#TTTY 793 – Chương 11
Mời Quý độc giả CLICK vào LIÊN KẾT HOẶC ẢNH bên dưới
Mở ứng dụng shopee - Chỉ 1 lần duy nhất để MỞ ỨNG DỤNG MUA SẮM và tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/6VHuSTGgjg
31
Phương Hạ cứ thế bám theo tôi về tận nhà.
Căn nhà đã được dọn dẹp sạch sẽ, như vừa thay một lớp áo mới.
Ngay cả chậu cây cảnh trên ban công vốn đã héo rũ từ lâu cũng được thay bằng cây mới.
Bàn ăn đã dọn sẵn cơm canh tươm tất.
Phương Hạ lon ton chạy lại:
“Em nấu xong từ sớm rồi, hâm lại bằng lò vi sóng là ăn được ngay, đợi em chút nha.”
Lò vi sóng phát ra những tiếng “ting ting” đều đặn.
Tôi bực bội bước vào nhà vệ sinh.
Tới điếu thuốc thứ ba thì Phương Hạ đến gõ cửa.
Giọng cô ta dịu dàng, năn nỉ:
“Chồng à, cơm chín rồi.”
“Anh ra ăn một chút đi, ăn xong bữa này em sẽ không làm phiền anh nữa.”
Nghe đến đây, tôi mới chịu bước ra.
Cô ta múc cơm, gắp thức ăn cho tôi.
Nhưng trong đầu tôi, chỉ toàn là hình ảnh của Hàn Sương.
Tôi cũng không biết tại sao lại như thế.
Càng ăn, toàn thân tôi càng nóng bừng lên.
Tôi như nhìn thấy Hàn Sương trước mắt.
Tôi không kìm được mà ôm chầm lấy cô, điên cuồng suốt cả một đêm.
Đêm đó, “Hàn Sương” chủ động vô cùng.
Tôi phấn khích đến tột độ.
Vì cô đã quay về, vì cô vẫn còn muốn gần gũi tôi.
Nhưng… tất cả, đều bị Phương Hạ phá nát.
Tỉnh lại, người nằm bên không phải Hàn Sương tôi thương nhớ ngày đêm, mà là Phương Hạ , đang ngủ say bên cạnh.
Tôi tức tối đẩy cô ta ra, vừa giận vừa kinh tởm.
May mắn thay, Phương Hạ không níu kéo thêm.
Cô ta vừa khóc vừa vơ vội quần áo mặc lên người, rồi vội vàng rời khỏi nhà.
Tôi thở phào.
Nhưng không ngờ, hai tháng sau, trong buổi hòa giải trước phiên tòa ly hôn,
cô ta lại nói mình đã mang thai.
32
Tôi có linh cảm đứa trẻ đó không phải là con mình.
Thế nhưng cha mẹ tôi lại bất ngờ thay đổi thái độ với Phương Hạ.
Họ thuê người giúp việc, chăm sóc từng bữa ăn giấc ngủ cho cô ta.
Về chuyện con cái, họ từng thúc ép tôi và Hàn Sương không biết bao nhiêu lần.
Tôi thì không muốn có con sớm, không muốn bị ràng buộc khi còn chưa tới 35 tuổi.
Hàn Sương đồng ý.
Nhưng trước mặt bố mẹ tôi, cô lại nói là do bản thân không muốn sinh con.
Vì điều này, cô không ít lần phải chịu đựng ánh mắt khó chịu từ họ.
Tôi liếc nhìn Phương Hạ đang ngồi tựa vào ghế sofa xem tivi, lòng trào dâng nỗi bức bối.
Thì ra Hàn Sương thật sự không muốn sinh con với tôi.
“Tới tháng thứ 4 là có thể chọc ối xét nghiệm rồi.”
“Tôi hỏi bác sĩ rồi.”
Tôi hờ hững lên tiếng, chẳng mấy vui vẻ.
Phương Hạ lập tức hét lên, quả táo trên tay ném thẳng vào vai tôi.
“Chúc Thanh Hà!”
“Đêm đó anh ôm tôi lên giường đâu có nói vậy!”
“Anh chối cũng vô ích, tôi quay lại video rồi!”
Bộ dạng giận dữ của cô ta, cùng sự bất thường trong đêm hôm đó, khiến tôi càng thêm chắc chắn.
Tôi chẳng buồn cãi, dứt khoát bỏ nhà đi để tránh mặt.
Tôi biết được sự thật ở quán bar mà Phương Hạ hay lui tới.
Ba tên trai trẻ nhuộm tóc vàng đang tụ lại, dán mắt vào màn hình điện thoại, cười ngặt nghẽo.
Lờ mờ, tôi nghe thấy tên của Phương Hạ.
Tôi len lén đến gần, không ngờ lại bị một tên trong bọn phát hiện.
Hắn liếc tôi một cái:
“Ông cũng muốn xem à?”
Tôi còn chưa kịp phản ứng, hắn đã đưa điện thoại ra trước mặt tôi:
“Tâm trạng hôm nay đang tốt, cho ông mở mang tầm mắt.”
“Con nhỏ này, hoang dại không tưởng.”
“Bọn tôi suýt nữa c/h/ế/t dí trên người nó đấy.”
33
Tôi bỏ ra 10 triệu để sao chép đoạn video đó.
Nghe nói có một “ông chủ lớn” vì muốn tìm cảm giác mới lạ, đã bỏ ra 300 triệu, và Phương Hạ liền đồng ý phục vụ cả nhóm đàn ông đó.
“Dù sao thì bọn tôi cũng ở trong biệt thự suốt một tuần.”
“Không biết có làm to bụng con nhỏ không nữa.”
Thời gian ghi trên video trùng khớp với một tuần trước cái ngày Phương Hạ chạy đến tìm tôi.
Nghe đến đó, tôi tức đến nỗi máu dồn lên tận óc.
Tôi chưa từng nghĩ, vì tiền mà Phương Hạ có thể hạ thấp bản thân đến mức buông thả như vậy.
Tôi về đến nhà đã gần nửa đêm.
Phương Hạ dù đang mang thai vẫn còn ngồi thức xem phim dài tập.
Thấy tôi, cô ta chỉ hừ lạnh một tiếng, hoàn toàn không biết tôi đã rõ mọi chuyện.
Tôi tắt TV, sau đó ném điện thoại đến trước có mặt cô ta.
Âm thanh hỗn tạp vang vọng khắp phòng khách.
Phương Hạ cau mày, mặt tái xanh, vội vàng nhặt điện thoại lên xem, sau đó đập mạnh xuống sàn.
Tôi nhìn cô ta, giọng lạnh như băng:
“Cô bẩn thật đấy, Phương Hạ.”
“Chỉ cần 300 triệu là sẵn sàng ngủ với bất kỳ ai à?”
Tôi cố tình nói những lời thật cay nghiệt, chỉ mong Phương Hạ biết xấu hổ mà chủ động đòi ly hôn.
Cô ta gào lên chửi tôi:
“Anh nói linh tinh cái gì thế, Chúc Thanh Hà, tôi đang mang thai con anh đấy!”
Cô ta càng điên loạn, tôi càng thấy hả hê.
Tôi nhận ra tâm lý mình đã bắt đầu méo mó, biến dạng.
Nhưng thì sao chứ?
Tôi và Phương Hạ đến nước này, khác gì sống không bằng c/h/ế/t.
“Cô không thừa nhận cũng được thôi.”
“Tôi sẽ đem đoạn video này tới gặp bố mẹ cô.”
“Tôi cũng có thể gửi về đơn vị cũ, trường học cũ của cô.”
“Thế nào cũng có người nhận ra…”
Tôi chưa nói dứt câu.
Phương Hạ đã cầm dao gọt hoa quả, từ phía sau đ/â/m thẳng vào cổ tôi, xuyên qua cuống họng.
M/á/u từ miệng và vết thương phun ra như suối.
Tôi hoảng loạn.
Tôi cố lấy tay bịt vết thương, cũng muốn bịt miệng mình lại.
Tôi ngã vật xuống đất.
Khoảnh khắc cuối cùng của cuộc đời, tôi thấy Phương Hạ cũng tự đ/â/m d/a/o vào cổ họng mình.
34
Sáu giờ sáng.
Bác giúp việc vừa mở cửa bước vào đã thét lên kinh hoàng, rồi lập tức chạy ngược ra ngoài.
Tiếng còi cảnh sát vang lên xé tan bầu không khí yên tĩnh của cả khu dân cư, cũng đánh thức tôi.
Tôi khẽ bật cười một tiếng , chẳng ai nghe thấy.
Cảnh sát, pháp y bao quanh t/h/i t/h/ể của tôi và Phương Hạ, tiến hành khám nghiệm hiện trường.
Cha mẹ tôi bị chắn ngoài vạch phong tỏa, khóc đến trời đất quay cuồng.
Tôi từ trong đám đông lặng lẽ bước ra.
Tôi chỉ muốn đi tìm Hàn Sương , dù chỉ là được nhìn cô ấy thêm một lần cuối cùng.
Nhưng cô ấy đã xuất ngoại.
Mà tôi thì bị kẹt lại nơi thành phố nhỏ hẹp này.
Tôi rẽ sang hướng khác, tới quán bar mà Hàn Sương từng biểu diễn.
Lúc ấy trời mới vừa sáng, quán vẫn chưa mở cửa.
Tôi ngồi đợi đến tận khi trời tối.
Ông chủ quán bar dường như cố tình gây khó dễ cho tôi .
Trước đây luôn bật những bài Hàn Sương cover, hôm nay lại chỉ bật bản gốc.
Tôi đang ngồi cau có vì khó chịu, thì phía sau vang lên một giọng nói quen thuộc:
“Chúc Thanh Hà.”
Tôi quay đầu lại.
Phương Hạ đang mỉm cười với tôi.
Cô ta nhẹ nhàng xoa xoa cái bụng nhô cao, giọng the thé chói tai:
“Chúc Thanh Hà, không ngờ phải không?”
“Địa ngục trần gian , anh mãi mãi không thoát khỏi tôi đâu.”
“Tôi đã nói rồi, đứa bé là của anh, anh có chối cũng vô ích.”
( Hoàn văn toàn )