#TTTY 793 – Chương 7
Mời Quý độc giả CLICK vào LIÊN KẾT HOẶC ẢNH bên dưới
Mở ứng dụng shopee - Chỉ 1 lần duy nhất để MỞ ỨNG DỤNG MUA SẮM và tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/8zzFRHJFB6
19
“Cậu về trước đi, tôi ngồi thêm chút nữa.”
Khi tôi nói, ánh mắt không kiềm được lại liếc về phía Hàn Sương.
Tôi không nhận ra người đàn ông ngồi đối diện cô ấy.
Trông có vẻ là người có tiền, ngoại hình cũng không tệ.
Bạn tôi thở dài, trước khi rời đi còn dặn: “Nhìn thôi là được rồi, đừng tự gây chuyện.”
Tôi thấy khó hiểu.
Tôi và Hàn Sương dù gì cũng từng kết hôn sáu bảy năm, chẳng lẽ đến một câu chào hỏi cũng không được phép?
Nghĩ như vậy, tôi đã rời khỏi ghế lúc nào chẳng hay.
Tôi bước đến trước mặt Hàn Sương, trong mắt cô ấy thoáng hiện chút ngạc nhiên, nhưng rồi nhanh chóng lấy lại vẻ điềm tĩnh.
“Hàn Sương, lâu rồi không gặp.”
“Dạo này em sống ổn chứ?”
Tôi siết nhẹ tay, cố làm ra vẻ nhẹ nhàng bắt chuyện.
Hàn Sương gật đầu, thái độ lễ phép nhưng xa cách.
Người đàn ông đối diện liếc nhìn tôi rồi quay sang hỏi cô: “Cô Hàn, bạn của cô à?”
Cô Hàn.
Ba chữ đó khiến ngọn lửa âm ỉ trong tôi chợt tắt ngúm một thoáng.
Cách gọi xa lạ như vậy, có khi chỉ mới quen chưa bao lâu.
Nhưng… một người bạn như thế nào lại có thể khiến Hàn Sương thay đổi cả thói quen, nửa đêm còn ra ngoài ăn khuya?
Chẳng lẽ lại là một đối tượng xem mắt nào đó?
Càng nghĩ, lửa trong lòng tôi lại bùng lên.
“Liên quan gì đến anh?”
“Hàn Sương, em có tiện không? Anh muốn nói chuyện riêng với em vài câu.”
Tôi vừa dứt lời, Hàn Sương đã đứng dậy.
Trong lòng tôi thoáng dâng lên một tia vui mừng, tôi biết mà, cô ấy sẽ không từ chối tôi.
Nhưng tôi không ngờ…
Hàn Sương thậm chí chẳng liếc tôi lấy một cái, mà chỉ quay sang người đàn ông kia, nói: “Tôi ăn xong rồi, anh thì sao?”
Cô ấy lướt ngang qua tôi như người xa lạ.
20
Lúc tôi thanh toán xong và chạy ra ngoài, Hàn Sương đã lên xe người đàn ông kia.
Tôi cuống cuồng gọi một chiếc taxi gần đó rồi bám theo.
Xe dừng lại trước một quán bar.
Tôi hơi sững người.
Hàn Sương và người đàn ông ấy sóng vai bước vào trong.
Tôi cũng lập tức đuổi theo.
Là một livehouse, ánh đèn lờ mờ, không gian khá ổn.
Khác hẳn những quán bar mà Phương Hạ thường lui tới ồn ào, hỗn loạn, dơ bẩn.
Tôi đảo mắt khắp nơi tìm Hàn Sương, lại vô tình nhìn thấy Phương Hạ.
Cô ta đang tươi cười rạng rỡ, đầu tựa hẳn vào vai một gã trai trẻ trông nhỏ con, hoàn toàn không có chút ý thức nào về việc mình đã kết hôn.
Cơn gió lạnh thổi qua khiến men rượu trong người tôi bốc lên.
Tôi lao thẳng về phía Phương Hạ, giận dữ gào lên.
“Phương Hạ, cô còn biết xấu hổ không hả!”
“Cô có biết mình đã kết hôn rồi không!”
Rất nhiều người quay lại nhìn.
Phương Hạ hoảng hốt tách khỏi gã đàn ông, đứng bật dậy định chạy.
Tôi túm lấy cô ta.
Cơn thịnh nộ khi bị cắm sừng gần như nuốt chửng lý trí của tôi.
Tôi đỏ bừng mắt, trừng trừng nhìn Phương Hạ, trong lòng trào lên một cảm xúc vừa đắng chát vừa uất nghẹn.
“Tôi cho cô tiền tiêu, nuôi cô ăn ở, đây là cách cô báo đáp tôi sao?”
“Phương Hạ, chúng ta ly hôn!”
Ly hôn… chuyện đã có lần đầu rồi, còn sợ gì lần thứ hai?
Nghe đến hai chữ đó, Phương Hạ lại chẳng giãy giụa nữa.
Những người còn ngồi cùng bàn dường như hiểu được ánh mắt ra hiệu của cô ta, lặng lẽ rút lui hết.
Cả không gian chỉ còn lại tôi, cô ta và một đám người đứng xem náo nhiệt.
“Vậy còn anh thì sao?”
“Không phải nói đang tăng ca à? Sao lại mò tới quán bar?”
“Để tôi đoán xem… là đến theo dõi vợ cũ đúng không?”
21
Tôi không hiểu Phương Hạ đang nói gì.
Trong quán bar bỗng vang lên một tràng reo hò, sau đó là tiếng vỗ tay rào rào.
Ngay cả những người vừa nãy còn vây quanh tôi và Phương Hạ để hóng chuyện cũng đã giải tán gần hết.
Theo ánh mắt của mọi người, tôi nhìn về phía sân khấu.
Và tôi không ngờ lại là Hàn Sương.
Cô đã thay bộ đồ jeans và áo khoác đen lúc ở quán nướng.
Giờ đây mặc một chiếc váy lấp lánh, mái tóc dài duỗi thẳng giờ được uốn thành sóng lớn bồng bềnh, tay ôm cây guitar, ngồi trên chiếc ghế cao.
“Ca khúc cuối cùng của tôi ở đây, 《Chúc ngủ ngon》.”
“Gửi tặng mọi người.”
Đây không phải lần đầu tôi nghe Hàn Sương hát.
Nhưng đến tận hôm nay tôi mới phát hiện giọng hát của cô ấy lại hay đến thế.
Cô cúi mắt, những ngón tay nhẹ nhàng lướt qua dây đàn.
Cô lúc này, hoàn toàn khác với Hàn Sương trầm lặng, nhàm chán mà tôi từng biết.
Trái tim tôi bất giác đập loạn theo từng giai điệu.
“Xem ra anh không biết vợ cũ của mình đang hát cố định ở đây nhỉ.”
Giọng Phương Hạ vang lên, phá tan khoảnh khắc đẹp đẽ vừa rồi.
Tôi nhíu mày, hất tay cô ta ra khỏi cánh tay mình, chủ động tiến về phía sân khấu vài bước.
Tôi chưa từng thấy một Hàn Sương như thế này.
Giây phút này, toàn thân cô ấy đều đang tỏa sáng rực rỡ.
Tôi thật sự muốn chạy lên hỏi cô , rốt cuộc ai mới là Hàn Sương thật sự?
Là nữ thẩm phán giản dị, yên lặng ban ngày, hay là nữ ca sĩ tự tin và rực rỡ giữa đêm tối?
Bài hát kết thúc.
Sau lời cảm ơn, Hàn Sương rời sân khấu.
Tôi vừa định đi tìm cô thì bị Phương Hạ cản lại.
Tôi không muốn đôi co với cô ta, nhưng cô ta cứ như oan hồn không chịu buông tha.
Khoảnh khắc ấy…
Trong đầu tôi chỉ có duy nhất một suy nghĩ cuộc hôn nhân này, tôi chắc chắn phải ly hôn.