đưa anh vào tù, hoặc anh chủ động phối hợp. Anh chọn đi.”