#TTTY 779 – Chương 2
Mời Quý độc giả CLICK vào LIÊN KẾT HOẶC ẢNH bên dưới
Mở ứng dụng shopee - Chỉ 1 lần duy nhất để MỞ ỨNG DỤNG MUA SẮM và tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/6VHuSTGgjg
Thời gian diễn ra chung kết Olympic Vật lý của Thẩm Từ là tháng 10 năm lớp 11.
Khi đó anh bận tối mắt, hầu như không ở trường.
Dù ít xuất hiện, nhưng những câu chuyện về anh vẫn lan khắp trường.
Nghe nói cha anh — Thẩm Giang Hải — vừa nhúng tay vào ngành nghiên cứu ô tô, giành được vị trí đáng kể. Thẩm gia lại nhảy vài bậc trên bảng xếp hạng nhà giàu.
Bản thân Thẩm Từ cũng liên tiếp giành quán quân các kỳ thi Vật lý cấp tỉnh.
Nhà trường coi anh là niềm tự hào, treo băng rôn và áp phích khắp nơi.
Còn tôi, qua giới thiệu của giáo viên chủ nhiệm, nhận dạy kèm tiếng Anh cho một học sinh lớp 7, 25 tệ/giờ.
Hôm đó là thứ bảy, dạy xong đã hơn 10 giờ tối.
Phụ huynh trả tôi tháng lương đầu tiên.
Trời Nam Thành đầu tháng 10 đã se lạnh, trên đường về, tôi cuộn chặt áo khoác, lấy 2 tệ mua một củ khoai nướng, vừa ăn vừa đi đến dưới nhà.
Vừa mở cửa, thấy Lý Diễm Minh ngồi trước TV ăn khoai tây chiên.
Lý Tấn cầm gậy gỗ, cười giả lả:
“Đưa tiền đây.”
Tôi cảnh giác ôm chặt cặp, lùi lại rồi bỏ chạy.
Ông ta đuổi theo, túm tóc tôi, kéo vào nhà, khóa cửa.
Lý Tấn đẩy tôi ngã, vụt gậy xuống vai. Tôi vừa né vừa chạy, cuối cùng bị dồn vào góc.
Ông ta giả bộ vụt tiếp rồi rút tay, cướp lấy cặp, lôi ra xấp tiền nhàu nát.
Đếm xong, mặt đầy tham lam: “Lại có tiền.”
Rồi hung hăng nói: “Lần sau dám giấu, tao đánh chết mày.”
Ông ta gọi ra ngoài: “Diễm Minh, mày không bảo là muốn gặp chị mày sao? Vào đây.”
Tôi ngồi bệt dưới đất, thở hổn hển.
Lý Tấn ra ngoài, tiện tay khóa cửa.
Thằng bé mười hai tuổi bước lại gần, ánh mắt chín chắn bất thường, đầy sự ám muội:
“Chị, chị đẹp quá… cho em chạm một chút.”
Tôi cứng người, tuyệt vọng đến run rẩy.
Kể từ khi mẹ mất, tôi ăn uống thiếu thốn, người gầy gò, chẳng thể chống lại.
Tôi không nhớ mình thoát thế nào, chỉ nhớ mình siết chặt chiếc áo len bị xé, lao vào bếp lấy dao kề cổ:
“Các người còn dám, tôi sẽ tự tử. Đến lúc điều tra, không ai thoát được!”
Lý Tấn liếc tôi, vẫn thong thả ăn hạt dưa, chẳng coi lời tôi ra gì.
Máu nóng dồn lên, tôi dùng sống dao nện vào lưng Lý Diễm Minh.
Lý Tấn xông tới tát tôi liên tiếp.
Tóc tai rối bời, mặt trắng bệch, tôi cười như kẻ điên, giơ dao:
“Lý Tấn, nếu tôi chết, ai kiếm tiền trả nợ cờ bạc cho ông?”
Có lẽ bị dáng vẻ của tôi dọa, hoặc thấy làm quá thì không có lợi, ông ta chùng lại.
Cuối cùng ném một câu: “Từ giờ mỗi tháng đưa hai ngàn.” Rồi kéo con trai đi.
Cánh cửa vừa đóng, tôi như quả bóng xì hơi, ngồi bệt xuống sàn, mắt trống rỗng.
Không biết nên gọi cho ai.
Cuối cùng, như cái máy, tôi bước xuống lầu, tìm đến bốt điện thoại công cộng.
Bấm số thuộc làu làu — tôi lén thấy trong danh sách lớp của anh ở phòng giáo viên.
Tiếng tút dài lặp đi lặp lại, mãi mới có người bắt.
Tôi khẽ gọi, giọng lẫn tiếng nấc: “Thẩm Từ.”
“Xin chào, số máy này là ai vậy?” — Giọng nữ.
Tôi chết lặng.
Cô ta lại hỏi: “Cô tìm Thẩm Từ à? Tôi gọi anh ấy nhé.”
Bên kia ồn ào tiếng cười.
“Thẩm Từ, có người tìm.”
Một giọng nam lạ xen vào: “Ai thế? Ai giờ này tìm anh Từ?”
“Không quen, số lạ.”
“Cúp đi, đang chơi vui mà.”
“Anh Từ, nhanh nhanh, tới lượt anh. Lần này thua là mất con Ferrari đấy.”
“Xì,
Lúc mới nhập học, tôi lại tìm được một công việc rửa bát ở quán ăn nhỏ.
Một tuần sau, tan học, khi đang trong nhà vệ sinh, tôi bắt gặp chị hoa khôi của trường đang đứng trước gương, tỉ mỉ tô lớp trang điểm dày.
Tôi trêu: “Ơ, hôm nay sao lại chịu khó chưng diện thế?”
Chị ta nhếch môi cười rạng rỡ đến mức khó kìm lại: “Cậu biết gì, nghe nói nam thần của cậu hôm nay chính thức trở lại trường đấy.”
“T thật hay giả? Nghe tin vỉa hè ở đâu vậy?”
“Nghe anh em thân của cậu ấy nói.”
“Thế mà hiệu trưởng cũng giỏi giấu, công thần trở về mà sáng nay trong lễ chào cờ chẳng thấy động tĩnh gì.”
“Nghe nói Thẩm Từ biết hiệu trưởng làm hẳn áp-phích ảnh mình treo trên bảng vinh danh cả tuần nay, tối qua vừa xuống máy bay đã chạy thẳng đến văn phòng hiệu trưởng. Dọa hiệu trưởng sợ xanh mặt, nửa đêm còn cho người tháo hết băng rôn, gỡ cả áp-phích, từ đó không dám nhắc lại.”
Tôi cố tình vòng đường xa để rửa tay, tránh phải đi ngang qua.
Khi quay ra, trước cửa lớp 2 tụ tập một đám đông chặn đường.
Thẩm Từ được vây quanh, đầu hơi cúi, hai tay lười nhác đút túi, khóe môi khẽ nhếch như đang cười.
Chị hoa khôi chen lên lan can, nhảy cao, hô to: “Hoan nghênh Từ ca!”
Giọng chị ta trong và vang, tự nhiên thu hút ánh nhìn của Thẩm Từ.
Trùng hợp thay, chị ta đứng ngay cạnh tôi.
Ánh mắt Thẩm Từ lướt qua chỉ vài giây, tôi cúi đầu quay đi, vòng đường xa về lớp.
Vừa ngồi xuống chưa bao lâu, lớp phó học tập mang bài tiếng Anh đến hỏi.
Giữa lớp đầy cao thủ, thành tích của tôi chỉ tàm tạm, may mà tiếng Anh lại khá, hầu như lần nào cũng lọt top 5.
Tôi vừa lau tay bằng khăn giấy vừa nhận bài, cúi đầu chỉ cho cậu ấy đáp án.
Khi tôi đang giảng cách làm, cậu ta bỗng thò mặt lại gần, nói:
“Giang Sơ, có ai nói cậu rất xinh chưa?”
Tôi mải nhìn bài nên chẳng nghe rõ, trả lời qua loa: “Chưa.”
Tối đó, lớp đột xuất họp, kéo dài nửa tiết cuối.
Tôi liếc đồng hồ, càng lúc càng sốt ruột.
Chỉ sợ làm muộn ca làm thêm sẽ bị trừ lương.
Khi vừa tan, tôi xách cặp chạy như bay.
Đúng giờ cao điểm ở cầu thang, tôi chen trong dòng người, tính toán xem phải chạy nhanh thế nào mới bớt bị trừ tiền.
Bất chợt, vai tôi bị ai đó vỗ.
Quay lại, lớp phó cầm hai tờ bài tập, cười ngốc nghếch:
“Lát nữa cùng học nhé?”
“Không, tôi bận.” – Tôi dứt khoát.
Cậu ta gãi đầu: “Vậy hôm khác.”
Vừa xuống hai bậc, vai lại bị vỗ.
Tôi đang bực, quay lại định gắt: “Tôi nói rồi, tôi bận, cậu—”
Lời nghẹn lại.
Trước mắt tôi, Thẩm Từ đeo túi chéo, gương mặt sắc nét, đuôi mắt có một nốt ruồi nhỏ, đứng trên bậc cao hơn, lưng thẳng tắp, áo đồng phục mở khoác lỏng.
Hai tay đút túi, tóc hơi rối, vài sợi dựng ngược – kiểu như vừa ngủ dậy – mang theo khí chất thiếu niên quá mức chói mắt.
Bốn mắt chạm nhau, anh tinh nghịch chớp mắt: “Giang Sơ, đoán xem tôi mang gì cho em?”
Anh đưa ra một chiếc hộp đen, bên trong là đồng hồ mặt trắng dây da nâu.
Tôi không biết thương hiệu, chỉ thấy trên mặt khắc chữ HERMES.
Tôi thử đeo, xoay qua lại ngắm mãi, thích lắm nhưng lo giá trị quá cao.
“Hiệu này chắc đắt lắm?”
“Bao nhiêu, tôi trả.”
“Không đắt.” – Anh nheo mắt lười biếng – “Đừng trả, lần sau sinh nhật tôi, cậu tặng quà lại là được.”
“Ừ.” – Tôi cất đồng hồ vào giữa sách bài tập.
Ánh mắt anh thoáng lay động.
Ra đến cổng trường, tôi vẫy tay: “Mai gặp.”
Anh kéo cặp tôi lại, cau mày: “Nhà cậu đâu có hướng này.”
“Tôi chuyển nhà rồi.” – Tôi gỡ tay anh ra, gió lùa qua, thổi rối tóc, che đi đôi mắt hơi đỏ. – “Anh biết mà, đồ ngốc Thẩm Từ.”
Sinh nhật của Thẩm Từ là ngày 20 tháng 10.
Với thân phận con nhà giàu, tôi thật sự không hiểu anh còn thiếu gì.
Cuối thu cận kề, anh vẫn không chịu mặc ấm. Sau một trận bóng rổ dưới gió lạnh, cuối cùng cũng tự chuốc cho mình cơn cảm nặng.
Thẩm Từ bị bệnh, cả trường như náo loạn.
Hiệu trưởng ngày chạy ba lần đến văn phòng giáo viên chủ nhiệm lớp 2, dặn phải đặc biệt quan tâm, chăm sóc “báu vật” này.
Giáo viên chủ nhiệm nhận lệnh, ba ngày lại gọi Thẩm Từ vào phòng hỏi có cần xin nghỉ đi khám không.
Nữ sinh càng tích cực hơn, nhét đủ loại thuốc cảm vào ngăn bàn anh.
Một lần trong giờ, thầy hóa nghiêm khắc bắt anh lấy sách ra, Thẩm Từ thò tay vào ngăn bàn, lôi ra… năm gói thuốc cảm.
Anh bày hết lên bàn, hai tay dang ra, giọng mũi vô tội: “Thầy ơi, không có sách, chỉ có thuốc.”
Tôi tình cờ nghe hàng xóm – dì Vương – nói mật hoa quế giúp ấm dạ dày, tán hàn, giảm ho, mà nhà dì còn có mẻ hoa quế mới hái mùa này. Thế là tối nào đợi bố con nhà họ Lý ngủ, tôi cũng lén sang nhà dì làm mật hoa quế.
Cuối cùng, tôi kịp hoàn thành trước ngày 20 tháng 10.
Đúng hôm đó lại là thứ Bảy, bố con nhà họ Lý về quê thăm họ hàng.
Chiều thứ Sáu tan học, Thẩm Từ đưa tôi địa chỉ, bảo hôm sau cứ đến rồi gọi điện hoặc báo tên là vào được.
Tôi liếc địa chỉ: Hội sở số 28, đường Dĩ Hồng, khu Lâm Giang.
Sáng thứ Bảy, tôi gom hết tiền tiết kiệm, chạy sang nhà chị hàng xóm làm nghề trang điểm nhờ chị hóa trang cho.
Chị bảo tôi ngồi trước gương, tỉa lại lông mày:
“Tiểu Sơ, em biết không, khí chất của cậu thực ra rất thanh lạnh đấy. Mặt trái xoan chuẩn, ngũ quan sắc nét, mắt tròn, sống mũi cao, môi đỏ mọng, da trắng. Em chỉ cần chăm chút một chút là thành mỹ nhân rồi.”
“Em hợp trang điểm nhẹ hơn là đậm.”
Xong xuôi, tôi soi gương thật lâu – ừ, đúng là… đẹp thật.
Chị còn đưa tôi mấy bộ quần áo, nhưng tôi lắc đầu, về nhà mặc áo hoodie trắng và quần jean bó.
Tôi không muốn để lộ tâm tư quá rõ rệt.
Sau khi đi xe buýt rồi tàu điện, tới chỗ Thẩm Từ nói đã hơn 8 giờ tối, muộn hơn hẹn gần nửa tiếng.
Bảo vệ chặn lại, yêu cầu xuất trình giấy tờ.
Tôi ôm chặt hũ mật hoa quế, khẽ nói: “Tôi quen Thẩm Từ.”
Bảo vệ cười khẩy: “Ai chả quen Thẩm Từ. Tôi cũng quen, nhưng vấn đề là cậu ấy có quen cô không.”
Tôi im lặng, ánh mắt bị cuốn hút bởi tòa nhà trước mặt.
Một công trình kiểu Trung Hoa tao nhã trầm mặc, ẩn giữa bóng cây dày đặc, thoang thoảng nét đẹp cổ kính – như một chốn bồng lai giữa lòng thành phố tấp nập.
Tôi quá mải ngắm mà quên mất thầy giáo từng nói khu Lâm Giang là một trong những khu đắt đỏ bậc nhất, từng tấc đất đều quý như vàng.
Xe sang nối đuôi vào cổng, tôi chỉ nhận ra một biển hiệu.
Maybach.
Cảnh tượng trước mắt khiến tôi thấy choáng hơn mọi lời đồn.
Tôi khẽ cười, vừa buồn cười vừa chua chát.
Bước tới trước bảo vệ, tôi cúi nhẹ: “Cảm ơn anh.”
Cảm ơn vì đã giúp tôi tỉnh mộng.
Tôi đưa hũ mật cho anh ta: “Cho anh uống nhé, tốt cho cổ họng lắm.”
Bảo vệ lắc đầu: “Tôi không dám nhận. Nhỡ Thẩm thiếu gia biết tôi lấy đồ vốn dành cho cậu ấy, e rằng tôi mất việc.”
Gió thu lạnh dần, tôi tìm chỗ khuất gió, ngồi co ro.
Trong đầu chỉ còn một ý nghĩ – Thẩm Từ hỏi tôi về quà sinh nhật, thì tôi nhất định phải trao tận tay.
Không biết bao lâu, tay chân tôi lạnh cứng, mí mắt díp lại.
Qua hàng bụi thấp, tôi nghe tiếng bảo vệ:
“Thiếu gia, cậu có thấy một cô gái ở đây không? Khoảng mười bảy tuổi, cao tầm 1m65, gầy và trắng.”
“Trước đó có tới, nhưng tôi không biết thân phận, không cho vào. Chắc giờ đi rồi…?”
Không nghe tiếng Thẩm Từ đáp.
Bảo vệ lại hỏi: “Cô ấy là ai vậy?”
“Bạn tôi.” – Giọng Thẩm Từ dần chìm trong tiếng gió.
Tôi ôm gối, nhìn trân trân nền đá ẩm ướt.
Đôi giày AJ đen trắng xuất hiện trước mắt.
Tôi chớp mắt, ngẩng đầu cười rạng rỡ: “Thẩm Từ, anh ra rồi à!”
Anh cúi người, vừa vặn để mũi tôi chạm mũi anh, ánh mắt giao nhau, lông mi gần như quấn vào nhau, hơi thở hòa quyện.
Cả hai đều ngẩn người.
Tôi hoàn hồn trước, nghiêng đầu tránh, đưa hũ mật: “Thẩm Từ, sinh nhật mười bảy tuổi vui vẻ nhé. Tôi chẳng có gì hay, tự làm cho anh đấy. Nghe hàng xóm bảo uống tốt cho cổ họng, anh nhận nhé.”
Anh khẽ run mi mắt, né ánh nhìn, nhận lấy: “Cảm ơn.”
Gió lạnh thổi tung tóc tôi, tôi đưa tay vén lại, lùi vài bước, mỉm cười: “Ngoài này gió lắm, anh vào đi, tôi cũng về đây.”
Anh cau mày: “Về bằng gì?”
“Xe buýt, mẹ tôi giục về làm bài.” – Tôi bịa.
Anh bật điện thoại: “Tôi bảo quản gia đưa.”
“Không cần!”
Tôi hiếm khi dứt khoát như vậy, khiến anh khựng lại.
Trong mắt anh thoáng qua nét bối rối – có lẽ lần đầu tôi thấy trên gương mặt ngông nghênh ấy.
Tôi vẫy tay, chạy đi, chụm tay thành loa, hét: “Thẩm Từ, tạm biệt!”
Từ hôm đó, tôi bắt đầu tránh mặt Thẩm Từ ở trường.
Giờ ra chơi, theo thói quen tôi sẽ không ra sân mà xin phép ở lại lớp.
Phòng học trống trải, tôi gục đầu mơ màng trên bàn.
Bàn hơi rung nhẹ, tôi không để ý, còn dụi mặt vào cánh tay.
Sực nhớ chưa uống thuốc, tôi định đứng dậy lấy nước nóng.
Vừa ngẩng đầu, bất ngờ bắt gặp đôi mắt đen như thạch anh.
Thẩm Từ ngồi quay lưng về bàn trước, chống khuỷu tay lên bàn tôi, mi mắt rũ xuống, dáng vẻ thờ ơ.
Tôi chớp mắt: “Nhìn gì thế?”
“Không.” – Anh che giấu cảm xúc, liếc viên thuốc trên bàn – “Bị cảm à?”
“Ừ.” – Tôi cầm bình nước đứng dậy.
Anh đón lấy, rót đầy nước ấm rồi đưa lại.
“Cảm ơn.” – Tôi khẽ nói.
Ngoài cửa, có giọng oang oang vừa kêu vừa quạt: “Trời ơi, mệt chết tôi, lão Từ như thần kinh, chỉ cần ai lọt vào mắt là bắt chạy phạt…”
Rồi tiếng ồ ngạc nhiên: “Ơ, vào nhầm lớp à? Sao Thẩm Từ lại ở đây?”
Cậu ta dụi mắt, chỉ về phía chúng tôi lắp bắp: “Hai… hai người?”
Thẩm Từ khẽ nhếch môi cười mỉa, tay đút túi, thong thả ra cửa: “Vào nhầm thôi.”
Kết quả vòng loại quốc gia nhanh chóng có – Thẩm Từ được vào đội tuyển quốc gia, được đặc cách vào Thanh Hoa.
Hiệu trưởng mở hội vinh danh long trọng, bài diễn văn khen Thẩm Từ tận mây xanh.
Cha mẹ anh cũng tới dự, cùng anh lên nhận giải.
Anh mím môi, vẻ mặt như bị ép buộc hơn là vui mừng.
Gió trên sân khấu làm cột cờ rung, lá cờ phần phật.
Tôi đứng dưới, nhìn anh rất lâu, không hề chớp mắt.
Bất chợt, anh ngẩng đầu, nhìn thẳng về phía tôi.
Ngày 17 tháng 12, cũng là ngày học kỳ hai của năm lớp 11 được nghỉ đông.
Tôi đã nói trước với ông chủ quán ăn là hôm nay sẽ đến sớm hơn một chút.
Gần đến kỳ nghỉ, khách cũng đông hơn, tôi bận đến mức chân gần như không chạm đất. Đợi đến khi đóng cửa xong thì đã gần mười giờ tối.
Bên ngoài bắt đầu rơi những bông tuyết, rơi xuống đất thì tan, trải một lớp mỏng trắng xóa.
Ông chủ tính công cho tôi, rồi phất tay bảo tôi về sớm một chút.
Tôi cầm ô, vén rèm, chào tạm biệt ông chủ.
Bên ngoài quán Xuân Hoa là một cầu thang dài, vì tuyết rơi nên bậc thang rất trơn.
Tôi cẩn thận bám vào lan can, từng bước một xuống thật chậm.
Đến bậc cuối cùng, bất ngờ tôi hụt chân, sắp ngã xuống thì một bàn tay mạnh mẽ nắm chặt lấy cánh tay tôi.
Vừa định nói lời cảm ơn, tôi thuận thế rút tay lại, nhưng lại phát hiện sao kéo thế nào cũng không ra.
Ngẩng đầu lên.
Là Thẩm Từ.
Áo khoác đen mở rộng, lộ bên trong là áo hoodie trắng dày, chân mang đôi bốt Martin màu đen gọn gàng, dây giày chẳng buộc chặt gì cả.
Anh cúi mắt nhìn tôi: “Muộn rồi.”
Hơi thở anh phả ra trong không khí lạnh tạo thành làn sương trắng rồi nhanh chóng tan biến.
“Tôi bận nhiều việc.” – Tôi rút tay lại, đi song song với anh – “Sao anh lại ở đây?”
“Nghe thằng Béo nói, nó tan học buổi tối đi ngang qua đây, thấy em làm thêm ở đây.”
Thằng Béo là cán bộ kỷ luật lớp 2.
Nghe vậy, tôi bỗng thấy bất an, vô thức vò góc áo, dè dặt hỏi: “Cả lớp các anh đều biết rồi à?”
Anh buông gọn một câu: “Chắc vậy.”
Tuyết rơi xuống lông mi tôi, tôi chớp mắt, kéo nhẹ khóe môi: “Vậy à.”
Anh bỗng dừng lại, xoay người nhìn tôi chăm chú: “Giang Sơ, em thật sự thiếu tiền đến vậy sao?”
Khoảnh khắc đó, lớp vỏ ngụy trang của tôi như bị bóc toang.
Bao lâu nay, tôi chưa từng nói thẳng với Thẩm Từ về chuyện tiền bạc. Dù trước đây anh từng vài lần thấy tôi làm thêm, tôi cũng chỉ nói là bố mẹ vất vả quá, tôi muốn kiếm thêm để phụ giúp.
Anh biết điều kiện gia đình tôi không tốt, nhưng anh không biết là chúng tôi đã khó khăn đến mức nào.
Với một thiên chi kiêu tử như anh, chắc sẽ chẳng bao giờ nghĩ trên đời này có người vì hai trăm tệ mà phải bán mạng.
Nếu anh biết tôi chạy đôn chạy đáo khắp nơi làm thêm chỉ để tránh vài trận đòn độc ác, anh sẽ nghĩ gì?
Tôi ghét nhất ánh mắt thương hại đó.
Trong đầu tôi vội tìm lời, định nói tôi không thiếu tiền, làm thêm là để trải nghiệm cuộc sống. Hoặc nói: tôi thiếu tiền thì liên quan gì đến anh? Hoặc: nếu tôi thừa nhận mình thiếu tiền, anh sẽ cho tôi mượn à?
Bao nhiêu câu trả lời quay cuồng trong đầu, chỉ để bảo vệ chút tự tôn mong manh.
Nhưng cuối cùng, tôi chẳng nói gì.
Chỉ khẽ thở ra một hơi lạnh: “Thẩm Từ, anh không hiểu đâu.”
Một chàng trai kiêu ngạo sao chịu được câu “không hiểu” kia, lập tức phản bác: “Nếu tôi nói…”
“Nếu tôi nói…” – Tôi ngẩng lên, nhìn thẳng vào mắt anh, từng chữ rõ ràng – “Năm ngoái ở chợ đêm, tôi ước gì anh dùng chai bia đập gục tôi?”
Ánh mắt Thẩm Từ thoáng sững sờ, không thể tin nổi.
Tôi thấy thế giới này thật nực cười, lông mi khẽ rung, giọng nhỏ như muỗi: “Số tiền anh tiện tay vung ra, bằng cả một năm học phí của tôi.”
Tuyết rơi ngày càng dày, thế giới như lắng lại.
Anh cúi đầu xin lỗi: “Xin lỗi, tôi chỉ nghĩ gia đình cậu không tệ đến vậy mới đi làm thêm… nhưng tôi không ngờ…”
Lời giải thích bên tai dần mờ xa.
Vô tình liếc sang, ở góc tối của con hẻm dài, Lý Tấn và con trai hắn – Lý Diễm Minh – đang đứng đó, nhìn chằm chằm vào đây.
Hơi thở của tôi lập tức đông cứng, như bị dội một chậu nước đá từ đầu xuống chân.
Tôi kéo Thẩm Từ rẽ sang hướng ngược lại, mãi đến khi cảm giác hai ánh mắt kia biến mất mới dừng lại.
“Sao thế?”
“Không có gì.” – Tôi cúi người ôm ngực, cố hít lấy chút không khí mới – “Tôi thấy… có con mèo, mà tôi sợ mèo.”
Thẩm Từ nhẹ nhàng vỗ lưng giúp tôi bình tĩnh lại.
Tôi nhắm mắt, một giọt lệ lăn xuống. Khi mở mắt, trong đáy mắt đã thêm vài phần sắc lạnh.
“Thẩm Từ, tôi nói cho anh biết, hôm nay chúng ta đã nói rõ với nhau rồi, sau này nếu tôi không tìm anh thì anh đừng làm phiền tôi nữa.”
Tuyết rơi trên lông mày và tóc anh, đôi mắt đen láy, không rõ đang nghĩ gì.
“Chúng ta vốn không hề tình cờ quen biết, mà là tôi cố ý tiếp cận anh vì tôi biết anh có tiền.” – Tôi nhìn thẳng anh, lời nói như tẩm độc, cay nghiệt – “Giờ anh đã biết sự thật, tôi mệt rồi, không muốn chơi nữa. Anh đi đi, đừng tìm tôi.”
Dựa vào những gì tôi biết về anh, chắc hẳn nghe vậy sẽ càng ghét tôi hơn.
Nhưng không ngờ, giữa trời tuyết, anh lại nói:
“Bao nhiêu?”
“Hả?”
Ánh mắt anh sắc bén, rút ví da đen từ túi áo khoác, vỗ vào lòng bàn tay, lưng thẳng tắp, giọng bình tĩnh: “Bao nhiêu?”
“Một vạn? Mười vạn? Năm trăm vạn? Ba nghìn vạn có đủ không?”
“Bao nhiêu thì cậu mới tiếp tục như trước?”
Tôi không còn nghe rõ anh nói gì nữa, vì ánh mắt đã dán chặt vào con hẻm tối sau lưng anh.
Có hai bóng người đang tiến lại gần.
Không thể để Lý Tấn biết sự tồn tại của Thẩm Từ.
Suy nghĩ duy nhất trong đầu tôi lúc này…
Trong lúc gấp gáp, tôi giơ tay, tát mạnh Thẩm Từ.
Tiếng gió rít qua, tuyết rơi tung bay.
Nước mắt tôi cũng rơi: “Thẩm Từ, anh đi đi.”
Đừng bị kéo vào vũng bùn này.
Anh là người được cả thế giới nâng niu, từ nhỏ đã được đặt ở vị trí cao nhất, sợ rơi, sợ mất.
Một chàng trai kiêu ngạo như vậy, sao chịu nổi sự nhục nhã này?
Anh nghiêng đầu sang một bên, lặng lẽ cúi xuống, không biết nghĩ gì.
Lâu sau, anh ngẩng lên, gương mặt vô cảm, liếc tôi một cái, lạnh lùng bước đi.
Tôi nhìn theo bóng lưng anh, cuối cùng mới thở phào nhẹ nhõm.
“Giang Sơ, hắn là ai?”
Giọng Lý Tấn lạnh lẽo vang lên sau lưng tôi.
Chuyện tôi ngất xỉu trong phòng phỏng vấn và bị Thẩm Từ bế đi đã tạo ra một làn sóng không nhỏ trong đài.
Lúc ăn trưa, đồng nghiệp bàn bên cố ý ghé sang hỏi thăm:
“Cậu và Thẩm Từ rốt cuộc có quan hệ thế nào?”
Tôi vừa cho một miếng cơm vào miệng, giả vờ ngu ngơ:
“Quan hệ đồng nghiệp thôi, anh ta là bên A mà.”
“Đừng có giả vờ. Lúc cậu ngất, mọi người không thấy à? Khi đó lãnh đạo đang nói chuyện với Thẩm Từ, cậu vừa quay người liền ngã xuống, Thẩm Từ lập tức đẩy lãnh đạo ra, bế cậu dậy.”
“Khi đó ai cũng sợ hết hồn, lãnh đạo còn định gọi 120. Ai ngờ Thẩm Từ lại cúi đầu, dùng cằm chạm trán cậu, nói cậu bị sốt. Cảnh tượng đó… tsk tsk, thuần thục như thể làm thường xuyên.”
“Anh ta còn nói ở nhà có thuốc hạ sốt, rồi đưa cậu đi luôn.”
“Bọn tôi lúc ấy đều thở dài, ai mà chẳng có thuốc hạ sốt ở nhà, rõ ràng tâm tư của anh ta quá rõ rồi còn gì.”
Cô ấy cứ lải nhải không ngừng, tôi nhanh chóng ăn hết bát cơm, đứng lên:
“Tôi đi trước đây.”
Tan làm, ở dưới công ty tôi gặp Lục Dịch Trạch.
Tối qua anh ấy nghe tin tôi đi vay tiền, đoán chắc tôi gặp khó khăn nên đã cố tìm địa chỉ công ty để đến gặp.
Tôi không muốn đứng trò chuyện giữa đường, bèn đưa anh đến quán ăn gần đó mời cơm.
Lục Dịch Trạch vẫn như trước, gánh nặng cuộc sống không đè gục được vai anh, ngược lại còn khiến anh trưởng thành hơn.
Anh nói bố mẹ anh đang thúc giục chuyện kết hôn:
“Sơ Sơ…” – Lục Dịch Trạch nuốt nước bọt, bàn tay đặt trên bàn từ từ dịch lại gần tôi – “Cậu thấy tôi…”
Nửa câu sau bị tiếng chuông điện thoại của tôi cắt ngang.
Là một số lạ, tôi làm động tác xin lỗi, rồi bấm nghe.
“Giang Sơ…” – Giọng Thẩm Từ thong thả – “Chứng minh thư của em để quên ở nhà tôi.”
“À.” – Đầu tôi hơi căng, chắc lúc sáng vội quá nên quên, chẳng nhớ mang gì, bỏ gì – “Lát nữa tôi qua lấy.”
“Không cần.” – Thẩm Từ nói – “Tôi đang ở đối diện em, qua đường là đến em ra đây.”
Tôi nhìn theo hướng anh nói.
Một chiếc Porsche Cayenne màu đen đỗ kín đáo bên kia đường, cửa kính ghế lái hạ xuống, Thẩm Từ chống khuỷu tay lên cửa, nghiêng đầu nhìn sang.
Tôi nói một câu với Lục Dịch Trạch rồi vội vã đứng dậy.
Băng qua đường, tôi đến trước mặt Thẩm Từ.
Anh ngẩng cằm: “Lên xe.”
Trên đường, Thẩm Từ không nói gì.
Tôi đành lên tiếng trước:
“Cảm ơn Thẩm tiên sinh đã bận rộn mà còn đưa chứng minh thư cho tôi.”
Trong lòng hơi do dự, không biết nói vậy có bị coi là khách sáo quá không.
“Ai nói tôi đưa cho em?” – Anh cau mặt, giọng chẳng vui vẻ gì – “Tự qua lấy.”
“Hả?” – Tôi mơ hồ, chẳng hiểu nổi anh giở trò gì – “Thế anh qua đây làm gì…”
“Chỉ để báo cho em một tiếng.”
“Tôi sẽ đợi ở đây ba phút, nếu không ra khỏi nhà hàng thì tự qua.”
Tôi chạy về quán ăn, nghĩ xem giải thích với Lục Dịch Trạch thế nào.
Nụ cười của anh ấy hơi gượng, khác hẳn lúc nãy.
Anh ấy nói:
“Sơ Sơ, lúc nãy điện thoại cậu để trên bàn, bố cậu gọi tới, tôi sợ có việc gấp nên đã nghe.”
Tay cầm đũa của tôi khựng lại, rồi tôi giả vờ bình tĩnh hỏi:
“Rồi sao?”
“Xin lỗi Sơ Sơ, tôi không biết cậu vay tiền là vì chuyện này.”
“Tôi nghĩ mẹ tôi sẽ không đồng ý cậu lấy người như vậy.”
Tôi mím môi, khẽ cười tự giễu:
“Không sao.”
Anh còn định nói gì nữa, tôi đưa tay chặn lại:
“Không cần xin lỗi, tôi quen rồi.”
Tôi đi cùng Thẩm Từ về nhà anh.
Đứng trước cửa, tôi nói:
“Tôi chỉ vào lấy thôi, làm phiền Thẩm tiên sinh đưa ra giúp.”
“Tiên sinh, tiên sinh.” – Anh trừng mắt nhìn tôi – “Ngoài gọi tôi là Thẩm tiên sinh, em không còn cách xưng hô nào khác à? Hay là em quên tôi tên gì rồi?”
“Tên anh là Thẩm Từ.”
“Ừ, tốt. Vậy gọi lại lần nữa nghe xem.”
“Thẩm Từ.”
Anh ngẩng cằm đắc ý:
“Như vậy mới đúng, vào đi.”
Tôi đứng ở cửa, rõ ràng từ chối.
Anh khẽ cười, tự thay dép rồi vào nhà:
“Em cứ đứng đấy, tôi đi ngủ đây.”
Bên trong nhanh chóng vang lên tiếng nước chảy, rồi tiếng “cạch” đóng cửa phòng ngủ, im bặt.
Tôi đành đi vào, nhẹ nhàng gõ cửa phòng anh, không có phản ứng.
Chẳng lẽ ngủ rồi?
Tôi đẩy cửa vào, dưới chăn màu xám phồng lên một khối.
Tôi chống tay vào giường, vỗ nhẹ chăn:
“Thẩm Từ, chứng minh thư của tôi đâu?”
Giây tiếp theo, chăn bật mở một khe, một bàn tay thò ra, kéo mạnh tôi về phía trước.
Chăn lại trùm xuống, bóng tối dày đặc.
Một loạt động tác liền mạch, nhanh đến mức tôi không kịp phản ứng.
Tôi nằm trong vòng tay anh, không dám thở mạnh.
Anh ôm rất chặt, hơi ấm cơ thể xuyên qua lớp vải áp sát da tôi.
Anh vừa tắm xong, mùi hương gỗ trầm và mùi sữa tắm hòa quyện, tràn vào khứu giác.
Anh ghé sát, môi lướt qua vành tai tôi, hơi thở nóng bỏng khiến tim tôi run rẩy.
“Giang Sơ, chúng ta yêu nhau đi?”
Nếu không có món nợ thối nát của cha con nhà họ Lý, chắc tôi đã đồng ý ngay không do dự.
Nhưng tôi không có nghĩa vụ giúp người yêu bịt lỗ hổng kinh tế to như cái vực, tôi hiểu rõ điều này, nên không muốn kéo anh xuống bùn.
Thẩm Từ có thể ngạo nghễ, có thể phong lưu, có thể kiêu căng tùy hứng, nhưng không thể bị trói buộc.
Tôi dùng sức đẩy anh ra, lật chăn đứng dậy, lấy chứng minh thư trên bàn, lạnh lùng tạt gáo nước lạnh:
“Không.”
Không khí trong phòng lập tức đóng băng.
Anh chống tay lên trán, hàng mi dài khẽ rung, cười tự giễu:
“Vậy coi như chưa từng nói gì.”
Chiều hôm sau, tôi vừa kết thúc một cuộc họp thì nhận được tin nhắn WeChat từ trợ lý của Thẩm Từ.
【Cô đến xem đi, anh ấy đang sốt cao không hạ.】
Bên dưới tin nhắn là tấm ảnh nhiệt kế hiển thị 39 độ.
Tôi nhẫn tâm trả lời ngay: 【Việc này tìm bác sĩ, tìm tôi chẳng ích gì.】
【Cô thật độc ác, chắc chỉ có Thẩm tiên sinh mù mắt mới nhìn trúng cô.】
Tôi lập tức đóng WeChat, vừa nhìn đã thấy bực.
Thế nhưng cuối cùng vẫn lo lắng, cả buổi chiều chẳng yên lòng, viết bản tin còn mắc mấy lỗi rõ ràng.
Đồng nghiệp ngồi cạnh cố ý trêu: “Tinh thần làm việc tích cực ghê ha, nhưng hình như tâm trạng có vấn đề?”
Tôi miễn cưỡng cười.
Buổi tối, tôi vừa bước ra khỏi phòng tắm thì nhận được điện thoại từ Thẩm Từ.
“Giang Sơ.” Giọng anh như bị ngấm men rượu, khàn khàn, mang theo chút say mềm: “Anh say rồi, em đến đón anh nhé?”
Tim tôi khẽ siết lại: “Anh vẫn còn sốt sao?”
Anh khẽ cười bên kia, giọng buông thả: “Có lẽ vậy… anh cũng không rõ.”
Im lặng một lúc, tôi nghiến răng hỏi: “Anh đang ở đâu?”
“Ở đâu à?” Anh chậm rãi lặp lại, mất một nhịp mới trả lời: “Quán bar Westin.”
Quả nhiên là ở bar. Tôi khẽ thở ra, cầm chìa khóa bắt xe đến địa chỉ anh nói.
Quán bar mờ khói, ánh đèn năm màu quét qua sàn nhảy, chiếu sáng những gương mặt nam nữ mơ màng.
Tôi đảo mắt tìm, cuối cùng thấy Thẩm Từ ở một góc.
Anh ngồi cùng mấy người bạn chơi bài.
Anh tùy ý ném lá bài, rồi nhích sang trong, ra hiệu cho tôi ngồi.
Mấy người bạn của anh đưa mắt dò xét tôi, tôi bèn ngồi thẳng lưng, hơi gượng gạo ngồi cạnh Thẩm Từ.
“Giới thiệu một chút.” Anh ném lá bài, hàng mi khẽ cụp, giọng nhàn nhạt: “Cô gái anh thích suốt mười năm – Giang Sơ.”
Có người ngồi đối diện gật gù: “Nếu hôm nay cậu không dẫn cô ấy tới, tôi còn tưởng cậu có khẩu vị đặc biệt cơ đấy.”
“Cút!” Thẩm Từ đá vào chân anh ta, “Gu của tôi rất bình thường.”
Ngay lập tức đối phương đổi giọng gọi tôi: “Chị dâu.”
“Đừng gọi bậy.” Thẩm Từ tựa vào lưng ghế, uể oải nói: “Còn chưa theo đuổi được.”
Có người cười khẩy: “Cuối cùng cũng có người trị được cậu.” Rồi quay sang tôi: “Giang tiểu thư, cô phải kiên trì nhé, đừng để cậu ta dễ dàng theo đuổi thành công. Cậu ta từ nhỏ tới lớn là công tử nhà giàu, chưa từng nếm mùi theo đuổi cực khổ, cô phải cho cậu ta rèn luyện.”
“Anh im miệng đi, cậu ấy đã thích suốt mười năm, khổ sở mười năm rồi, còn muốn rèn luyện gì nữa?”
“Đùa thôi mà.” Thấy sắc mặt tôi sa sầm, anh ta lập tức đổi chủ đề: “Giang tiểu thư, ba mẹ cô ở đâu vậy?”
Đây là chủ đề tôi không muốn trả lời nhất, nhưng vẫn cố gắng giữ nụ cười, trong lòng tính chuyện rời đi.
Bất ngờ, Thẩm Từ hất hết bài trên tay xuống bàn.
“Chán rồi.” Anh co chân, chống cùi tay lên bàn, dáng vẻ lười nhác như đứa trẻ vô lại: “Không chơi nữa.”
Nói rồi, anh kéo tôi đứng dậy, vẫy tay với mọi người: “Hẹn hôm khác.”
Ra khỏi quán bar, tôi lập tức hất tay anh ra, cười lạnh: “Sốt cao chưa hạ gì chứ? Tôi thấy anh khỏe như thường.”
Anh bĩu môi, áp trán vào tôi: “Em sờ thử đi.”
Hơi nóng bỏng rát truyền qua da khiến tim tôi run mạnh.
Anh cứ áp sát như vậy, không định rời đi, hàng mi dài khẽ quét qua mí mắt tôi, giọng khàn khàn hỏi: “Đã tỉnh mộng chưa?”
Tôi không hiểu.
“Vừa rồi, mấy người ngồi cùng anh… có người nhà mở công ty ở thành thị, có người từ nhỏ sống trong khu dành cho con quan chức, có người gia đình làm du lịch, gần như độc quyền tài nguyên du lịch cả vùng.”
“Giờ biết thân phận họ rồi, em nghĩ sao?”
“Họ cũng chỉ có hai mắt, một cái miệng, cũng ăn uống bài tiết như bao người khác, cũng biết nói bậy đùa tục. Họ sống chẳng cao sang như em tưởng đâu.”
“Bản chất con người là xã hội tính, điểm giống nhau lớn nhất giữa em và họ chỉ là mối quan hệ xã hội mà thôi.”
“Cho nên, Giang Sơ, em chẳng có gì phải tự ti.”
Nỗi nghèo khổ và lo toan từ gia đình đã giam tôi trong cái lồng chật hẹp từ khi mới lớn, khiến tôi nhạy cảm, tự ti, thấy mình và Thẩm Từ khác biệt quá xa, chỉ biết đứng từ xa nhìn.
Bao năm qua, tôi luôn tự kẻ ranh giới giữa mình và anh.
Nhưng bây giờ, anh ngang nhiên bước qua ranh giới ấy, nắm tay tôi, bảo tôi rằng tất cả chẳng đáng gì.
“Nếu em muốn, anh sẽ dẫn em bước vào thế giới ấy, tạo mối quan hệ như họ.”
Anh lùi mấy bước, dang tay, nụ cười kiêu hãnh rực rỡ: “Giang Sơ, nhìn anh này.”
Tôi đứng yên, nhìn anh, mắt dần ướt.
Trong thoáng chốc, tôi lại thấy chàng trai mười bảy tuổi kiêu ngạo, rực sáng.
Mười năm trước, tôi sợ hãi, từ chối anh.
Bây giờ… có nên tiếp tục bỏ lỡ?
Tôi tự hỏi mình, hay là thử một lần?
Vậy thì thử.
Tôi bước lên.
Điện thoại trong túi reo vang.
“Alô, Sơ Sơ, chúng ta đang ở Nam Thành, tối nay ba giờ sáng xuống tàu, mày nhớ ra đón nhé.”
Là Lý Tấn.
Máu tôi dồn lên đỉnh đầu: “Tôi đã chuyển tiền cho các người rồi, định làm gì nữa?”
“Nhà bị đem đi cầm cố, chúng ta không còn chỗ ở, chỉ có thể tới nhờ mày.”
Tôi cúi đầu, lặng lẽ cúp máy.
Rồi tôi nhắn cho trợ lý Thẩm Từ: “Thẩm tiên sinh uống say ở quán bar Westin, chị qua đón anh ấy nhé.”
Tôi nhắm mắt, bước tới trước mặt anh. Vì say, mắt anh long lanh đẹp đến nao lòng.
Anh cúi xuống nhìn tôi, mỉm cười mãn nguyện, ánh mắt đen thuần khiết.
Tôi kiễng chân, khẽ chạm môi anh, rồi nhanh chóng lùi lại.
“Đừng nghịch nữa.” Tôi nói, “Tôi đã nhắn trợ lý tới đón anh, tôi đi trước đây.”
Tôi thấy rõ trong mắt anh, hy vọng vụn vỡ ngay tức khắc.
Cận Tết, khách ở quán ăn Xuân Hoa ngày một thưa thớt.
Vào ngày ba mươi Tết, ông chủ tính toán trả lương tháng này sớm cho tôi.
“Chúc mừng năm mới nhé, Sơ Sơ, mong năm mới em được như ý, thành tích mỗi ngày một tiến bộ.”
Nói rồi, ông còn đưa cho tôi một phong bao lì xì dày.
Tôi nhận lấy, chỉ thấy vừa bất ngờ vừa áy náy, không biết có nên cầm không.
Ông chủ phẩy tay: “Cầm đi, Tết mà, mua cho mình bộ quần áo mới.”
“Với lại, sang năm chắc quán sẽ đóng cửa. Mẹ tôi bệnh nặng, tôi phải về quê chăm bà. Nói trước để em chuẩn bị tinh thần.”
Gặp gỡ rồi chia ly vốn là lẽ thường.
Tôi chào tạm biệt ông chủ, xoay người rời quán.
Trời lại bắt đầu rơi tuyết. Một nhành mai nghiêng nghiêng vươn ra khỏi bức tường thấp, nhuỵ hoa hồng hồng, rực rỡ lạ thường.
Đi hết con ngõ dài, phía trước là con đường chạy men bờ sông. Người Nam Thành đều đổ ra bờ sông, chờ pháo hoa giao thừa.
Sau tiếng đếm ngược mười giây, một đường cong rực rỡ “bùm” lên bầu trời, nở bung thành chùm pháo hoa lộng lẫy giữa đêm đen.
Tuyết rơi, pháo hoa nở, gương mặt ai nấy đều chan chứa nụ cười ngày Tết.
Tôi đứng trong đám đông, cùng mọi người lặng lẽ ngắm một lúc, rồi cúi đầu xoay người.
Và bắt gặp Thẩm Từ đứng ngay sau lưng.
Anh mặc áo bông dài màu đen, khoá kéo mở toang, phô ra chiếc áo len trắng bên trong.
Da trắng, mắt đen, tuyết phủ lên tóc càng khiến nét mặt anh sáng bừng.
Bên cạnh anh là một cô gái nhỏ nhắn, tóc xoăn, mặc đồ đôi với anh, tuổi tác chênh lệch không nhiều. Cô đang mỉm cười, đưa xiên kẹo hồ lô tới trước miệng Thẩm Từ.
Trai tài gái sắc, xứng đôi vừa lứa.
Tôi khẽ nhếch môi, cúi đầu, định vòng qua bên cạnh.
Ngay khoảnh khắc quay lưng, cánh tay tôi bị kéo lại.
Tôi quay đầu, thấy Thẩm Từ mím môi, ánh mắt cuộn trào cảm xúc phức tạp.
Có lẽ anh vẫn chưa quên cú tát trong phòng báo hôm đó, tôi thầm nghĩ, rồi lại thấy anh không phải loại người ghi thù vì một chuyện như vậy.
Nghĩ mãi, tôi vẫn không đoán được vì sao anh giữ tôi lại.
Thôi thì chúc anh năm mới vui vẻ vậy.
Tôi nở nụ cười rực rỡ: “Thẩm Từ, năm mới vui vẻ.”
“Anh Từ, cô ấy là ai vậy?”
Tôi nghe thấy cô gái bên cạnh hỏi.
Thẩm Từ lần lượt buông từng ngón tay khỏi áo tôi, ánh mắt trở lại bình thản, khoé môi nhếch lên một nụ cười mỉa mai, nói: “Không quen.”
Cha con nhà Lý Tấn và Lý Diệc Minh mùng Một, mùng Tám Tết đều về quê thăm họ hàng, để tôi ở nhà ăn Tết.
Mùng Bốn, khi tôi xuống dưới khu tập thể, vừa hay gặp bà hàng xóm mới tập thể dục về. Thấy tôi, bà kéo tôi ra một góc, giọng thần bí:
“Tiểu Sơ, hôm đó bố cháu không làm gì cháu chứ?”
Tôi ngạc nhiên nhướng mày.
“Ấy, chính là đêm hôm đó, chắc khoảng nửa tháng trước, tuyết rơi nhiều lắm. Nửa đêm tôi thấy cháu đi cùng bố hoặc em trai, chân tập tễnh, đi về.”
Nghe bà nói, trí óc tôi lập tức quay về đêm 17 tháng 12.
Đêm đó, tôi và Thẩm Từ đi cùng nhau, tôi nhặt một hòn đá tự đập vào chân mình. Khi bị Lý Tấn hỏi, tôi khéo léo bịa một câu chuyện.
“Hắn là anh đầu gấu trường bên, thấy cháu dễ bắt nạt nên định thu tiền bảo kê. Nhưng tiền cháu kiếm được đều đưa cho bố, làm gì có tiền đưa hắn, thế là bị hắn đánh bị thương.”
“Thật à?” Lý Tấn bán tín bán nghi.
“Thật mà. Cháu còn dọa hắn là bố cháu cũng là dân anh chị, nếu dám tìm cháu nữa thì sẽ mách bố.”
“Thế sao vừa rồi cháu lại kéo hắn chạy?”
“Cháu sợ hắn đánh cả hai người, không muốn bố bị thương.”
Rõ ràng, Lý Tấn rất thích thú khi nghe con gái tâng bốc như vậy. Ông ta còn vỗ vai tôi, dặn: “Ở trường nhớ kín tiếng, đừng chọc vào loại đó.”
Chuyện coi như xong.
Bà hàng xóm nghe xong thì gật gù, lẩm bẩm:
“May mà hôm đó cháu đi cùng bố về. Chắc cháu không để ý, chứ hôm đó có người bám theo cháu, đứng dưới nhà cháu rất lâu.”
“Người đó trông cũng sáng sủa, sao lại đi làm mấy trò theo dõi thế nhỉ?”
Bà còn đang nói, tôi đã quay người đi xa, bỏ lỡ phần sau.
Cha con nhà Lý Tấn đi thăm họ về, những ngày yên ổn của tôi cũng chấm dứt.
Lý Tấn nằm trên ghế sô pha, lim dim hút thuốc:
“Sơ Sơ, năm mới định kiếm bao nhiêu?”
“Bố không đòi hỏi gì nhiều, mỗi tháng đưa hai ngàn là được, còn lại con giữ mà tiêu.”
Lý Diệc Minh học theo, cũng nằm dài, tay ôm máy chơi game, bông đùa:
“Chị cố mà kiếm tiền, để em với bố được sống sung sướng.”
Mấy ngày sau, lúc ăn cơm tối, Lý Tấn bỗng hỏi:
“Sơ Sơ, con có biết nhà họ Thẩm ở Nam Thành không?”
Tôi tưởng ông ta lại muốn bàn chuyện cổ phiếu nên thờ ơ đáp: “Biết.”
“Nhà họ Thẩm chỉ có độc đinh, tên là Thẩm Từ. Bố thấy nó cũng ở Nam Thành, học cùng trường với con. Lúc nào quen được thì quen đi. Loại giàu có như thế, bỏ ra chút tiền là đủ cho chúng ta ăn sung mặc sướng cả đời.”
Nghe tên Thẩm Từ từ miệng Lý Tấn, với giọng điệu đó, chẳng khác gì sự sỉ nhục lớn nhất dành cho anh.
Tôi lạnh lùng đặt đũa xuống:
“Ở thành phố này, những cô gái anh ta gặp còn nhiều hơn số muối bố ăn. Sao bố nghĩ anh ta sẽ để mắt tới con?”
“Vì con gái bố xinh! Bố không khoác lác đâu, nếu nó đồng ý, con mà về làm dâu nhà nó, thì lũ trẻ cả khu sẽ gọi bố là ông ngoại.”
Khi không có tiền, Lý Tấn còn tỉnh táo, chứ khi bàn chuyện này thì như người mất trí.
“Bố thôi mơ đi có được không? Bố còn nói thêm câu nào nữa, con sẽ bỏ học, ra đường lấy một gã ăn xin làm chồng, để xem bố còn mơ với mộng được nữa không.”
“Được, được, bố không nói nữa. Chỉ là nói vậy thôi, sao phải phản ứng dữ vậy chứ.”
Học kỳ hai lớp 11 vừa bắt đầu, hiệu trưởng bất ngờ thông báo rằng Thẩm Từ đã thông qua kỳ thi tuyển chọn và được tuyển thẳng vào Thanh Hoa, từ giờ sẽ không còn học ở trường nữa.
Tin vừa đưa ra, cả trường vang lên tiếng than thở, vô số giấc mộng của các nữ sinh tan vỡ ngay trong ngày hôm đó.
Tôi vẫn tiếp tục sống những ngày tháng của mình một cách bình thản.
Một buổi tối nào đó trong tuần đầu tiên của học kỳ, tôi vừa về đến nhà thì Lý Tấn lập tức kéo tôi ra một góc, ánh mắt lạnh lùng:
“Giang Sơ, con đi xem bức ảnh của Thẩm Từ này xem, có phải giống y như cái thằng hôm đó đứng trong ngõ nói chuyện với con không?”
“Con nói đi, sao con lại lừa bố?”
Nghe câu này, mí mắt tôi giật mạnh, máu trong người lập tức dồn lên, da đầu tê rần, đầu óc trống rỗng.
“Thì sao?” Tôi nghe thấy chính mình hỏi lại.
“Nhìn mặt con trắng bệch ra thế kia, bố chỉ hỏi một câu thôi mà.” Lý Tấn nhe răng cười, hai bên má hằn rõ rãnh, xóa đi một nửa vẻ đáng sợ ban đầu.
“Đúng rồi, hôm nay mấy người ở khu nói là tìm cho con một công việc bảo vệ, cũng nhẹ nhàng thôi. Con sắp thi đại học rồi, khỏi phải đi làm thêm nữa, bố nuôi con.”
Tôi đứng đờ ra tại chỗ, ngạc nhiên đến chết lặng.
Trong đầu tôi chỉ có một ý nghĩ: nếu để Lý Tấn biết… biết về mối quan hệ giữa tôi và Thẩm Từ, thì sẽ thế nào?
Không nhớ mình đã về phòng bằng cách nào.
Mãi đến khi ngồi trên giường, cơ thể hoàn toàn chạm vào hiện thực, tôi mới dần lấy lại tinh thần.
May mà hôm đó Thẩm Từ luôn quay lưng về phía Lý Tấn, như thế Lý Tấn chỉ dừng lại ở mức nghi ngờ, không dám làm gì thật sự.
Cười khẽ một tiếng đầy chua xót, tôi thu mình vào góc giường, ôm gối ngồi xổm, co người lại thành một khối nhỏ.
Rồi chậm rãi nhận ra — vừa nãy Lý Tấn nói sẽ chu cấp để tôi tiếp tục học?
Chuyện Thẩm Từ có trở lại trường hay không sau này, chỉ một tuần sau là đã dần lắng xuống.
Rất nhanh, tôi bước vào năm cuối cấp. Ai nấy đều thật sự nhập tâm vào việc học, ngay cả những kẻ bình thường lười nhác cũng bắt đầu cắm cúi viết bài.
Không còn ai làm phiền tôi nữa, tôi dốc toàn tâm vào học hành, thành tích tiến bộ nhanh chóng.
Trong kỳ thi giữa kỳ tháng Năm, tôi vào top mười của khối.
Tối hôm đó, giáo viên chủ nhiệm đặc biệt giữ tôi lại, nói một đoạn khích lệ rất dài, tôi không nhớ hết, chỉ nhớ một câu:
“Trải nghiệm là có ý nghĩa riêng, Giang Sơ, em nhất định phải học cho tốt, để được gặp những người khác, trải qua những chuyện khác, đừng để bản thân bị giam cầm trong cái thế giới nhỏ bé của gia đình hiện tại.”
Ra đến cổng trường, do vừa xảy ra tai nạn giao thông nên người đông chật kín.
Tôi đi cùng đám đông, đầu vẫn nghĩ về bài vật lý khó lúc học thêm tối nay, bất giác nhớ đến Thẩm Từ.
Nếu là anh ấy, chắc chắn chỉ cần liếc một cái là ra ngay đáp án.
Đang mải nghĩ, bỗng nghe tiếng ai đó nhắc:
“Cô bé, coi chừng xe!”
Ngẩng đầu lên, tôi kinh hoảng nhận ra một chiếc xe đang lao thẳng về phía mình, cách chưa đầy năm mét.
Tôi hoảng đến mức không biết chạy về đâu.
Giây tiếp theo, một bàn tay kéo tôi lại, đồng thời chiếc xe vút qua sát người tôi.
Tôi bị ôm chặt vào một lồng ngực, mũi tràn ngập hương bạc hà pha cam dịu nhẹ, mắt tôi bỗng chốc cay xè.
Được rồi, dù không muốn thừa nhận, nhưng Thẩm Từ… tôi thật sự nhớ cậu.
“Bạn học này, đi đường mà không nhìn à? Biết là đèn đỏ còn băng qua.”
Giọng nói đó kéo tôi về thực tại — đây không phải là lúc có thể để Lý Tấn nhìn thấy.
Dù không nỡ, tôi vẫn lặng lẽ bước ra khỏi vòng tay cậu ấy, cúi đầu nhẹ giọng:
“Cảm ơn.”
Anh ấy rút tay về, tự nhiên bỏ vào túi quần, cúi hỏi:
“Cậu đang nghĩ gì thế?”
“Bài vật lý.” Tôi đáp, “Làm mãi không ra.”
“Đưa đây xem.” Anh chìa tay.
Tôi lấy tập bài tập đưa cho Thẩm Từ.
Anh chống một tay lên lưng vở, mắt quét nhanh qua, rồi dùng bút gạch vài nét:
“Thế này…” Anh nghiêng người về phía tôi, “Áp dụng công thức này.”
Trong lúc nghe, tôi dần mất tập trung, ánh mắt trượt xuống, dừng ở hàng mi khẽ rung của anh.
“Như vậy là xong, hiểu chưa?”
Anh bất ngờ quay sang, đôi mắt hẹp dài đối diện thẳng với tôi, gần đến mức có thể nghe rõ hơi thở của nhau.
Tôi lùi một bước, nhận lại vở:
“Hiểu rồi, cảm ơn.”