#TTTY 766 – Chương 1
Mời Quý độc giả CLICK vào LIÊN KẾT HOẶC ẢNH bên dưới
Mở ứng dụng shopee - Chỉ 1 lần duy nhất để MỞ ỨNG DỤNG MUA SẮM và tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/8zzFRHJFB6
Lần đầu tiên bày bán đồ ăn vặt, người hướng nội như tôi có chút hồi hộp, nên cố tình tìm một nơi vắng vẻ để luyện tập trước.
Giữa chốn hoang vu, đêm đen gió lớn, tôi cầm muỗng múc không khí vào hộp cơm, rồi đưa cho không khí trước mặt, miệng lẩm bẩm:
“Đây, đùi gà kho của anh.”
“Bác ơi, gà xé chiên giòn của bác có muốn thêm ớt không?”
“Người đằng sau, hành lá và ngò đều lấy đúng không, cầm chắc nhé.”
Cứ thế luyện tập mười phút, đột nhiên chẳng biết từ đâu xuất hiện một anh chàng đẹp trai mặc đồ trắng, nhìn tôi với vẻ mặt nghi hoặc:
“Cô gái, cô làm cái nghề này có phải của người sống không đấy?”
1.
Chiếc muỗng trong tay tôi run lên, cố gắng giữ giọng bình tĩnh:
“Anh đẹp trai, anh đừng đùa nữa, chỗ em đương nhiên là buôn bán chính tông của người trần rồi.”
Chàng trai áo trắng quay đầu nhìn xung quanh, càng khó hiểu hơn: “Nhưng tôi nhìn quanh đây, trong vòng năm dặm làm gì có bóng người sống nào.”
Tôi cười khan: “Phải tìm chỗ vắng người chứ, em định bán hàng mà hơi sợ xã hội, nên muốn tự luyện tập trước.”
Anh chàng ồ một tiếng, có vẻ hơi tiếc nuối: “Hóa ra không phải là quầy hàng cõi âm thật à.”
Không, cái giọng điệu của anh là sao vậy??
Tim tôi nhảy lên thắt lại, lén lút cụp mắt nhìn xuống chân anh ta.
Gót chân chạm đất, chắc chắn là người sống rồi.
Khoan đã,
Khoảnh khắc ánh mắt dừng lại, đồng tử tôi chợt co rút mạnh.
Người này sao lại, hình như, có vẻ như, không có bóng sao??!
Trong phút chốc mồ hôi lạnh thấm ướt lưng, tôi cảm thấy cả người mình lạnh toát.
“Kia, kia kìa anh đẹp trai…”
Tôi nắm chặt cái muỗng lớn, giọng nói run rẩy: “Em… em luyện tập gần xong rồi, chuẩn bị về nhà đây, chuyện là… nếu anh thực sự muốn ăn gì đó… thì nhờ người nhà anh, không phải, nói họ chuẩn bị giúp anh nhé, haha.”
Anh chàng đẹp trai nghe vậy thở dài: “Người nhà tôi đều bận rộn cả, không có thời gian lo cho tôi đâu.”
Đù mé!!!
Vậy thì anh cũng đừng ra ngoài hù dọa người lương thiện như chúng tôi vào đêm khuya chứ!!
Anh chàng giúp tôi đỡ lại hộp cơm bị trượt, rất tốt bụng bảo: “Đã trễ thế này, em là con gái đi một mình không an toàn, tôi đưa em về nhé.”
“Không không không cần đâu!!”
Tôi lắc đầu kịch liệt, ánh mắt kinh hoàng: “Em tự đi được! Không dám làm phiền anh an nghỉ đâu ạ!”
“Đừng khách sáo!”
Anh chàng đã bắt đầu ra tay giúp tôi đẩy xe: “Dạo này tối tôi không ngủ mấy, với lại tôi hoạt động suốt ngày ở khu này, tôi thuộc đường lắm, đảm bảo đưa em về nhà an toàn.”
Trong lúc nói chuyện, ngón tay tôi vô tình chạm vào tay anh ta, lập tức bị lạnh cóng đến mức rùng mình!
Nhiệt độ cơ thể này lạnh như băng, chắc chắn không phải người sống rồi!
“Thật sự không cần đâu ạ.”
Tôi sợ đến mức sắp khóc, nắm chặt chiếc xe bán hàng của mình: “Thế này nhé, ngày mai, ban ngày em mang đồ ngon đồ uống tới thăm anh được không? Anh muốn ăn gì em cũng mang đến cho anh!”
Anh chàng “Ôi” một tiếng, bật cười: “Không cần đâu, ban ngày tôi không ra ngoài, tôi làm ca đêm.”
Nghe vậy, tôi thực sự không chịu nổi nữa, nước mắt tuôn ra như suối, vừa khóc vừa tụt xuống, hận không thể quỳ xuống dập đầu lạy anh ta:
“Anh ơi em xin anh! Em mới hơn hai mươi tuổi đầu, nhà còn có đứa em trai bệnh nặng, bà nội sắp sinh, với cả một ông bố phải đi học nữa. Em thực sự không muốn chếc đâu anh ơi!!”
Thấy vậy, chàng trai áo trắng vội vàng đỡ tôi dậy: “Này, em đang làm gì thế…”
Lời chưa dứt, bỗng nhiên có một chùm ánh sáng rọi tới từ xa, một người lên tiếng ngăn cản: “Ê! Đằng kia làm gì đấy! Ăn h//iếp con gái nhà người ta à?!”
Cái đèn pin kia sáng quá, tôi cảm giác cuộc đời tăm tối của mình như được thắp sáng ngay lập tức!
Thế là tôi khóc dữ hơn, vừa khóc vừa giãy giụa: “Cứu tôi! Đại ca cứu tôi!”
Nghe tiếng tôi kêu cứu, người anh hùng thấy việc nghĩa xông pha cầm gậy chạy tới, nhưng cây gậy trong tay vừa giơ lên đã bị chàng trai áo trắng dùng một động tác khóa tay khống chế, giọng nói hơi nghiêm nghị:
“Làm gì đấy? Muốn tấn công cảnh sát à?!”
Tấn… Hả?
Tấn công cảnh sát??