#GSNH 1580 Chương 3
Mời Quý độc giả CLICK vào LIÊN KẾT HOẶC ẢNH bên dưới
Mở ứng dụng shopee - Chỉ 1 lần duy nhất để MỞ ỨNG DỤNG MUA SẮM và tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
Anh ta trả lời rất nhanh:
【Vậy để anh mang cho em mỗi ngày nhé.】
Buổi trưa, tôi lén hỏi Nhan Mạt:
“Cậu thấy Giang Thần thế nào?”
Tôi và Nhan Mạt mới đi làm được một năm, còn Giang Thần là tiền bối, lớn hơn hai tuổi.
“Không tệ đâu. Cậu có thể thử tìm hiểu.”
“Cậu cũng thấy anh ấy được à?”
“Tất nhiên là không bằng Kỳ An rồi, nhưng nhìn cũng sạch sẽ sáng sủa, với lại năng lực làm việc ổn.”
“Ừm… anh ấy đối với tớ rất chủ động.”
“Thì thử xem sao. Hai người mà thành đôi thì tụi mình còn có thể đi hẹn hò bốn người nữa.”
Tối đó có buổi liên hoan của phòng ban chúng tôi.
Không ngờ Giang Thần cũng đến.
Tôi hơi vui vì nghĩ rằng có lẽ anh ấy đến vì tôi.
Anh ta hát một bài tình ca, suốt lúc hát đều nhìn tôi.
Nhan Mạt ngồi cạnh khều tôi, nhỏ giọng:
“Ngọt quá nha~”
Tôi bị cô ấy trêu đến đỏ mặt, chỉ biết cúi đầu uống nước.
Giữa chừng mọi người cùng chơi trò chơi, không khí rất vui.
Tôi uống khá nhiều nước nên đi vệ sinh.
Ai ngờ vừa bước ra, tôi lại thấy Nhan Mạt và Giang Thần cùng bước ra khỏi phòng, đi về cuối hành lang.
Tôi hơi kỳ lạ.
Vì nãy giờ hai người gần như không hề nói chuyện.
Thế mà lúc này lại đi cùng nhau, trông còn rất thân thiết.
Tôi đi theo…
Và không ngờ lại thấy Giang Thần ôm lấy Nhan Mạt, cả hai dán sát vào nhau sau cánh cửa thoát hiểm.
Vì góc khuất nên họ không nhìn thấy tôi.
Nhưng tôi thì, nhìn thấy mọi thứ rõ ràng không sót chút nào.
“Anh thích Hứa Nặc điểm gì?”
Nhan Mạt tựa vào n.g.ự.c Giang Thần, mỉm cười nhìn anh ta.
“Hứa Nặc trông ngoan ngoãn, trong sáng, rất hợp làm bạn gái.”
Giang Thần trả lời, nhưng ánh mắt nhìn Nhan Mạt lại nóng bỏng đến mức không che giấu nổi.
“Hứ. Con bé đó chán c.h.ế.t, tính còn nhạt nhẽo. Yêu nó anh không thấy buồn ngủ à?”
Nghe tới đây, lưng tôi cứng đờ.
“Nhưng được cái dễ theo đuổi. Không có kinh nghiệm yêu đương, anh chỉ cần đối xử tốt một chút là nó động lòng ngay.”
Nhan Mạt tràn đầy chế nhạo và khinh thường.
Tôi đứng c.h.ế.t lặng nơi đó, như bị một gáo nước lạnh tạt thẳng vào mặt.
Giang Thần thấp giọng:
“Thật ra người anh thích là em. Nhưng em có bạn trai, nên anh đành chọn… phương án thứ hai.”
“Có bạn trai thì không theo đuổi nữa à?”
“Em yêu bạn trai em thật. Nhưng dành một chút thời gian, một chút tâm sức cho anh… cũng đâu phải không được.”
“Dù sao, anh cũng có những thứ bạn trai em không có.”
“Cái gì?” – Giang Thần nhướng mày.
Ngón tay Nhan Mạt lướt lên môi anh ta, nhẹ nhàng vuốt ve.
“Hôn.”
“Bạn trai em đẹp trai thật, nhưng phương diện đó… lạnh nhạt lắm.”
Nghe vậy, Giang Thần liền cúi xuống hôn cô ta.
Nhan Mạt vòng tay qua cổ anh ta, hai người hôn nhau đến mức hoàn toàn quấn lấy nhau.
Tôi nhìn cảnh tượng ấy mà không thể tin vào mắt mình.
Đây là Nhan Mạt mà tôi quen sao?
Là người luôn thúc đẩy tôi thử tìm hiểu Giang Thần, người cười nói cổ vũ tôi?
Thế mà sau lưng, cô ta lại thân mật với Giang Thần như thế, thậm chí còn vừa hạ thấp, vừa châm chọc tôi như một trò cười.
Tôi không biết họ bắt đầu từ khi nào.
Nhưng tôi không muốn tin rằng một người bạn hơn mười năm của tôi… lại là loại người đó.
Tôi đang định bước ra đối mặt với họ thì bỗng có một bàn tay mạnh mẽ giữ chặt lấy cổ tay tôi.
Tôi giật mình quay lại.
Là Kỳ An với vẻ mặt tối đen như sắp nổi bão.
Tôi sững sờ.
Anh ấy đứng đó từ lúc nào?
Những lời Nhan Mạt và Giang Thần vừa nói… anh có nghe hết không?
“Kỳ An, anh…”
Tôi chưa kịp nói hết câu thì anh kéo mạnh tôi vào một phòng nhỏ cạnh đó.
Cửa đóng lại.
Tôi bị anh chặn giữa n.g.ự.c anh và bức tường.
Trong căn phòng tối mờ, chỉ còn hơi thở của hai người quấn vào nhau.
Giọng Kỳ An trầm thấp:
“Nhan Mạt bảo anh lạnh nhạt, còn nói anh hôn dở… Em thấy sao?”
“…”
Tôi mở to mắt, tim đập loạn như trống dồn.
“Tại… tại sao anh hỏi em chuyện đó?”
Chương 3
Kỳ An áp sát, gương mặt sắc nét của anh gần như chạm vào tôi.
“Tối hôm đó… chẳng phải em đã cảm nhận rõ rồi sao?”
Nghe Kỳ An nói vậy, mặt tôi lập tức đỏ bừng, hoàn toàn không biết phải đáp thế nào.
Ngay khoảnh khắc tiếp theo, ánh mắt anh bỗng trở nên buồn bã đến lạ.
Khoảng cách giữa hai người quá gần, tôi ngửi thấy mùi rượu nhè nhẹ trong hơi thở của anh.
Nhan Mạt từng nói anh làm ở phòng thị trường, thỉnh thoảng phải đi tiếp khách.
Không ngờ tối nay lại trùng hợp gặp nhau ở cùng một KTV, vậy mà đúng lúc bắt gặp cô ấy phản bội anh.
“Thật lòng mà nói… anh chưa bao giờ nghĩ Nhan Mạt sẽ phản bội anh.”
Giọng anh trầm thấp, lạnh lẽo, xen lẫn chút hờ hững buồn bã.
Tôi im lặng.
Nhan Mạt không chỉ phản bội anh, cô ấy cũng phản bội tôi.
Tôi coi cô ấy là bạn thân nhất, là người tôi tin tưởng suốt hơn mười năm.
Thế mà sau lưng tôi, cô ấy lại ve vãn người đàn ông đang theo đuổi tôi, còn hạ thấp tôi đến mức không bằng một hạt bụi.
“Bố mẹ anh ly hôn từ khi anh học tiểu học.”
“Lần hiếm hoi bố đưa anh đến trường… lại ngoại tình với mẹ của bạn học ngay trước mặt anh.”
“Là lỗi của anh sao?”
Khuôn mặt luôn lạnh lẽo, điềm tĩnh của Kỳ An bỗng trở nên mỏng manh đến mức như chỉ cần chạm nhẹ sẽ vỡ tan.
Trong đôi mắt đen nhánh đẹp đến kinh ngạc ấy, dường như còn ánh lên một tầng hơi nước.
Tim tôi khẽ siết lại.
Một cảm giác thương xót mơ hồ ùa đến.
“Có phải do anh quá lạnh nhạt… nên Nhan Mạt mới phản bội anh không?”
Kỳ An nhìn tôi.
Trong một khoảnh khắc, ánh mắt anh nóng đến mức như thể chỉ cần chạm vào, tôi sẽ bị đốt cháy thành tro.
Tất cả hình ảnh tối hôm đó ào ạt tràn về…
Tôi cảm thấy khát.
Cả giác quan, hơi thở, nhịp tim… hình như không còn thuộc về tôi nữa.
Kỳ An nghiêng đầu, hơi thở nóng rực đặt lên vai tôi, thở dốc.
Tôi giật mình, vội đẩy anh ra.
“Anh uống nhiều rồi… bình tĩnh lại đi!”
Nói xong tôi lập tức chạy khỏi căn phòng nhỏ, trái tim hỗn loạn đến mức muốn nhảy khỏi lồng ngực.
Mọi chuyện đều quá điên rồ.
Khi quay lại phòng karaoke, Nhan Mạt và Giang Thần đã rời đi.
Thấy tôi xuất hiện, Nhan Mạt lập tức nắm lấy tay tôi, ra vẻ thân mật:
“Cậu đi đâu đấy? Nãy giờ Giang Thần tìm cậu mãi.”
“Tớ đi vệ sinh.”
Tôi vẫn còn chưa hoàn hồn, nhưng nhìn vẻ mặt tươi cười hoàn hảo của cô ấy, tôi không kìm được rút tay lại.
“Nào, hai người song ca đi, Giang Thần chờ lâu rồi.”
Nhan Mạt chỉ về phía Giang Thần.
Giang Thần giả vờ ngượng ngùng, cầm mic nhìn tôi chờ mong.
Tôi thực sự không thể tin được diễn xuất của cả hai.
Còn tôi thì… không thể diễn nổi.
“Tớ hơi mệt, về trước đây.”
…
Vài ngày sau, Nhan Mạt đột nhiên chạy đến tìm tôi khóc lóc, nói rằng cô ấy và Kỳ An chia tay rồi.
Tôi hỏi lý do, cô ấy nói năng ấp úng, chỉ bịa ra vài câu như tính cách không hợp, các chuyện vặt tích lũy dẫn đến chia tay.
Tôi đương nhiên biết lý do thật là gì.
Nhưng thấy cô ấy khóc đến đáng thương, tôi cũng không nỡ vạch trần.
Còn Giang Thần thì anh ta vẫn đang theo đuổi tôi.
Tôi từng có chút cảm giác với anh ta, nhưng chỉ thế thôi.
Giờ biết rõ anh ta không hề thật lòng, vậy tôi không để ý tới nữa là xong.
Còn Nhan Mạt… cô ấy là người bạn duy nhất của tôi.
Chúng tôi quen nhau từ thời cấp hai, đến giờ đã hơn mười năm.
Thuở nhỏ, tôi hiền, nhát gan, gia cảnh lại không khá giả, thỉnh thoảng bị bạn học bắt nạt.
Sau khi quen Nhan Mạt, cô ấy luôn đứng ra bảo vệ tôi, nói đỡ cho tôi.
Ở cái tuổi thích làm đẹp, tôi chỉ có vài bộ áo phông bạc màu và quần jean cũ.
Nhan Mạt lại chẳng nề hà, đưa cho tôi những chiếc váy mới tinh cô ấy chưa từng mặc.
Từ đi học cho đến đi làm, cô ấy đã giúp tôi rất nhiều.
Tất cả những điều đó, tôi không hề quên.
Tôi dù không thể tha thứ cho Giang Thần.
Nhưng với Nhan Mạt, tôi lại… chọn cách tha thứ một phần.
Nhan Mạt lau nước mắt, ôm chặt lấy tôi như thể đang tìm chỗ dựa:
“Ừm… Hứa Nặc, may mà có cậu bên cạnh. Cậu thật tốt.”
Từ sau khi Kỳ An phát hiện Nhan Mạt ngoại tình, Nhan Mạt đã cắt đứt mọi liên hệ với Giang Thần.
Thế nên Giang Thần lại càng theo đuổi tôi dữ dội hơn.
Ngoài bữa sáng đều đặn như quy luật, anh ta còn tìm mọi lý do tặng hoa, tặng quà, thậm chí vin vào cớ thuận đường để chở tôi về.
Nhưng tôi chỉ thấy ghê tởm.
Đến lần thứ ba tôi từ chối lời mời xem phim, anh ta rốt cuộc để lộ bản chất.
Tan làm xong.
Giang Thần đi từ phía sau tới, túm chặt lấy cổ tay tôi.
“Hứa Nặc, em đang giả bộ gì? Trước đó em nhận bao nhiêu bữa sáng và quà của anh, còn nhắn tin mập mờ với anh cả đống. Giờ lại bảo không thích anh? Em đang đùa giỡn anh à?”
“Anh buông tôi ra.”
Tôi cũng không hiểu nổi Giang Thần lên cơn gì.
“Tất cả những thứ đó tôi sẽ đổi thành tiền và trả lại cho anh. Phiền anh đừng quấy rầy tôi nữa.”
“Em nói kết thúc là kết thúc? Em nghĩ anh là thứ rác rưởi mà em muốn đá là đá à?”
“Anh tự trọng một chút đi. Tất cả đều do anh tự muốn làm, tôi không ép.”
Tôi không muốn dây dưa với anh ta, liền quay người bỏ đi.
Anh ta đuổi theo, giật lấy túi của tôi.
Trong lúc giằng co, tôi mất thăng bằng, ngã mạnh xuống đất.
Giang Thần khom lưng định đỡ tôi, nhưng…
“Tránh xa cô ấy.”
Một cú đ.ấ.m nặng nề giáng thẳng lên mặt anh ta.
Tôi ngẩng đầu.
Kỳ An đứng chắn trước mặt tôi, gương mặt giận dữ, ánh mắt sắc lạnh chĩa thẳng vào Giang Thần.
Giang Thần bị đ.á.n.h choáng váng, ôm mặt rồi bỏ chạy mất hút.
“Hứa Nặc, em không sao chứ?”
Kỳ An cúi xuống đỡ tôi dậy.
“Em không sao… chỉ là trượt chân nên ngã thôi.”
Tôi vô thức lắc tay, ra hiệu mình ổn.
Nhưng vì khi nãy giằng co mạnh, cổ áo tôi bị kéo lệch, một mảng lớn da ở n.g.ự.c lộ ra.
Kỳ An vừa nhìn thấy liền mau chóng cởi áo khoác của anh, đưa cho tôi:
“Em mặc vào trước đã.”
Tôi cúi đầu, mới thấy mình luống cuống đến mức thất thố như vậy.
Vội nhận lấy áo khoác:
“Cảm ơn anh…”
Nhưng đột nhiên, ánh mắt của Kỳ An dừng lại trên xương quai xanh tôi, ánh nhìn trở nên sâu hun hút.
Tôi sững người, tim đập mạnh một nhịp.
Chương 4
Ngay sau đó tôi nhận ra, anh đang nhìn vào dấu bớt hình cánh bướm màu hồng mà tôi sinh ra đã có.
Không hiểu có phải ảo giác không…
Ánh mắt anh giống như vừa ngạc nhiên lại vừa bối rối.
Tại sao anh lại nhìn chỗ đó?
Có phải vì Nhan Mạt cũng có một vết sẹo gần tương tự?
Tôi lập tức kéo chặt cổ áo, che kín cơ thể.
“Xin lỗi…”
Nhận ra hành động của tôi, Kỳ An giật mình, mặt hơi đỏ lên.
Vài giây sau anh khôi phục vẻ bình tĩnh vốn có:
“Anh đưa em về nhé.”
Tôi gật đầu, theo anh lên xe.
Sau hôm đó, Giang Thần không còn đến quấy rầy tôi nữa.
Còn Nhan Mạt thì bận rộn tìm mọi cách quay lại với Kỳ An.
Ngày nào cũng gọi điện, vài ba lần chạy đến tìm anh, thậm chí nửa đêm còn tới phòng tôi khóc lóc uống rượu kể khổ.
Tôi nghĩ, chắc cô ấy thực sự yêu anh.
Nhưng tôi không ngờ, khi yêu một người nhiều như vậy… thì thân thể lại có thể phản bội dễ dàng như thế.
Cuối tháng, trong cuộc họp, trưởng bộ phận phân cho Nhan Mạt một dự án lớn của năm.
Nhưng lần này, cô ấy lại lấy lý do năng lực chưa đủ, muốn lôi tôi cùng làm.
“Dự án này công ty rất coi trọng, nếu làm tốt cuối năm chắc chắn được đề bạt tăng lương. Hứa Nặc, cậu là chị em tốt của tớ, chuyện tốt như này tớ đương nhiên phải kéo cậu theo.”
Nghe vậy tôi hơi cảm động.
Có lẽ lúc trước cô ấy chỉ là một phút bồng bột, muốn tìm cảm giác chiến thắng trước Giang Thần thôi.
…
Để bàn thêm chi tiết về dự án, phía khách hàng hẹn chúng tôi ăn tối nói chuyện.
Phòng VIP rộng rãi trang trọng.
Tiến độ công việc nói chuyện khá suôn sẻ, chỉ là trong quá trình dùng bữa mấy người phụ trách bên họ liên tục nâng ly mời tôi và Nhan Mạt.
Nhan Mạt biết tôi không uống được, nên hễ có ai mời là cô ấy đều thay tôi uống.
Cô ấy uống khá tốt.
Nhưng sau khi uống ba bốn ly liền, tôi thật sự không nhìn nổi nữa.
“Ly này để tớ uống.”
Tôi nhìn gương mặt đỏ bừng của Nhan Mạt, nhận lấy ly rượu trước mặt cô.
Rồi uống cạn.
“Cô Hứa cũng là người sảng khoái đấy.”
Người đàn ông nói câu đó tên Vương Vũ, hơn bốn mươi, phó tổng một công ty lớn.
Vương tổng nhìn tôi bằng ánh mắt hết sức hài lòng.
Sau đó, ông ta còn đặc biệt mời tôi một ly nữa.
Tôi đành phải uống thêm.
Chẳng bao lâu sau, đầu óc tôi bắt đầu quay cuồng, mí mắt nặng trĩu, hoàn toàn không chống đỡ nổi nữa.
Ý thức… dần chìm vào khoảng tối.
Khi tôi mơ hồ lấy lại ý thức, tôi phát hiện mình nằm trong một phòng khách sạn xa lạ.
Tôi muốn ngồi dậy, nhưng cả người mềm nhũn, không dùng nổi sức.
Từ ghế sofa bên cạnh, truyền đến tiếng trò chuyện…
Là Nhan Mạt và Vương tổng.
“Cô và Hứa Nặc không phải bạn thân sao? Sao lại độc ác đến mức mang cô ta đến đây cho tôi?”
Tôi choáng váng, nhưng vẫn nghe rõ từng chữ.
“Bạn thân?Hừ. Bề ngoài thì thân thiết nhưng bên trong thì tâm cơ đầy bụng. Cô ta còn dám lén lút cướp đàn ông của tôi nữa chứ.”
Tim tôi lạnh buốt.
“Đáng tiếc, cô ta non nớt quá. Muốn chơi với tôi à? Cuối cùng chỉ có thể bị người ta chơi nát mà thôi.”
Từng chữ của Nhan Mạt như từng con d.a.o cắm thẳng vào n.g.ự.c tôi.
“Nếu không có người gửi cho tôi bức ảnh cô ta mặc áo khoác của bạn trai tôi, rồi còn ngồi xe chung với anh ấy… tôi còn bị cô ta lừa dài dài.”
Tôi c.h.ế.t đứng.
Là… hôm đó?
“Trông thì trong sáng thật, không ngờ ha.”
Vương tổng cười dâm đãng.
Nhan Mạt cũng cười phụ họa:
“Vậy Vương tổng nói lời phải giữ lời. Xong việc, dự án lần này phải hợp tác thuận lợi.”
“Cô yên tâm.”
Sau khi thỏa thuận, Nhan Mạt đi đến bên giường nhìn tôi một cái.
“Loại như mày, chỉ xứng làm nền đứng sau lưng tao. Dám mơ mộng đến đàn ông của tao à? Đúng là mơ giữa ban ngày!”
Xác nhận tôi đã hôn mê bất tỉnh, cô ta mới rời đi.
Vương tổng thì vào phòng tắm tắm rửa.
So với việc nhận ra mình bị bỏ thuốc… thì việc tôi bị Nhan Mạt phản bộ thêm một lần nữa đã mang đến cảm giác thật kinh khủng.
Thì ra cái gọi là chị em mười mấy năm cũng chỉ là giả.
Cô ta mang tôi đến đây, để Vương tổng làm nhục tôi, để rồi cô ta có được hợp đồng và Kỳ An cũng sẽ chán ghét tôi mà quay lại với cô ta
Lần đầu tiên tha thứ cho cô ta… là tôi ngu.
Lần thứ hai mà tha thứ… là tôi tự rẻ rúng chính mình.
Nhưng không thể c.h.ế.t ở đây.
Nhất định phải chạy!
Vương tổng quấn khăn tắm bước ra, đôi bàn tay dơ bẩn đã sờ lung tung lên người tôi.
Tôi nắm lấy cái gạt tàn giấu dưới chăn, dốc toàn lực đập mạnh vào đầu ông ta.
“Bộp!”
Vương tổng ngã xuống đất bất tỉnh.
Tôi run rẩy bò dậy, mở cửa liều mình chạy đi.
…
Chạy ra khỏi hành lang, tôi mới phát hiện chỗ này chính là lầu trên của nhà hàng lúc nãy ăn tối.
Dưới là khu nhà hàng, trên là khu phòng khách.
Tôi chạy dọc hành lang, tìm thang máy.
Vừa rẽ qua một khúc cua, tôi đ.â.m sầm vào một người.
Mùi hương quen thuộc khiến tôi lập tức nhận ra.
Tôi ngẩng đầu thấy là Kỳ An.
Anh vội vòng tay ôm lấy tôi đang sắp ngã, ánh mắt hoảng hốt:
“Hứa Nặc, em sao vậy?!”
Tôi nhìn ra đại sảnh gần đó, là bảng hiệu công ty anh.
Chắc họ đang tổ chức tiệc gì đó.
Nhìn anh mặc bộ vest chỉnh tề, thì chắc là sự kiện quan trọng.
Nhưng tôi không còn nghĩ nổi gì nữa.
“Anh đưa em đi đi…”
Lúc này Kỳ An là phương án cứu mạng duy nhất của tôi.
Tôi túm chặt áo anh, chui vào lòng anh theo bản năng.
Không biết có phải do t.h.u.ố.c thúc đẩy, nhưng lúc anh ôm tôi, cơ thể tôi như mất kiểm soát, chỉ muốn áp sát anh thêm.
Muốn hít lấy hơi thở của anh, muốn anh và tôi hòa vào nhau.
Nhận ra mặt tôi đỏ bừng, hơi thở loạn nhịp, Kỳ An lập tức bế tôi lên, đưa tôi xuống bãi đỗ xe.
Anh mở cửa xe, đặt tôi vào hàng ghế sau.
“Anh đưa em đến bệnh viện.”
Anh định rời ghế, nhưng tôi kéo mạnh anh vào.
Cửa xe đóng lại.
Tôi xoay người, ngồi lên đùi anh, kẹp anh giữa ghế.
Kỳ An bị hành động đó của tôi dọa sững người, tròn mắt nhìn tôi, không dám cử động.
Tôi đưa tay ôm cổ anh:
“Kỳ An…”
Anh khựng lại.
Tôi cúi xuống, môi gần như chạm môi anh.
“Chuyện hôm đó… chưa làm xong. Anh không muốn làm nốt sao?”
Chương 5
Khoảnh khắc ấy, hơi thở Kỳ An rối loạn hoàn toàn.
Yết hầu anh trượt mạnh, tôi cảm nhận rõ sự nóng bỏng trong cơ thể anh đang dâng lên.
“Hứa Nặc, em tỉnh táo lại đi… em rốt cuộc bị gì vậy?”
Nhưng anh vẫn không chạm vào tôi.
Tôi vì t.h.u.ố.c mà nóng bức khó chịu, kéo áo mình xuống…
Da thịt lộ ra.
Ánh mắt Kỳ An lập tức dính chặt vào xương quai xanh của tôi.
Cơ thể anh càng nóng, ánh mắt đặc quánh đến mức như muốn thiêu cháy tôi.
Tôi không nghĩ nhiều, tưởng đó chỉ là bản năng đàn ông.
Tôi cúi xuống, khẽ c.ắ.n tai anh:
“Anh có cảm giác với em… đúng không?”
Câu tôi hỏi khiến hơi thở anh càng hỗn loạn.
Trong không gian chật kín của xe, chỉ có hai chúng tôi, và tiếng thở ám muội trộn vào nhau.
Nhiệt độ tăng lên từng chút.
Hai bàn tay Kỳ An đặt hai bên ghế, gân xanh nổi lên, khớp ngón tay trắng bệch vì kiềm chế.
“Anh thấy rồi đó… em rất khó chịu…”
“Anh và Nhan Mạt chia tay rồi…”
“Vậy… xem như anh giúp em một lần… được không…?”
Thấy tôi c.ắ.n môi đến bật máu, Kỳ An cuối cùng cũng không kiềm chế nữa.
Anh giữ lấy gáy tôi, lao đến hôn tôi điên cuồng.
Thoải mái quá.
Cơn ngứa ngáy khó chịu như kiến c.ắ.n khi nãy, hoàn toàn tan biến.
Thứ duy nhất tôi cảm nhận được là đôi môi nóng đến mức muốn làm tôi tan chảy của anh.
Nụ hôn trượt dọc xuống cổ tôi… rồi dừng lại ở dấu bớt cánh bướm màu hồng.
Anh hôn, mút, cọ, nghiến… gần như nghiện ngập.
Xe có dán phim chống nhìn trộm.
Khoang sau cũng đủ rộng.
Kỳ An cởi áo khoác, lót xuống ghế, rồi lật người, đè tôi xuống dưới.
“Hứa Nặc… em nghĩ kỹ chưa?”
Anh nhìn tôi.
Đôi mắt đen đẹp, phủ đầy hơi thở hỗn loạn và d.ụ.c vọng.
Tôi túm lấy cổ áo anh, mạnh mẽ kéo xuống, dùng nụ hôn thay câu trả lời.
Mặc cho đạo đức với lương tâm xuống địa ngục.
Những thứ đó chỉ trói buộc một đứa hiền lành như tôi.
Chứ chưa bao giờ mang lại cho tôi điều gì.
Thậm chí còn đẩy tôi vào vực sâu tối tăm hơn.
Còn lúc này, tôi chỉ muốn anh ôm tôi, nghiền nát tôi… hòa vào tôi.
Kỳ An không do dự nữa.
Tôi cảm nhận rõ, anh cũng đã chờ khoảnh khắc này rất lâu rồi.
Phản ứng từ cơ thể luôn thật thà hơn lời nói.
Và điều đó thể hiện rõ ràng ở cả tôi và cả anh.
…
Kết thúc xong…
Tôi kiệt sức ngủ thiếp đi.
Khi tỉnh lại, tôi phát hiện mình đang ở nhà Kỳ An.
Nhưng anh thì không có ở đó.
Chẳng bao lâu sau, có tiếng gõ cửa.
Là Nhan Mạt.
“Kỳ An, anh dậy chưa? Em mua bữa sáng rồi, tụi mình cùng ăn nhé?”
Nghe thấy giọng cô ta, cơn giận, nỗi tuyệt vọng, cảm giác bị phản bội tối hôm qua đồng loạt ập về, nặng đến mức tôi nghẹt thở.
Tôi lau đi giọt lệ nơi khóe mắt, cố gắng bình tĩnh.
Rồi mở tủ áo Kỳ An, lấy một chiếc sơ mi trắng của anh mặc vào, chân trần bước ra mở cửa.
“Hứa Nặc? Sao cậu lại ở đây?!”
Nhan Mạt sững người.
Khuôn mặt trang điểm đẹp đẽ, gần như biến dạng.
Tôi tựa vào cửa, nhếch môi, thờ ơ nhìn cô ta.
Cố ý không cài hai chiếc cúc trên cùng.
Những vết hôn mờ ám trên cổ và n.g.ự.c hiển hiện rõ ràng.
Nhan Mạt tức đến mức phát run.
“Đúng rồi, sao tôi lại ở đây nhỉ? Lẽ ra tôi phải nằm trên giường của Vương tổng mới đúng… phải không?”
“…”
Sắc mặt Nhan Mạt tái mét.
“Cậu… cậu nói gì vậy? Hôm qua tớ uống say, tỉnh lại thì chẳng thấy ai trong phòng cả. Tớ còn định hỏi cậu sao không gọi tớ đi cùng nữa.”
Cô ta còn giả bộ.
Tôi nhìn cô ta diễn xuất chăm chú, thật sự muốn trao ngay cho cô ta giải Oscar.
“Đừng diễn nữa. Mấy câu cậu nói với Vương tổng trong phòng… tôi nghe hết rồi.”
“…”
Nhan Mạt lập tức biến sắc.
“Chỉ là cậu không ngờ tôi thoát ra được thôi đúng không?.”
Tôi nói từng chữ một, bình tĩnh kỳ lạ.
“Vả lại… nhờ phúc của cậu, tôi còn ngủ với Kỳ An rồi.”
Hộp đồ ăn trong tay cô ta rơi xuống đất, nắp bật tung, cơm rơi tung tóe.
“À đúng rồi.”
Tôi hơi kéo cổ áo xuống một chút.
“Cậu không phải luôn than rằng anh ấy ở phương diện đó rất lạnh nhạt sao?”
“Nhưng lạ thật. Với tôi… anh ấy lại nhiệt tình quá mức đấy.”
Tôi nghiêng đầu, cười nhạt:
“Hay là vấn đề… nằm ở cậu? Có lẽ Kỳ An vốn dĩ chẳng có hứng thú với cậu.”
Nhan Mạt cuối cùng cũng mất kiểm soát, lao tới định tát tôi.
Nhưng bàn tay còn chưa vung xuống đã bị một người chặn lại, giữ chặt đến mức cô ta biến sắc.
Kỳ An trở về.
Trên tay anh cầm một túi đồ, hình như là vừa ghé cửa hàng tiện lợi mua bữa sáng.
“Kỳ An, anh… anh và Hứa Nặc…”
Thấy anh xuất hiện, Nhan Mạt lập tức òa khóc, nước mắt chảy ròng.
“Sao anh có thể như vậy? Tại sao… tại sao lại phản bội em?!”
Cô ta túm lấy cổ áo anh, vừa khóc vừa gào lên trách móc.
Nhưng Kỳ An không động đậy.
Anh lạnh lùng gạt tay cô ta ra, kéo giãn khoảng cách giữa hai người.
“Là em phản bội anh trước. Và chúng ta đã chia tay từ lâu.”
“Ngoài ra…”
Kỳ An đứng thẳng người, ánh mắt tràn đầy khinh bỉ và phẫn nộ khi nhìn cô ta.
“Năm đó em lừa anh thế nào để anh đồng ý quen em… có cần anh nói ra trước mặt Hứa Nặc không?”
Nghe đến đây, nước mắt Nhan Mạt lập tức ngưng lại.
Cả người cô ta như bị rút hết sức lực.
Cô ta hoảng loạn liếc nhìn tôi.
Tôi không hiểu Kỳ An đang nói đến chuyện gì.
Anh bước vào nhà, không thèm nhìn Nhan Mạt nữa.
Rầm!
Cánh cửa đóng mạnh, cắt đứt toàn bộ tiếng khóc của cô ta.
…
Trong phòng chỉ còn lại tôi và Kỳ An.
“Về chuyện tối qua… em có chuyện muốn nói với anh.”
Tôi nhìn anh, trong lòng dâng lên một chút bất an.
“Ngồi xuống, từ từ nói.”
Kỳ An dẫn tôi đến sofa. Tôi ngồi cạnh anh.
Tôi hít sâu một hơi:
“Hôm đó em mặc áo khoác của anh rồi ngồi lên xe anh, bị Nhan Mạt trông thấy. Cô ta hiểu lầm quan hệ giữa em và anh, nên lập kế hại em.”
“Cô ta bỏ t.h.u.ố.c vào ly rượu của em, rồi đưa em đến phòng của Vương tổng đối tác dự án của công ty”
“Hôm qua khi gặp anh, em là vừa đập ngất Vương tổng rồi trốn ra.”
“Em không ngờ lại gặp được anh.”
Chương 6
“Nhưng sau khi gặp… trong đầu em chỉ còn một ý nghĩ. Em muốn trả thù Nhan Mạt.”
“Cô ta vẫn còn dây dưa với anh. Nêu em hiểu… anh rất quan trọng với cô ta.”
“Nên trong xe, em đã chủ động làm những chuyện đó với anh.”
“Kỳ An, xin lỗi anh. Tất cả đều là em cố ý. Em đã lợi dụng anh.”
Nói xong, tôi căng thẳng nhìn anh, cố quan sát từng thay đổi nhỏ trên gương mặt anh.
Tôi tưởng anh sẽ nổi giận.
Nhưng anh chỉ nói:
“Không sao. Em không cần xin lỗi anh.”
“Bất kể mục đích của em là gì… anh đều tự nguyện.”
“Cả cơ thể lẫn cảm xúc.”
Nghe đến câu cuối cùng mặt tôi nóng bừng, tim đập loạn nhịp.
Kỳ An vào phòng, lấy ra một chiếc hộp thiếc nhỏ.
Bên trong, là một chiếc phù hiệu trường, trên đó ghi:
【Trung học Minh Đức】
Nhìn thấy phù hiệu đó, tôi không khỏi sửng sốt.
Đó là trường cấp ba của tôi.
Nhưng tại sao… phù hiệu lại nằm trong tay Kỳ An?
“Mùa hè năm lớp 10, lúc cắm trại bên bờ sông, em từng cứu một cậu con trai bị đuối nước. Em còn nhớ không?”
Nghe anh nói vậy, tôi ngây người.
Ký ức xa xăm bị kéo trở lại, đúng là có chuyện đó.
“Người con trai đó… là anh à?”
Kỳ An gật đầu.
“Nhan Mạt nói người cứu anh là cô ấy.”
“Anh và Nhan Mạt quen nhau tại một buổi tụ họp bạn bè. Khi nói đến cấp ba, cô ta bảo cô ta học Minh Đức. Anh liền hỏi thử việc năm đó, anh hỏi bọn họ có đi cắm trại ven sông Thanh Huy không. Cô ta nghĩ một chút rồi bảo có.”
“Anh rất kích động, muốn hỏi cô ta về cô gái đã cứu anh. Nhưng cô ta nói người cứu anh chính là cô ta.”
“Lúc đầu anh còn bán tín bán nghi, cho đến khi…”
Kỳ An nhìn tôi, giọng trầm xuống.
“Anh nhìn thấy vết sẹo ở xương quai xanh của cô ta. Năm đó khi được cứu, điều duy nhất anh nhớ rõ, chính là trên xương quai xanh của cô gái đó… có một dấu bớt hồng nhạt, lộ rõ dưới lớp áo ướt.”
“Hình dạng hơi khác, nhưng Nhan Mạt nói là do thời gian lâu quá nên anh nhớ nhầm.”
“Anh tưởng mình cuối cùng cũng tìm được cô gái mà anh tìm suốt nhiều năm… nên mới quen cô ta.”
“Không ngờ… cô ta luôn lừa anh.”
Kỳ An nhìn tôi, ánh mắt chuyên chú và nóng như lửa.
“Hứa Nặc, anh nhận nhầm người rồi. Người anh luôn tìm… là em.”
Tôi im lặng.
Nhưng ký ức chợt trỗi dậy, đúng là trước đây khi tắm chung với Nhan Mạt, tôi từng thấy vết sẹo trên xương quai xanh của cô ta.
Cô ta nói đó là vết bỏng lúc còn nhỏ.
Thì ra…
Cô ta dùng thân phận của tôi để yêu đương với Kỳ An.
Để giấu chuyện đó, lúc mới quen nhau cô ta luôn tránh né, không cho hai chúng tôi gặp mặt.
Đến khi họ yêu nhau lâu rồi, mới giới thiệu anh cho tôi.
Toàn bộ chuyện họ quen nhau cô ta chưa bao giờ kể đúng sự thật.
“Em còn nhớ tối qua anh hỏi gì không?”
Thấy tôi im lặng, Kỳ An nhìn tôi.
“Anh hỏi gì?”
“Tối đó… anh hôn em là vì tức giận bị phản bội? Hay còn vì điều gì khác…”
Ánh mắt Kỳ An dịu dàng, lại nóng bỏng đến mức khiến tôi hoảng loạn.
Khoảnh khắc tiếp theo, anh kéo mạnh tôi vào lòng.
Tôi ngồi lên đùi anh, vòng eo bị anh giữ chặt.
Bốn mắt giao nhau.
Nhịp tim tôi loạn như trống trận.
“Là vì điều khác.”
“Và nó đã có từ lâu rồi.”
Khi Kỳ An cúi xuống hôn tôi, tôi vô thức nhắm mắt lại.
Đây có lẽ là nụ hôn thật sự đầu tiên giữa tôi và anh, không phải bị t.h.u.ố.c dẫn dắt, không phải do kích động, không phải trả thù.
Chỉ là hai người, cuối cùng đôi môi chạm vào nhau dưới ánh sáng…
Ánh nắng xuyên qua cửa sổ rơi xuống người chúng tôi, đẹp đến mức không thực.
Tôi vòng tay ôm cổ anh, hôn anh sâu hơn.
Dự án bị mất.
Nhan Mạt lại đổ hết tội lên đầu tôi.
Cô ta vu khống tôi, nói rằng tôi quyến rũ Vương tổng, quyến rũ không thành thì bị vợ ông ta phát hiện, nên mới gây hỏng dự án.
Nhan Mạt nói chắc như đinh đóng cột, còn đưa ra ảnh chụp.
Chắc là lúc tôi bị bỏ thuốc, bị Vương tổng ôm vào khách sạn, cô ta đã lén chụp lại.
Khoảnh khắc đó…
Tôi hoàn toàn lạnh lòng.
Đến cuối cùng, cô ta vẫn muốn hủy tôi cho bằng được.
Nhưng cô ta đâu biết rằng.
Hôm đó khi cô ta và Vương tổng nói chuyện, tôi đã lén bật ghi âm.
Tất cả những gì họ nói, tôi ghi lại hết.
Tôi phát bản ghi âm ngay trước mặt toàn bộ công ty.
Nhan Mạt từ người chỉ trích bỗng chốc trở thành kẻ nói dối bị cả công ty chỉ trỏ.
Không chịu nổi áp lực dư luận và sự quở trách của lãnh đạo, cô ta tự xin nghỉ việc.
Khi cô ta thu dọn đồ đạc xuống lầu, tôi đi theo.
“Nhan Mạt, có lẽ sau hôm nay chúng ta sẽ không gặp nhau nữa. Vậy nên trước khi kết thúc, tôi muốn hỏi cậu một câu.”
“Mười năm tình bạn… tại sao cậu lại đối xử với tôi như vậy?”
“Tại sao phải làm tổn thương tôi hết lần này đến lần khác?”
Nhan Mạt quay đầu lại nhìn tôi.
Gương mặt vô cảm.
“Cậu biết không? Giang Thần kia, tôi chẳng thích anh ta chút nào.”
“Nhưng biết anh ta thích cậu, nên tôi cố tình đi trêu anh ta.”
“Ai ngờ dễ quá, vừa thả câu đã mắc bẫy.”
Giọng cô ta nhẹ bẫng, mà tràn đầy khinh miệt.
Tôi nắm chặt tay, n.g.ự.c đau đến nghẹn thở.
“Còn chuyện lợi dụng cậu để yêu đương với Kỳ An, tôi không thấy mình sai.”
“Cậu chẳng xứng với Kỳ An. Về ngoại hình, gia cảnh, năng lực cậu thua tôi tất cả.”
“Hứa Nặc, cậu thật sự nghĩ tôi coi cậu là bạn thân à?”
“Tôi chỉ thích cảm giác hơn hẳn cậu. Thích thấy cậu cái gì cũng không bằng tôi.”
“Nhưng cuối cùng…”
Khóe môi cô ta run lên, như tự chế giễu chính mình.
“Cậu lại thắng.”
Đúng lúc đó, Kỳ An đến đón tôi tan làm.
Thấy anh, hốc mắt của Nhan Mạt lập tức đỏ lên.
Nhưng Kỳ An không nhìn cô ta, chỉ đi thẳng đến cạnh tôi:
“Không phải nói hôm nay đi xem phim sao? Đi thôi.”
Những lời Nhan Mạt vừa nói, mỗi câu đều sắc như dao.
Nhưng nghĩ thông rồi, tôi không còn vướng bận nữa.
Chẳng qua là tôi đã mất mười năm để nhìn rõ một người mà thôi.
“Ừ.”
Tôi gật đầu, khoác tay Kỳ An, cùng anh rời đi dưới ánh nhìn đầy thất bại của Nhan Mạt.
…
Lễ Tình nhân.
Trong nhà hàng phương Tây, Kỳ An quỳ một gối, đưa ra hộp nhẫn, cầu hôn tôi.
Tôi hoàn toàn không ngờ đến.
Đứng sững người, quên cả phản ứng.
Trong lòng không khỏi có chút do dự.
Hình như… quá nhanh rồi thì phải?
Thấy tôi không phản ứng, Kỳ An tỏ vẻ không hài lòng, bỗng nói lớn:
“Em ngủ với anh rồi mà còn không chịu chịu trách nhiệm à? Không muốn cho anh một danh phận à?”
Trong nhà hàng còn có nhiều người.
Nghe thấy, ai cũng quay lại nhìn.
Tôi không ngờ anh lại cố tình trêu tôi như vậy.
Mặt tôi đỏ đến tận mang tai.
Tôi vội nhào tới bịt miệng anh:
“Anh nhỏ tiếng thôi! Người ta nghe thấy hết rồi!”
Kỳ An kéo tay tôi xuống, gương mặt tuấn tú sáng rực khi nhìn tôi:
“Anh muốn mọi người nghe. Không thì em lại chối đấy.”
Tôi chịu thua.
“Được rồi… em đồng ý. Anh đứng lên đi.”
Kỳ An vẫn cố tình hỏi:
“Đồng ý cái gì?”
“Đồng ý… lấy anh.”
Lúc này anh mới hài lòng.
Ngay trước mặt tất cả mọi người, anh đeo nhẫn vào tay tôi.
“Mọi người ơi! Cô ấy đồng ý rồi! Tôi cầu hôn thành công rồi!”
Anh vui đến mức không giấu nổi, hào hứng khoe với cả nhà hàng.
Tiếng vỗ tay và tiếng chúc mừng vang lên rộn rã, bao quanh chúng tôi.
Giữa những ánh mắt chúc phúc, anh cúi đầu hôn tôi một cái.
Ánh sáng, tiếng vỗ tay, nụ cười, cái ôm…
Tất cả đều đẹp đến mức tựa như kết thúc của một bộ phim.
Toàn văn hoàn.