#TTTY 793 – Chương 4
Mời Quý độc giả CLICK vào LIÊN KẾT HOẶC ẢNH bên dưới
Mở ứng dụng shopee - Chỉ 1 lần duy nhất để MỞ ỨNG DỤNG MUA SẮM và tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/8zzFRHJFB6
10
Hàn Sương có lẽ chính là hình mẫu “hiền thê lương mẫu” mà người ta vẫn thường nói đến.
Làm việc đâu vào đấy, chu toàn, lại hiếm khi nổi nóng.
Ngay cả lần đó , lần cô ấy tận mắt nhìn thấy tôi và Phương Hạ hôn nhau trong bãi đậu xe, cô ấy vẫn không tức giận.
Tôi vẫn nhớ rõ buổi tối hôm ấy.
Rõ ràng trong ánh mắt cô ấy là đầy ắp nỗi không thể tin nổi.
Thế mà khi tôi lên nhà, cô ấy vẫn như mọi ngày, nấu sẵn cơm tối, ngồi trên ghế sofa chờ tôi.
Khoảnh khắc đó, thật ra tôi rất muốn hỏi cô ấy.
Muốn hỏi cô ấy, liệu có phải cô chưa từng yêu tôi?
Không có người phụ nữ nào có thể chịu đựng việc chồng mình ôm hôn người khác ngay trước mắt.
Thế nhưng cô ấy lại chẳng hỏi lấy một lời.
Chỉ lặng lẽ nhìn tôi rửa tay, rồi múc cơm cho tôi.
Phương Hạ nói: “Chị ấy đã thấy rồi, nếu hôm nay anh còn không nói chuyện ly hôn, thì tụi mình chia tay đi.”
Tôi không thể chịu nổi khi nghe Phương Hạ nói đến hai chữ “chia tay”.
Nên tôi đã thẳng thắn với Hàn Sương.
Bữa cơm hôm đó có lẽ là bữa ăn khiến tôi bất an nhất trong đời.
“Chúng ta ly hôn đi, được không?”
Tôi hỏi Hàn Sương.
Tay cô ấy đang cầm đũa chỉ khựng lại một chút, rồi gật đầu đồng ý.
Hàn Sương thậm chí không hỏi tôi cô gái ở dưới tầng là ai, chúng tôi bắt đầu quan hệ từ bao giờ.
“Khi nào soạn xong đơn ly hôn thì nói với tôi. Tối nay anh ngủ phòng phụ.”
“Nhớ cho chén bát vào máy rửa bát.”
Ăn xong, Hàn Sương trở về phòng ngủ.
Trước khi đi, cô ấy còn liếc nhìn bát đũa trên bàn, nhắc tôi một câu.
Thật ra, trước khi cưới, chúng tôi từng thỏa thuận rằng sau này cô ấy nấu cơm, tôi rửa bát.
Về sau tôi ngại rửa, nên lắp máy rửa chén.
Từ đó thành ra ăn xong là cô ấy sẽ dọn dẹp và bỏ hết vào máy.
Hình như cô ấy chưa từng nổi giận.
Ngay cả lúc ly hôn… cũng thế.
11
Mãi đến khi ba mẹ rời đi, tôi mới thở phào nhẹ nhõm.
Tảng đá đè nặng trong lòng cuối cùng cũng được dỡ xuống.
Tôi đẩy cửa phòng ngủ ra, Phương Hạ như một chú nai nhỏ, lao thẳng vào lòng tôi.
“Xin lỗi…”
“Là do em không tốt, khiến anh cãi nhau với ba mẹ.”
Tôi véo nhẹ khuôn mặt vẫn còn vương nước mắt của cô ấy, dịu dàng an ủi: “Là anh không tốt, khiến em phải chịu ấm ức.”
Tôi đưa Phương Hạ đến nhà hàng cao cấp mà cô ấy vẫn luôn ao ước được đến.
Chỉ một bữa ăn mà hết tận 10,000 tệ.
Cô ấy như một đứa trẻ, đang khóc mà cũng có thể bật cười ngay được.
Dễ dỗ lắm.
Trong bữa ăn, tôi cắt miếng bít tết đưa cho cô ấy, còn đeo găng tay bóc tôm giúp.
Cô vừa ăn vừa hỏi tôi: “Chúc Thanh Hà, em chưa từng hỏi anh…
Anh đã từng bóc tôm cho người khác chưa?”
Tôi khựng lại, rồi lắc đầu.
Chưa từng.
Thật sự chưa từng.
Trước Hàn Sương, tôi chưa từng yêu ai.
Hồi đi học thì chuyên tâm học hành, tốt nghiệp xong lại chuyên tâm đi làm.
Vì vậy, sau buổi xem mắt với Hàn Sương, chúng tôi liền tự nhiên bước vào giai đoạn yêu đương.
Tôi lóng ngóng học theo mấy chiêu trên mạng để lấy lòng con gái, muốn tặng cô ấy quà, muốn bóc tôm cho cô ấy.
Nhưng cô ấy chỉ cười, rồi từ chối.
“Cùng nhau ăn một bữa cơm, xem một bộ phim là coi như dịp đặc biệt rồi, đừng tốn kém quá.”
“Không sao đâu, em tự bóc được mà. Anh đi làm cũng mệt rồi, không cần phải chăm sóc em đâu.”
Khi đó, tôi từng nghĩ Hàn Sương thật sự là một người phụ nữ rất tốt.
12
Cuối tuần, tôi và Phương Hạ về quê một chuyến.
Về thăm ba mẹ tôi.
Hôm sau ngày họ đến nhà tôi ở thành phố, tôi lén gọi điện cho Hàn Sương.
Tôi muốn hỏi xem có phải chính cô ấy đã nói với ba mẹ tôi chuyện tôi ly hôn hay không .
Nhưng đầu dây bên kia vẫn chỉ là dòng thông báo quen thuộc: “Thuê bao quý khách vừa gọi hiện không liên lạc được.”
Tôi tức đến mức buồn cười.
Chỉ cần là trong giờ làm việc, gần như tôi không thể nào liên lạc được với Hàn Sương.
“Ba mẹ ạ…”
Phương Hạ đứng ở cửa, rụt rè chào hỏi ba mẹ tôi.
Cô ấy có vẻ rất căng thẳng.
Tôi nắm lấy tay cô ấy, đặt vào lòng bàn tay mình, “Không sao đâu.”
Bữa trưa hôm đó, bầu không khí cũng tạm gọi là hòa hoãn.
Tôi và Phương Hạ đã đăng ký kết hôn rồi, họ cũng chẳng còn cách nào khác ngoài việc chấp nhận.
Trong lúc ăn cơm, họ hỏi thăm tình hình gia đình của Phương Hạ, rồi hỏi đến công việc của cô ấy.
“Con không có việc làm ạ.”
Phương Hạ thành thật trả lời.
“Không đi làm sao được?”
“Con chẳng phải tốt nghiệp đại học à?
Tốt nghiệp đại học mà cũng không xin được việc sao?”
“Con…”
Thấy sắc mặt Phương Hạ càng lúc càng tệ, tôi vội vàng cắt lời ba mẹ.
“Được rồi được rồi.”
“Không đi làm thì cũng có sao, có phải ba mẹ phải nuôi đâu. Con còn kiếm ra tiền mà.”
“Hồi ở với Hàn Sương, có dựa vào cái tiền lương còm cõi của cô ấy để nuôi nhà đâu.”
Huống hồ, Phương Hạ trước đây đâu phải không làm việc.
Khi chúng tôi mới quen nhau, cô ấy làm nhà thiết kế ý tưởng cho một công ty quảng cáo.
Chỉ là lương thấp, tăng ca triền miên, môi trường cạnh tranh khắc nghiệt.
Tôi thấy xót xa, nên dứt khoát khuyên cô ấy nghỉ việc.
Nghe tôi nói vậy, ba mẹ cũng không nói thêm gì nữa, đổi sang chủ đề khác.
“Xem ra chuyện của cậu con, chắc Tiểu Sương cũng không giúp được rồi.”