#GSNH 1552 Chương 5
Mời Quý độc giả CLICK vào LIÊN KẾT HOẶC ẢNH bên dưới
Mở ứng dụng shopee - Chỉ 1 lần duy nhất để MỞ ỨNG DỤNG MUA SẮM và tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
08
Sự đồng ý dứt khoát của tôi khiến đầu dây bên kia — Vương Tú Liên — mừng rỡ như bắt được vàng.
“Thật hả? Chu Chu, con thật sự có quan hệ à?”
“Mẹ biết ngay mà! Con gái mẹ là giỏi nhất!”
Giọng bà ta tràn đầy vui sướng, mấy ngày nay cau có bỗng chốc tan như mây khói.
Tôi có thể hình dung được lúc này bà ta chắc chắn đang đắc ý nhìn Lý Quyên và Trần Khải, như thể đang ngầm nói: Thấy chưa? Vẫn là mẹ có cách!
“Mẹ yên tâm.”
Tôi nói bằng giọng của một người sẵn sàng gánh vác mọi thứ.
“Mai sáng chín giờ, mọi người đứng trước khách sạn đợi con. Con sẽ đưa cả nhà đi xem thử, thế nào là giáo dục đỉnh cao ở Thượng Hải.”
Cúp máy xong, tôi lập tức nhắn cho Từ Nhạc:
“Nhạc Nhạc , giúp tớ một chuyện: thuê xe, loại xịn nhất ấy — Mercedes S-Class hoặc BMW 7-series càng tốt.”
“Rồi đặt lịch tham quan hai trường quốc tế đỉnh nhất Thượng Hải.”
“Đúng, loại mà học phí mỗi năm từ năm trăm ngàn trở lên.”
Từ Nhạc nhắn lại ngay:
“???”
“Cậu tính làm gì đấy? Thật sự muốn chuyển cháu cậu vào học à?”
Tôi trả lời:
“Để họ mở mang tầm mắt.”
“Tiện thể tra giúp tớ luôn địa chỉ vài trường vùng ven, cơ sở vật chất tệ, chuyên nhận con em lao động nhập cư.”
Lần này, Từ Nhạc hiểu ra ngay:
“Hiểu rồi. Đòn này thâm thật, tớ thích.”
“Xe và lịch tham quan, mai sáng sớm có đủ cho cậu.”
Sáng hôm sau, 9 giờ.
Một chiếc Mercedes S-Class đen bóng loáng dừng ngay trước cửa khách sạn tồi tàn họ đang ở.
Cái khí chất áp đảo ấy tương phản hoàn toàn với khung cảnh tồi tàn xung quanh.
Tôi mặc bộ vest hàng hiệu fake cao cấp mượn từ chỗ Từ Nhạc, đeo kính râm, từ ghế lái bước xuống.
Trước cửa khách sạn, cả nhà họ đã đứng đợi sẵn.
Họ nhìn tôi, lại nhìn chiếc xe sang phía sau, ánh mắt không rời nổi.
Đặc biệt là Lý Quyên, cô ta vô thức chỉnh lại áo váy, ánh mắt đầy ghen tị, ngưỡng mộ và một chút lấy lòng.
“Chị… cái xe này…” – Trần Khải lắp bắp hỏi.
“Chị mượn của sếp.” – tôi thản nhiên đáp.
“Hôm nay phải đi gặp hiệu trưởng các trường, hình thức vẫn phải làm cho đàng hoàng.”
“Đây là xe công ty chuyên dùng để tiếp khách, chị đã nói với tài xế, hôm nay để chị tự lái.”
Lý do này hợp tình hợp lý, rất khớp với hình tượng “trợ lý đắc lực của tổng giám đốc” nhưng “bản thân vẫn nghèo” mà tôi đã xây dựng.
“Lên xe đi, kẻo muộn.”
Cả nhà họ gần như được ban ơn mà rối rít leo lên xe.
Tiểu Bảo ngồi bệch xuống ghế da thật rộng rãi phía sau, lăn qua lộn lại phấn khích.
Lý Quyên và Vương Tú Liên thì cẩn thận sờ hết ghế đến cửa kính — như Lưu bà bà vào Đại Quan Viên.
“Trời ơi, ngồi xe này đúng là đẳng cấp.” – Lý Quyên xuýt xoa. “Đây mới gọi là sống chứ.”
Vương Tú Liên thì ngồi bên cạnh gõ tay vào người tôi:
“Chu Chu, con xem sếp con tốt với con chưa kìa, cả xe cũng cho mượn.”
“Nhớ phải làm cho đàng hoàng đấy, đừng phụ lòng người ta.”
Tôi nhìn họ qua gương chiếu hậu, chẳng nói gì, chỉ lặng lẽ khởi động xe.
Điểm đến đầu tiên là trường quốc tế Dulwich College Shanghai ở khu Thanh Phổ — một trong những trường quốc tế đắt đỏ nhất Thượng Hải.
Xe vừa vào khuôn viên, cả nhà họ đã ngây người.
Những tòa lâu đài phong cách châu Âu, bãi cỏ xanh mướt mênh mông, bể bơi ngoài trời chuẩn Olympic, và đám học sinh tóc vàng mắt xanh mặc đồng phục chỉnh tề đang chơi bóng trên sân…
“Trời ơi…” – Lý Quyên há hốc miệng như muốn nuốt cả quả táo – “Đây mà là trường học á? Rõ ràng là cung điện!”
Tiểu Bảo áp sát mặt vào kính xe:
“Mẹ ơi! Con muốn học ở đây! Con muốn chơi với mấy bạn Tây!”
Vương Tú Liên thì mặt đỏ bừng vì kích động:
“Chu Chu! Là trường này! Nhìn là biết có tương lai rồi!”
Tôi đỗ xe ngay trước khu hành chính tuyển sinh.
Một cô giáo mặc áo vest chỉnh tề, khí chất nhã nhặn ra tiếp.
Tôi trao đổi vài câu tiếng Anh trôi chảy với cô ấy.
Sau đó tôi quay sang, dùng tiếng Trung hỏi:
“Cô giáo hỏi, cháu có tài năng đặc biệt gì không?”
“Ví dụ như cưỡi ngựa, golf, piano, violin… đã đạt cấp chuyên nghiệp chưa?”
Lý Quyên cứng đờ:
“Tài… tài năng đặc biệt? Tiểu Bảo thuộc lòng bảng cửu chương, tính không?”
Cô giáo tuyển sinh mỉm cười lịch sự.
Tôi tiếp tục “phiên dịch”:
“Cô giáo nói, mấy cái đó là cơ bản thôi. Trường họ chú trọng nhiều hơn vào năng lực tổng thể và nền tảng gia đình.”
Rồi tôi quay sang hỏi bằng giọng “rất vô tình”:
“By the way, could you please briefly introduce the tuition and fees? My family is very interested.”
(Nhân tiện, cô có thể giới thiệu sơ qua học phí không? Gia đình tôi rất quan tâm.)
Cô giáo mỉm cười, đưa tôi một tập brochure đẹp đẽ.
“Học phí cho học sinh tiểu học là 350.000 tệ/năm. Ngoài ra còn có 200.000 tệ phí xây dựng một lần.”
Tôi không dịch.
Chỉ nhẹ nhàng lật đến trang bảng phí trong tờ brochure, đưa cho Lý Quyên xem.
“Em dâu, lại đây xem.”
Lý Quyên ghé sát lại, Trần Khải và Vương Tú Liên cũng chen đầu vào.
Khi ba người họ nhìn rõ dãy số 0 dài ngoằng trên trang học phí, cả ba lập tức đứng hình.
“Đơn, chục, trăm, nghìn, vạn, mười vạn…”
Ngón tay Lý Quyên run lẩy bẩy.
“Học phí… một năm ba mươi lăm vạn?!”
“Phí xây dựng… hai mươi vạn?!”
“Cộng lại… năm mươi lăm vạn cho năm đầu tiên?!”
Giọng cô ta the thé như con mèo bị giẫm đuôi.
Sắc mặt Vương Tú Liên lập tức tái nhợt.
Trần Khải thì như thể bị rút hết sinh lực, ngồi bệt xuống ghế không nhúc nhích.
Năm mươi lăm vạn.
Một con số như núi Thái Sơn, trong nháy mắt đập nát toàn bộ mộng tưởng của họ.
Tôi nhìn dáng vẻ như mất hồn của ba người ấy, trong lòng không gợn chút sóng.
Tôi “an ủi” họ:
“Em dâu à, đừng vội.”
“Đây chỉ mới là học phí thôi, chưa tính phí xe đưa đón, tiền ăn, đồng phục, và các lớp năng khiếu.”
“Lớp cưỡi ngựa — một buổi hai ngàn. Lớp golf — ba ngàn.”
“Tính sơ sơ, một năm đầu tư cho con chắc cũng tầm bảy, tám chục vạn.”
Tôi dừng lại một chút, nhìn gương mặt xám ngoét của họ.
“Nhưng chị thấy, vì tương lai của Tiểu Bảo, số tiền này… rất đáng.”
“Mọi người thấy sao?”
Không ai trả lời tôi.
Phòng tuyển sinh rơi vào im lặng chết chóc.
Tôi lịch sự cảm ơn giáo viên tuyển sinh, rồi đưa theo ba cái xác không hồn rời khỏi “hoàng cung” ấy.
Lên lại xe, không khí trong xe ngột ngạt đến khó tả.
“Chị…” — Trần Khải lắp bắp, giọng khàn đặc — “Bọn em… bọn em không học nổi trường kiểu đó đâu.”
“Bọn em chỉ là người thường…”
Tôi tay nắm vô lăng, gật đầu.
“Không sao.”
“Chị đã nghĩ tới chuyện này từ trước rồi.”
“Nên mới chuẩn bị một phương án khác — phù hợp hơn với thân phận ‘người thường’ của chúng ta.”
Mắt Lý Quyên lập tức ánh lên một tia hy vọng:
“Trường nào thế? Môi trường tốt không? Có gần nhà chị không?”
Tôi khởi động xe, khóe môi khẽ nhếch thành một đường cong khó nhận ra.
“Gần.”
“Môi trường… rất có cá tính.”
Nửa tiếng sau, tôi đỗ xe bên vệ đường, ở một khu vực nửa quê nửa phố.
Cách đó không xa là một dãy nhà cấp bốn cũ kỹ, tường rào nứt nẻ, sơn tróc từng mảng.
Trên cổng trường, dòng chữ đỏ loang lổ:
“Trường Tiểu học Hy vọng Lam Thiên”.
Trong sân đất bùn loang lổ, vài đứa trẻ da ngăm đen, quần áo lôi thôi đang chơi đùa.
Không khí nồng nặc mùi rác thải, mùi thịt cá ôi từ chợ gần đó, lẫn mùi hóa chất từ nhà xưởng kế bên.
Tôi chỉ tay về phía ngôi trường.
“Đến rồi.”
“Chính là chỗ này.”
“Theo điểm cư trú và lịch sử nộp thuế của chị, lại thêm vô số quan hệ chị nhờ vả, đây là trường duy nhất có khả năng nhận Tiểu Bảo.”
“Học phí rất rẻ — mỗi kỳ chỉ vài trăm tệ tiền sách vở.”
“Thế nào?”
“Có phải rất bất ngờ không?”
09
Lý Quyên nhìn chằm chằm ra ngoài cửa kính, nơi ngôi trường tiểu học “Hy Vọng Lam Thiên” đứng sừng sững — chết lặng suốt nửa phút.
Cô ta không dám tin vào mắt mình.
Vừa nãy còn đang mơ mộng về cuộc sống quý tộc trong “cung điện dát vàng”, chớp mắt đã bị tạt thẳng vào một nơi thậm chí còn tồi tàn hơn cả trường làng ở quê.
Sự chênh lệch từ thiên đường rơi thẳng xuống địa ngục khiến não cô ta lập tức tê liệt.
“Không… không thể nào là chỗ này…”
Cô ta lẩm bẩm, mặt mày còn u ám hơn cả trời mưa ngoài kia.
“Trần Chu, chị nhầm rồi! Chắc chắn không phải ở đây!”
Tiểu Bảo bỗng òa lên khóc:
“Con không muốn học ở đây! Ở đây bẩn quá! Hôi quá!”
“Con muốn đến cái lâu đài to lúc nãy cơ!”
Vương Tú Liên lúc này cũng hoàn hồn lại, chỉ tay vào tôi, tức đến mức toàn thân run rẩy:
“Trần Chu! Mày là cố ý!”
“Mày cố tình dẫn tụi tao đến cái nơi rách nát này để sỉ nhục tụi tao!”
Tôi tắt máy xe, xoay người lại, bình tĩnh nhìn cả nhà đang rối loạn sau ghế.
“Sỉ nhục?”
Tôi bật cười.
“Mẹ à, con không hề sỉ nhục mọi người.”
“Con chỉ đang đưa mọi người đối diện với hiện thực.”
“Cái mà mọi người muốn — là trường quốc tế như Dulwich, mỗi năm tám trăm ngàn.”
“Còn cái mà con có thể cho — là Tiểu học Hy Vọng Lam Thiên này, mỗi năm tám trăm tệ.”
“Mọi người thử nghĩ xem, với một đứa thu nhập bốn ngàn một tháng, còn đang gánh khoản nợ vài chục vạn như con, thì bên nào mới là thực tế?”
Tôi lại một lần nữa lôi nhân vật “chị gái nghèo khổ” mà họ thuộc lòng ra.
“Nhưng… nhưng rõ ràng lúc nãy chị lái xe Mercedes!” — Lý Quyên hét lên, giọng gần như chua xót, “Chị rõ ràng là có tiền!”
“Xe đó của sếp chị, không phải của chị.”
Tôi kiên nhẫn giải thích.
“Chị chỉ là người làm công. Sếp ăn thịt, chị uống nước canh — thỉnh thoảng mượn xe đi cho có hình thức, đã là nể mặt lắm rồi.”
“Em bảo chị phải bán thân để kiếm tám trăm ngàn học phí cho con em sao?”
“Em dâu à, em nghĩ như vậy có thực tế không?”
Lời tôi nói câu nào cũng hợp lý, rõ ràng, không chê vào đâu được.
Lý Quyên bị tôi chặn họng, chỉ biết ôm con khóc nức nở.
Trần Khải mặt mày đen kịt, đấm một cú vào lưng ghế phía trước:
“Đủ rồi!”
Anh ta gầm lên với tôi:
“Đừng nói nữa! Về nhà đi!”
“Tôi hỏi lại — về cái ‘nhà’ nào?”
“Về khách sạn hai trăm tệ một đêm của mọi người?”
“Hay về căn phòng sáu mươi mét vuông đầy vỏ bia của tôi?”
Mặt Trần Khải nghẹn đến tím bầm như gan lợn.
Tôi nhìn dáng vẻ hoàn toàn sụp đổ của họ, khởi động xe.
“Đi thôi.”
“Trường cũng tham quan xong rồi, giấc mộng cũng đến lúc tỉnh.”
“Về đi, chúng ta nên… tính sổ một phen.”
Tôi không đưa họ về khách sạn, mà lái thẳng về phòng trọ tồi tàn của mình.
Hôm nay A Bưu không có nhà — rất thuận lợi cho bước tiếp theo trong kế hoạch của tôi.
Tôi bảo họ ngồi xuống cái ghế sofa duy nhất trong phòng khách — cũng là chỗ sạch sẽ nhất.
Sau đó, tôi vào phòng, lấy ra chiếc laptop cũ và một xấp “tài liệu” mà tôi đã chuẩn bị sẵn từ trước.
Là các bản giả mạo gồm: sao kê ngân hàng, hợp đồng vay tín dụng, hóa đơn thẻ tín dụng, lịch sử trả nợ hằng tháng.
Tất cả đều được làm giả một cách hoàn hảo.
Tôi ném xấp giấy A4 dày cộp đó lên bàn trà trước mặt họ.
“Đây là toàn bộ thu – chi của tôi trong ba năm qua.”
Tôi mở laptop, mở một file Excel.
“Chúng ta cùng tính từng khoản.”
Giọng tôi vang lên giữa phòng khách yên ắng, lạnh lẽo như băng.
“Lương hợp đồng của tôi: trước thuế 4.500, trừ bảo hiểm xã hội và các khoản, thực lĩnh 4.032,5 tệ.”
“Làm tròn 4.000 cho dễ tính.”
“Tiền thuê nhà — 2.000, trả cho A Bưu — đây, có ảnh chụp chuyển khoản.”
“Tiền nước – điện – mạng, trung bình 300 mỗi tháng.”
“Chi phí đi lại — thẻ tàu điện ngầm, 220.”
“Tiền điện thoại — 100.”
“Tổng lại còn dư 1.380 tệ.”
Tôi ngẩng đầu lên, nhìn ba người đang chết lặng.
“1.380 tệ — đó là toàn bộ tiền sinh hoạt trong tháng của tôi.”
“Ăn uống, vật dụng, mọi thứ đều nằm trong đó.”
“Bình quân mỗi ngày khoảng 46 tệ.”
“Mấy ngày nay mọi người đến Thượng Hải, tôi trả bốn đêm khách sạn — tổng 800.”
“Mời ăn mì — 80.”
“Mua quà — 100.”
“Thuê xe hôm nay, dù là xe công ty, nhưng xăng và phí cầu đường do tôi trả — 300.”
“Tính ra, mấy ngày này vì mọi người mà tôi đã tiêu gần 1.280 tệ.”
“Bằng đúng toàn bộ tiền sinh hoạt của tôi trong một tháng.”
Tôi chỉ tay vào đống giấy tờ giả trên bàn:
“Còn đây… là những khoản nợ đang đè trên lưng tôi.”
“Tiếp theo, chúng ta cùng xem qua phần nợ nần của tôi.”
“Ba năm trước, để mua nhà cho Trần Khải, tôi mượn sếp công ty 500.000 tệ — đây là giấy vay tiền, có cả chữ ký và dấu vân tay của tôi.”
“Mỗi tháng, tôi phải trích 1.500 tệ từ lương để trả — công ty khấu trừ trực tiếp — trả suốt 30 năm.”
“Để bù lỗ cho cửa hàng quần áo của em dâu, tôi đã quẹt sạch ba thẻ tín dụng — tổng cộng 300.000 tệ, hiện giờ mỗi tháng chỉ trả mức tối thiểu.”