#TTTY 766 – Chương 7
Mời Quý độc giả CLICK vào LIÊN KẾT HOẶC ẢNH bên dưới
Mở ứng dụng shopee - Chỉ 1 lần duy nhất để MỞ ỨNG DỤNG MUA SẮM và tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/8zzFRHJFB6
Tôi cảm thấy vô cùng áy náy, đang định an ủi anh ta thì một tiếng gọi từ xa vọng đến:
“Lão Lý!”
Theo phản xạ, tôi quay đầu nhìn theo, và cơ thể tôi bỗng dưng cứng lại ngay khoảnh khắc nhìn rõ người tới.
Ôi trời! Hà Thanh??!
— 17 —
Không hề nói quá, tôi cảm thấy tim mình đã ngừng đập hai giây.
Sự kinh hoàng giống như một chậu nước đá, dội thẳng vào tôi khiến tôi lạnh thấu xương!
Hạ Trưng là người đầu tiên nhận ra sự bất thường của tôi, anh đưa tay vỗ lưng tôi: “Kiều Vãn! Thở đi!”
Tôi run rẩy chỉ về phía trước: “Anh, anh, các người, có thấy cô ấy không?”
Lý ca lại rất vui vẻ: “Vợ ơi! Anh ở đây này!”
Tôi suýt nữa thì nghẹt thở, người và ma yêu nhau à?!
Hạ Trưng xoa xoa lưng tôi: “Đó là em gái của Hà Thanh, Hà Lan, hai cô ấy là chị em sinh đôi cùng trứng.”
Lúc này tôi mới thở ra một hơi run rẩy.
Hạ Trưng cười nhẹ: “Em đúng là nhát gan thật.”
Hoàn hồn lại, tôi không kìm được đấm vào ngực anh một cái: “Người chếc sống lại thì ai mà không sợ? Anh dám nói lần đầu tiên anh gặp Hà Lan anh không bị dọa sao?!”
Hạ Trưng xoa xoa mũi, không nói gì nữa.
Đến gần hơn, tôi mới nhận ra Hà Lan và Hà Thanh vẫn có chút khác biệt.
Hà Thanh là người hướng ngoại, kiêu căng và đỏng đảnh hơn, ngày nào cũng trang điểm đậm, luôn tự mang theo vẻ sắc sảo.
Nhưng Hà Lan trông rất tĩnh lặng, không son phấn, để kiểu tóc bob ngắn, đeo kính gọng bạc, trên dái tai còn có một vết sẹo dài bằng đốt ngón tay.
Nghe Hạ Trưng giới thiệu, tôi mới biết Hà Lan là sinh viên ưu tú của trường đại học 985 bên cạnh, tuần trước cô ấy ra ngoài học tập với giáo viên, trở về thì nhận được tin chị gái qua đời.
Mấy chúng tôi tìm một quán cà phê yên tĩnh để tiếp tục trò chuyện, nhưng quán này hình như không cấm hút thuốc, tôi cứ thoang thoảng ngửi thấy mùi khói thuốc.
Hạ Trưng thấy tôi nhíu mày, anh hỏi nhỏ: “Sao thế? Vẫn chưa hoàn hồn vì sợ à?”
Tôi cạn lời một lát, ấn đầu anh quay lại: “Không có, anh mau hỏi những điều cần hỏi đi.”
Hạ Trưng hắng giọng ngồi thẳng lại, bắt đầu đặt câu hỏi theo trình tự: “Lần cuối cùng hai người gặp Hà Thanh là khi nào?”
Lý ca xoa cằm nhớ lại: “Chắc là tuần trước nữa, cô ấy muốn đặt may trang phục biểu diễn gì đó, tôi vừa hay rảnh nên lái xe chở cô ấy đi.”
Hà Lan cũng nói: “Em cũng vậy, là vào ngày mùng 7 tuần trước nữa, một ngày trước khi em đi học ở thành phố lân cận. Chị em nói tâm trạng không tốt, rủ em đi quán bar uống rượu.”
Hạ Trưng gật đầu, lấy điện thoại ra chiếu một đoạn video ngắn.
Màn hình video hiển thị chính là cửa trước của quán bar.
Khoảng mười giờ tối, hai người phụ nữ dìu nhau bước ra khỏi quán bar, rồi lên một chiếc SUV đậu trước cửa.
Hình ảnh khá rõ ràng, có thể thấy người lái xe là Hà Lan tóc ngắn, còn Hà Thanh được cô ấy đưa vào ghế sau, có vẻ đã say.
“Đây là hình ảnh cuối cùng của Hà Thanh trên thế giới này.”
Hạ Trưng nhìn chằm chằm vào mặt Hà Lan, trầm giọng hỏi: “Tối hôm đó, Hà Thanh không về trường, cũng không về căn hộ thuê, cô ấy đã biến mất khỏi thế gian.”
“Tôi cần em nói cho tôi biết, đêm đó, em đã đưa cô ấy đi đâu?”
— 18 —
Vừa dứt lời, mắt Hà Lan đã đỏ hoe.
Lý ca vỗ vỗ lưng cô, thay cô mở lời: “Để tôi nói thay cô ấy. Thực ra đêm đó, hai chị em họ đã cãi nhau.”
“Lan Lan từ nhỏ học hành đã giỏi hơn Hà Thanh, năm nay năm tư thì hiển nhiên được nhận thẳng lên cao học. Nhưng chị cô ấy thì không được suôn sẻ như vậy. Hồi đó cô ấy thi trượt đại học, rồi học một ngành hình như là tiếng Tây Ban Nha thì phải? Trường họ không có điểm xét tuyển cao học cho ngành này, nên cô ấy chỉ có thể thi trường ngoài, nhưng không ngờ trường cô ấy đăng ký năm nay lại thay đổi tiêu chuẩn tuyển sinh, khiến Hà Thanh mất toi nửa năm trời chuẩn bị. Tối hôm đó cô ấy lại uống say, nên lại ghen tị với Lan Lan, thế là hai người cãi nhau.”
Hà Lan vừa lau nước mắt vừa nói khẽ: “Thực ra mối quan hệ giữa em và chị gái đã không tốt từ hồi cấp ba rồi, vì chúng em là sinh đôi, khó tránh khỏi việc bị người ta đem ra so sánh, nhưng em đúng là học giỏi hơn chị, cho nên…”
Người này so với người kia chỉ tổ tức chếc người, huống hồ với tính cách của Hà Thanh, ngày nào cũng bị nói em gái giỏi hơn mình, chắc chắn phải vừa giận vừa ghen tị.
“Đêm đó chị biết em được nhận thẳng, rủ em đi quán bar uống rượu. Em biết chắc chắn chị sẽ lại nổi giận, nhưng lại sợ chị uống một mình xảy ra chuyện nên vẫn đi.”
Hà Lan nghẹn ngào: “Chị ấy quả nhiên rất tức giận, nói rằng thật bất công, rõ ràng chúng em cái gì cũng giống nhau, mà chị ấy lại chẳng bằng em cái gì. Chị ấy uống rất nhiều rượu, cứ cãi nhau, cãi nhau mãi, ngay cả trên đường em đưa chị ấy về trường chị ấy vẫn mắng em.”
Nói đến đây, Hà Lan hít một hơi sâu, nhưng vẫn không kìm được bật khóc: “Cuối cùng em thật sự không chịu nổi nữa, bèn bảo chị ấy xuống xe, rồi tự mình lái xe đi trước…”
Nghe đến đây, tâm trạng tôi rất phức tạp, mặc dù Hà Lan tức giận là có lý do, nhưng bỏ một cô gái say rượu một mình trên đường vào đêm khuya thì quá nguy hiểm rồi!
Hạ Trưng hiển nhiên cũng không đồng tình, anh nhíu mày hỏi: “Cuối cùng em đã thả Hà Thanh ở đâu?”
Hà Lan vội vã đáp: “Ngay gần cầu Quan Cảnh bên phía kênh Hộ Thành, chỗ đó rất gần trường chị ấy, đi bộ chỉ năm phút là tới! Hơn nữa tửu lượng của chị em không tệ, lúc chị ấy xuống xe đã tỉnh táo rồi!”
Hạ Trưng lập tức liên hệ với bên quản lý giao thông để trích xuất camera giám sát gần kênh Hộ Thành.