#TTTY 766 – Chương 11
Mời Quý độc giả CLICK vào LIÊN KẾT HOẶC ẢNH bên dưới
Mở ứng dụng shopee - Chỉ 1 lần duy nhất để MỞ ỨNG DỤNG MUA SẮM và tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/6VHuSTGgjg
Hôn nhau một cái, tôi cảm thấy tinh thần Hạ Trưng tốt hơn hẳn.
Cứ như thể tôi là nhân sâm trăm năm không bằng, mút hai cái là hồi phục khí huyết ngay.
Thời gian còn sớm, tôi liền dẫn anh đi tham quan trường cũ của mình.
“Tòa nhà đằng kia là ký túc xá của em.” Tôi chỉ cho Hạ Trưng xem, “Nhưng là ký túc xá nữ, em sẽ không đưa anh vào đâu.”
Hạ Trưng gật đầu, chưa kịp nói gì thì đột nhiên nghe thấy có người thăm dò gọi: “Tiểu Kiều?”
Tôi quay đầu lại, sững sờ: “Dì ơi!”
Thật ra là dì quản lý ký túc xá của tụi tôi.
“Dì vẫn còn nhớ cháu ạ!” Tôi rất vui.
Dì cũng cười: “Tất nhiên rồi, cô gái xinh đẹp ai mà không nhớ chứ, sao cháu lại về trường?”
Tôi giải thích là về tìm cô giáo hướng dẫn để giải quyết công việc.
Dì gật đầu, nhớ ra điều gì đó, nắm lấy tay tôi: “Hồi các cháu tốt nghiệp, cái bức tranh chữ ‘Phúc’ thủ công của cháu chưa mang đi đúng không, cháu còn muốn lấy không?”
Tôi nghe vậy cảm động không thôi: “Cháu tìm mãi cứ tưởng bị mất rồi chứ! Dì cất giữ giúp cháu ạ?!”
Dì ừ một tiếng, khuôn mặt đầy vẻ tự hào: “Dì thấy nó rơi ở cầu thang, nghĩ là cháu chuyển hành lý nên đánh rơi, nên cứ giữ lại cho cháu! Đi thôi, lên chỗ dì lấy, tiện thể dì vừa mua bánh bao thịt ở căn tin số một, cháu mang về ăn!”
Tôi sắp khóc đến nơi, gật đầu lia lịa.
Hạ Trưng thấy vậy xoa đầu tôi: “Em đi đi, anh đợi em ở đây.”
Ký túc xá vẫn y nguyên như trước, chẳng thay đổi chút nào.
Dì đang lục tung đồ đạc trong phòng, tôi thì đứng ở hành lang hồi tưởng lại tuổi xuân.
Đang hồi tưởng, tôi chợt thấy một người quen, không khỏi sững sờ:
“Hà Lan? Sao em lại ở đây?”
Thấy tôi, Hà Lan rõ ràng rất bất ngờ, nhưng cô ấy nhanh c.h.óng mỉm cười: “Em qua lấy đồ của chị gái.”
Cô ấy vừa nói vừa chỉ vào cửa ký túc xá bên cạnh.
Tôi thò đầu nhìn, thật trùng hợp, ký túc xá Hà Thanh đang ở lại chính là ký túc xá cũ của tôi!
Tóc Hà Lan ướt sũng, có vẻ như vừa mới tắm xong, cô ấy nhìn tôi, tiện miệng hỏi: “Chị có muốn vào ngồi chơi không?”
Tôi đang có ý đó, nên cũng không khách sáo, chào dì quản lý rồi bước vào cửa ký túc xá.
Ký túc xá vẫn là bộ dạng ngày xưa, ngay cả giấy dán tường cũng chưa thay.
Giường của Hà Thanh ở gần ban công, tôi nhìn Hà Lan quen thuộc mở tủ quần áo của Hà Thanh tìm khăn lau tóc, không khỏi cảm thán: “Em có hay đến ký túc xá của chị em không? Cảm giác hai chị em không tệ như người ta đồn nhỉ.”
Hà Lan thở dài, vừa định nói gì đó, chiếc máy ghi âm to đùng trên bàn đột nhiên phát ra tiếng “cạch cạch”.
Máy ghi âm là thiết bị cũ rồi, nhưng nhiều người học ngoại ngữ như bọn tôi lại thích loại thiết bị này, sử dụng mang lại cảm giác cyberpunk cơ khí, nhưng nhược điểm là có nhiều nút bấm, khó làm quen.
Tuy nhiên, tôi rất quen thuộc với chiếc máy này, vừa nghe tiếng động là biết bị kẹt băng từ. Tôi định nhấn nút dừng thì Hà Lan đã nhanh hơn một bước tắt máy ghi âm, đồng thời mở hộp băng từ, lấy cuộn băng ra.
Tôi nhìn thoáng qua, trên cuộn băng viết tiếng Tây Ban Nha, có lẽ là Hà Thanh dùng để luyện nói và nghe trước đây.
Thực ra mà nói, Hà Thanh là một người rất có nghị lực.
Tiếng Tây Ban Nha không dễ học, cô ấy cũng không thuộc nhóm có năng khiếu ngôn ngữ, nhưng bài hát tiếng Tây Ban Nha cô ấy hát trong đêm hội phát âm thực sự có thể coi là hoàn hảo.
“Đây là đồ của Hà Thanh đúng không? Em cũng thích nghe à?” Tôi tiện miệng hỏi.
Hà Lan lại kiên quyết phủ nhận: “Em từ nhỏ đã không thích học ngôn ngữ, tiếng Anh cũng bình thường, huống chi là mấy thứ này.”
Tôi sững lại một chút, đáp khô khan một tiếng “ồ”.
Hà Lan vừa lau tóc vừa hỏi tôi: “Vụ việc của chị em có tiến triển gì chưa? Hôm kia cảnh sát Hạ có đưa Lý ca đi rồi, nhưng anh ấy sẽ không, sẽ không giếc chị ấy đâu…”
Giọng cô ấy rất mơ hồ, thà nói là không dám tin còn hơn là không tin.
Tôi cho tay vào túi, thuận theo lời cô ấy hỏi: “Tại sao em lại nói vậy? Lý ca có thù oán gì với Hà Thanh sao?”
Hà Lan cắn môi, do dự vài giây mới mở lời: “Chị em luôn không thích Lý ca, chị ấy nghĩ Lý ca chẳng có năng lực gì, không nhà không xe, ở bên anh ấy sẽ thiệt thòi cho em. Chị ấy luôn muốn tụi em chia tay.”
“Thì ra là vậy.”
Tôi im lặng một lúc lâu, ánh mắt lặng lẽ quan sát khuôn mặt Hà Lan.
Sự sống và gen quả thực kỳ diệu, cô ấy và Hà Thanh, giống nhau đến kinh ngạc.
Sau một hồi im lặng, tôi cuối cùng chậm rãi mở miệng: “Không ưa Lý ca đến thế, vậy khoảng thời gian này em chắc là rất khó khăn nhỉ.”
Hà Lan ngẩn ra: “Cái gì?”
Em nhìn thẳng vào mắt cô ấy, nói từng chữ một: “Chị nói, khoảng thời gian này, chắc là em khó khăn lắm, Hà Thanh.”