#GSNH 1580 Chương 2
Mời Quý độc giả CLICK vào LIÊN KẾT HOẶC ẢNH bên dưới
Mở ứng dụng shopee - Chỉ 1 lần duy nhất để MỞ ỨNG DỤNG MUA SẮM và tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
Bàn tay nóng rực trượt dọc eo tôi.
Mỗi tấc da bị anh chạm tới đều như bị thiêu đốt.
Tôi chưa từng yêu như vậy.
Ngoài một mối tình đầu vỏn vẹn ba tháng ở đại học, chỉ dừng lại ở ôm và hôn…
Tôi chưa từng có bất kỳ tiếp xúc thân mật nào hơn với đàn ông.
Những gì Kỳ An làm tối hôm qua… là lần đầu tiên tôi trải qua.
Tôi lấy lại bình tĩnh, nhỏ giọng nói:
“Anh yên tâm. Em sẽ coi như chưa từng có gì xảy ra. Dù sao anh cũng không cố ý. Em cũng sẽ không nói cho Nhan Mạt, tránh ảnh hưởng quan hệ của hai người.”
Nhan Mạt là bạn thân nhất của tôi.
Tôi chưa từng nghĩ rằng mình sẽ có bất cứ điều gì vượt giới hạn với bạn trai của cô ấy.
Vả lại, Kỳ An cũng không làm gì tổn thương thực sự đến tôi.
Cứ để mọi chuyện trôi qua như thế, đó mới là tốt nhất cho tất cả.
“Cảm ơn em.” – anh khẽ nói.
Đúng lúc đó, Nhan Mạt quay lại, và cuộc trò chuyện của chúng tôi cũng phải dừng ở đó.
Sắp ăn xong thì Nhan Mạt nhận cuộc gọi từ công ty, nói có việc gấp phải về tăng ca.
Cô ấy nhờ Kỳ An đưa tôi về.
Kỳ An nhận lời.
…
Mấy ngày trước vì Kỳ An đi công tác nên Nhan Mạt bảo tôi qua nhà cô ấy ở cùng.
Giờ Kỳ An đã về, lại thường xuyên qua chỗ Nhan Mạt, tôi đương nhiên không tiện tiếp tục ở đó.
Tôi trở lại căn hộ thuê của mình, là một khu chung cư cũ, xe hơi không vào được, hơn nữa cạnh đó còn không có đèn đường, trời tối rất vắng.
Kỳ An sợ tôi đi một mình nguy hiểm nên lịch sự đưa tôi đến tận chân tòa nhà.
Vừa tới cửa, bác bảo vệ quen mặt liền bước lại.
Chương 2
“Ôi, hôm nay được bạn trai đưa về à? Đẹp trai quá ha! Con gái có mắt nhìn ghê!”
Nghe vậy, mặt tôi lập tức đỏ bừng, vội xua tay:
“Không phải đâu bác! Bác hiểu nhầm rồi, anh ấy không phải bạn trai cháu! Đừng nói bậy!”
Bác bảo vệ cười trêu:
“Ngại gì! Bạn trai đẹp trai như vậy mà còn không chịu nhận?”
Tôi xấu hổ đến mức muốn độn thổ, lén liếc sang Kỳ An, anh vẫn đứng im không nói gì, lại càng khiến tôi luống cuống.
“Đây là bạn trai của bạn cháu. Anh ấy chỉ tiện đường đưa cháu về thôi.”
Thấy tôi lúng túng quá, bác bảo vệ mới hiểu ra mình nói sai, xin lỗi rồi đi.
“Ơm… cảm ơn anh đã đưa em về. Em lên trước đây. Anh cũng về sớm nhé.”
“Ừ.”
Về tới nhà, tôi ngã xuống sofa như người xì hết hơi.
Bác bảo vệ đúng là quá coi trọng tôi rồi.
Với một người bình thường, chẳng có gì nổi bật như tôi làm sao có khả năng có một bạn trai đẹp đến mức như Kỳ An chứ?
Cao 1m88, vai rộng eo hẹp, khuôn mặt như mô hình tạc ra, đến cả minh tinh chưa chắc đẹp bằng.
Có lẽ do tính cách từ nhỏ đã nhút nhát, tôi luôn có chút sợ hãi tự nhiên với kiểu đàn ông có nét đẹp sắc bén, sắc thái hơi nguy hiểm như anh.
Nhưng Nhan Mạt thì khác.
Cô ấy là kiểu đại mỹ nhân sáng rực, tự tin, rạng rỡ…
Từ khí chất đến ngoại hình, cô ấy và Kỳ An quả thật rất xứng đôi.
…
Thật ra, tôi cũng có người theo đuổi.
Sáng sớm đến công ty, trên bàn làm việc của tôi đã đặt sẵn một phần sandwich và một ly latte.
Bên cạnh còn có một tờ giấy nhỏ, viết:
【Nhớ ăn sáng đầy đủ nhé.】
Đây không phải lần đầu tôi nhận được bữa sáng như vậy.
Và tôi cũng biết người gửi là ai.
Người đó là Giang Thần.
Đồng nghiệp phòng bên.
Vì công việc hay tiếp xúc nên hai đứa có kết bạn WeChat.
Anh ta theo đuổi tôi được một thời gian rồi, từ bữa sáng yêu thương đến trà sữa buổi chiều, chưa từng thiếu buổi nào.
“Ôi, bữa sáng yêu thương này, ghen tị ghê nha~”
Không biết từ lúc nào, Nhan Mạt đứng sau lưng tôi, vỗ nhẹ vai tôi cười.
“Là Giang Thần hả?”
“Ừ.” – tôi gật đầu.
“Cũng có tâm ghê. Kỳ An nhà tớ còn chưa từng tặng tớ mấy thứ nhỏ nhặt dễ thương như vậy.”
Nhan Mạt chỉ nói vu vơ rồi quay về bàn.
Tôi lấy điện thoại nhắn cho Giang Thần:
【Cảm ơn bữa sáng của anh, em sẽ ăn đầy đủ.】