#TTTY 793 – Chương 1
Sau khi ly hôn với vợ, tôi nóng lòng muốn cắt đứt mọi quan hệ với cô ấy.
Tôi cưới một cô bạn gái trẻ trung xinh đẹp, mua chiếc xe địa hình mà tôi đã ao ước từ lâu.
Những ngày tháng tồi tệ đó cuối cùng cũng đã trôi qua, không bao giờ quay lại nữa.
Tôi cảm thấy mình như được sống lại.
1
Ngày nhận giấy ly hôn, tôi cố tình mặc bộ vest mà Phương Hạ mua cho tôi.
Ban đầu, Phương Hạ định đi cùng.
Tôi không đồng ý.
Tôi không đoán được tính cách của Hàn Sương.
Hàn Sương là vợ tôi.
Nói cho chính xác thì, sau khi con dấu được đóng lên tờ giấy ly hôn, cô ấy sẽ là vợ cũ của tôi.
“Vậy anh không được nhìn cô ta thêm một cái nào nữa đâu, em sẽ ghen đấy.”
Phương Hạ cố ý kéo cà vạt của tôi.
Vẻ nũng nịu của cô ấy khiến tôi một lần nữa khẳng định rằng, ly hôn với Hàn Sương chính là quyết định đúng đắn nhất tôi từng làm.
Hàn Sương quá trầm lặng.
Ngay cả trên giường cũng khiến tôi không có hứng thú.
Không giống như Phương Hạ, trẻ trung, cuồng nhiệt, hiểu tôi.
“Được.”
“Tôi hứa với em.”
Tôi khẽ cọ đầu ngón tay lên mũi cô ấy, tâm trạng rất tốt.
Vì vậy tôi đến cổng Cục Dân chính từ sớm, chờ đón một cuộc đời mới.
Hàn Sương đến sớm hơn giờ hẹn của chúng tôi tận nửa tiếng.
Cô ấy vẫn đơn điệu như mọi khi.
Dù đã cởi đồng phục công sở, trên người vẫn là những gam màu buồn tẻ như xám, trắng, đen.
“Tôi đã lấy số thứ tự rồi, đi thôi.”
Tờ phiếu lấy số bị tôi vò nát trong lòng bàn tay, lặp đi lặp lại.
Có chút hồi hộp, cũng có chút phấn khích.
Hàn Sương gật đầu.
Cô ấy đi trước tôi, không nói một lời.
Mãi đến khi nhân viên đưa giấy ly hôn cho từng người, tôi mới thở phào nhẹ nhõm.
“Nhớ dọn đồ của cô ra sớm đấy.”
“Từ giờ chúng ta đừng liên lạc nữa.”
2
Hàn Sương rời đi vội vã.
Cô ấy không nói khi nào sẽ dọn đồ ra khỏi nhà.
Tôi bắt taxi về.
Xe tôi để lại cho Hàn Sương, còn căn nhà thuộc về tôi.
Về phân chia tài sản, bạn bè xung quanh đều nói tôi có phần lợi hơn.
Tôi không đồng ý với cách nói đó.
Hôm bàn chuyện ly hôn, tôi nói cô ấy có yêu cầu gì cứ việc đưa ra.
Trong phạm vi tôi có thể chấp nhận, đều có thể thương lượng.
Nhưng tôi không ngờ, Hàn Sương chỉ liếc qua bản thỏa thuận rồi ký luôn, thậm chí hôm đó còn cùng tôi đi làm thủ tục ly hôn.
Lịch hẹn ở Cục Dân chính là tôi lén đặt trước.
Dù thật ra tôi cũng không nghĩ chỉ một lần gặp đã có thể giải quyết xong mọi chuyện.
Đẩy cửa nhà ra.
Luồng khí lạnh ập đến khiến tôi rùng mình.
Cửa sổ đang mở, chậu cây xanh bị lạnh đến mức cúi rạp đầu xuống, vừa héo vừa khô.
Tôi nhìn quanh một vòng, đồ đạc trong nhà dường như vẫn còn, nhưng cũng giống như đã mất đi thứ gì đó.
Tôi kiểm tra két sắt trong phòng làm việc.
Vài món sưu tầm hiếm hoi của tôi vẫn còn, những sợi dây chuyền vàng tôi mua cho Hàn Sương sau khi kết hôn cũng không thiếu.
Chỉ là mấy cuốn sách về luật trên giá hình như đã vơi đi vài cuốn.
Tôi tìm một cái thùng, ném hết những cuốn sách Hàn Sương thích vào đó.
Tôi lại vào phòng ngủ.
Quần áo của Hàn Sương hình như cũng thiếu mất mấy bộ, những món còn lại tôi gom hết bỏ vào thùng luôn.
Thu dọn xong, tôi gọi điện cho Hàn Sương.
Vẫn như trước kia.
Giọng nữ máy móc lặp đi lặp lại: “Thuê bao quý khách vừa gọi tạm thời không liên lạc được.”
Tôi dứt khoát gọi bên giao hàng nhanh, gửi thẳng đến chỗ làm của Hàn Sương.
3
Khi tôi đón Phương Hạ đi test xe ở showroom, anh giao hàng nhanh gọi cho tôi.
“Anh Chúc ơi, bên nhận hàng từ chối nhận rồi ạ.”
“Anh xem tôi nên gửi trả lại anh hay xử lý sao đây?”
Giọng anh shipper có chút khó xử.
Tôi vừa định lên tiếng thì Phương Hạ đã giật lấy điện thoại.
“Cô ta không cần thì vứt đi.”
“Không bắt cô ta tự mình đến lấy đã là tử tế lắm rồi.”
Phương Hạ tỏ ra không vui.
Tôi đành câm nín, vì vậy khi mua xe, tôi chiều theo ý cô ấy, lắp thêm không ít đồ nâng cấp.
Phương Hạ thích xe, tôi cũng thích.
“Ngày nhận xe, chúng ta lái thẳng đi du lịch luôn nhé, coi như ăn mừng.”
Tôi gật đầu đồng tình.
Chiếc xe này là thứ tôi ao ước từ rất lâu rồi.
Lần đầu đề cập chuyện đổi xe, Hàn Sương chẳng thèm hỏi lý do, liền từ chối ngay.
Cô ấy không đồng ý để tôi mua xe địa hình.
“Xe đó vừa hao xăng, lại chẳng thực tế. Nếu nhất định phải mua, thì nên mua xe điện.”
Trong mắt Hàn Sương, tính thực dụng luôn đặt lên hàng đầu.
Nhưng Phương Hạ thì khác.
Cô ấy ủng hộ mọi quyết định của tôi, còn có cùng sở thích và đam mê.
Phương Hạ là kiểu người hành động.
Tối hôm đó, cô ấy đã lên sẵn lịch trình cho chuyến du lịch bằng ô tô.
Lúc tôi tắm xong bước ra, cô vừa khép máy tính lại.
“Chồng ơi.”
“Cuối tuần ba mẹ em gọi mình về ăn cơm.”
Phương Hạ chưa từng gọi tôi là “chồng”.
Dù là lúc hưng phấn nhất trên giường, cô ấy cũng từ chối cách xưng hô đó.
Cô nói, chỉ khi tôi chính thức ly hôn với Hàn Sương, thì cô và tôi mới thật sự là ở bên nhau.
Ví dụ như bây giờ.
Tôi kéo Phương Hạ vào lòng, vừa kích động, vừa phấn khích.
Không hề nói quá, nếu cô ấy muốn ngôi sao, tôi cũng sẽ tìm cách hái xuống cho bằng được.