#GSNH 1580 Chương 1

Cập nhật lúc: 05-02-2026
Lượt xem: 67

Trong bóng tối, anh ta cúi đầu lấy điện thoại ra nhắn tin.

Tiếng bước chân ngoài cửa đột nhiên dừng lại.

Rất nhanh sau đó, Nhan Mạt xoay người rồi rời khỏi phòng, tiếng cửa đóng vang lên từ bên ngoài.

Tôi lập tức thở phào.

Chờ chắc chắn Nhan Mạt đã đi rồi, tôi bật công tắc đèn bên giường.

Căn phòng sáng bừng.

Khuôn mặt điển trai sắc nét của Kỳ An hiện rõ ngay trước mắt tôi.

Anh là bạn trai của Nhan Mạt.

Cô ấy từng nói với tôi rằng anh ấy đi công tác xa, dạo này sẽ không ghé qua.

Không biết vì sao, tối nay anh lại đột ngột trở về.

Tôi quần áo xộc xệch, mặt nóng bừng, hoảng hốt kéo chặt chăn, co người lại ở góc giường.

Nhìn thấy vẻ hoảng loạn của tôi, giữa lông mày Kỳ An hiện lên một tia áy náy.

“Xin lỗi. Em ngủ trong phòng của Nhan Mạt, còn mặc đồ ngủ của cô ấy… nên anh… tưởng là cô ấy.”

“…”

Tinh thần tôi vẫn chưa ổn định, hồi lâu mới nói được tiếng nào.

Đợi bình tĩnh hơn một chút, tôi nhỏ giọng đáp:

“Ừm… em biết. Chỉ là hiểu lầm thôi.”

Kỳ An và Nhan Mạt quen nhau gần một năm rồi.

Anh là kiểu người khá lạnh lùng, ít nói.

Bao lần ăn chung bữa, tôi và anh nói chuyện cũng không quá ba câu.

Nếu không phải tôi đang ở tạm nhà Nhan Mạt, tối nay chắc chắn sẽ chẳng có sự cố dở khóc dở cười này.

“Cảm ơn.”

Nghe tôi nói vậy, đôi mày đang nhíu chặt của Kỳ An rốt cuộc cũng giãn ra.

Như chợt nhớ gì đó, anh xoay người mở cửa.

“Anh xuống dưới đây. Anh sẽ nói với cô ấy là anh bị bảo vệ chặn ngoài cửa, không gặp được cô ấy, không thì phiền lắm.”

Mười mấy phút sau, Nhan Mạt bước lên lầu.

Nhưng chỉ có một mình cô ấy.

“Nặc Nặc, lúc nãy cậu ngủ trong phòng à?”

“Ừ. Tớ hơi mệt nên nghỉ sớm. Cậu kêu tớ à?”

“Đúng. Nhưng vừa nãy Kỳ An đột nhiên đến tìm tớ, nên tớ xuống dưới rồi.”

Nghe đến tên Kỳ An, tôi lập tức thấy không được tự nhiên.

“Thế sao anh ấy không lên đây?”

“Tớ bảo dạo này cậu ở tạm nhà tớ, giờ muộn rồi, anh ấy sợ lên sẽ làm cậu ngại nên về luôn.”

Thấy Nhan Mạt hành động bình thường, tôi mới dần ổn định lại.

Tối hôm đó, Nhan Mạt ngủ rất nhanh, còn tôi thì trằn trọc suốt, gần như không chợp mắt.

Trong đầu cứ liên tục hiện lên những hình ảnh mơ hồ liên quan tới Kỳ An:

Hơi thở nóng rực phả xuống cổ và n.g.ự.c tôi.

Bàn tay nóng bỏng trượt dọc vòng eo.

Cơ thể rắn chắc áp sát vào tôi.

Cứ như tôi càng cố quên thì những hình ảnh ấy lại càng tràn lan trong đầu tôi như một loại virus…

Xâm chiếm toàn bộ thần kinh tôi.

Nhan Mạt từng nói, Kỳ An đối với cô ấy rất tốt, nhưng ở phương diện kia thì hơi lạnh nhạt.

Nhưng lúc nãy, rõ ràng anh không hề lạnh nhạt. Thậm chí còn quá mức nhiệt tình…

Giống như một con sói đói, muốn nuốt chửng tôi vào bụng.

Tối hôm sau, Nhan Mạt gọi Kỳ An đến, rủ cả tôi đi ăn ở một nhà hàng gần đó.

Sau khi gọi món xong, Nhan Mạt ra ngoài đi vệ sinh.

Trong phòng riêng chỉ còn lại tôi và Kỳ An.

Vốn dĩ giữa tôi và anh ấy đã không nói chuyện nhiều, anh ít lời, tôi thì hơi hướng nội.

Sau chuyện tối qua, khi chỉ còn hai người, bầu không khí càng thêm lúng túng.

Một lúc im lặng, tôi đưa tay cầm bình nước, muốn tự rót để tìm việc gì đó làm cho đỡ ngại.

Nhưng đúng lúc tôi đưa tay ra, Kỳ An cũng đưa tay tới cùng một lúc.

Đầu ngón tay mát lạnh của anh vừa chạm vào tay tôi…

Tôi giật mình như bị điện giật, lập tức rụt tay về.

Nhận ra phản ứng của tôi, Kỳ An cũng khựng lại, vành tai hơi đỏ lên.

Nhưng vài giây sau, anh vẫn chủ động cầm lấy bình nước, rót cho tôi một cốc.

Anh đưa ly nước sang, giọng thấp:

“Chuyện tối qua… em vẫn để bụng sao?”

Tôi nhìn bàn tay thon dài, đẹp đến mức có thể làm mẫu của anh, mặt lập tức nóng bừng.

“Không… không đâu. Chỉ là một hiểu lầm, anh và em đều rõ cả.”

Tôi cúi đầu nhận lấy ly nước, cố tỏ ra bình tĩnh.

Nhưng trong đầu lại không ngừng hiện lên những ký ức liên quan đến bàn tay ấy…