#TTTY 793 – Chương 5
Mời Quý độc giả CLICK vào LIÊN KẾT HOẶC ẢNH bên dưới
Mở ứng dụng shopee - Chỉ 1 lần duy nhất để MỞ ỨNG DỤNG MUA SẮM và tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/6VHuSTGgjg
13
Lúc đó tôi mới biết, cậu tôi đang vướng vào một vụ kiện tụng với người khác.
“Ba mẹ đã tìm Hàn Sương rồi à?”
Tôi hỏi họ.
Nhưng họ vừa gật đầu lại vừa lắc đầu, khiến tôi càng thêm khó hiểu.
“Gọi điện thì không liên lạc được, đến cơ quan cô ấy cũng không gặp được.”
“Nghe đồng nghiệp của cô ấy nói là đang xin nghỉ phép.”
Tôi cau mày.
Một người yêu công việc như Hàn Sương mà lại xin nghỉ?
Xem ra chuyện ly hôn không phải do cô ấy nói với ba mẹ tôi.
Chắc là họ nghĩ Hàn Sương ở nhà nên mới tới tìm, không ngờ lại chạm mặt Phương Hạ.
Tôi không hỏi thêm nữa.
Buổi chiều, tôi đã hứa sẽ đi trượt tuyết với Phương Hạ.
Trước khi đi, tôi đưa cho ba mẹ số liên lạc của một luật sư.
“Bảo cậu con liên hệ người này đi.”
“Là luật sư có tiếng trong ngành, gần như chưa từng thua kiện.”
“Đừng tìm Hàn Sương nữa.”
Tôi không muốn dính dáng gì đến Hàn Sương.
Cũng không muốn gia đình mình dính dáng gì đến cô ấy.
Chỉ là tôi không ngờ người mà tôi một lòng muốn tránh né, lại xuất hiện đúng ở khu trượt tuyết mà tôi và Phương Hạ đến.
Vừa mới bước vào sân, tôi đã nhìn thấy Hàn Sương.
Cô ấy gần như lướt ngang qua trước mắt tôi, tốc độ cực nhanh, hai đường trượt kéo dài để lại phía sau một làn tuyết mờ mịt.
Cảnh tượng khiến tôi thoáng ngây người.
Tôi nhớ rất rõ, cô từng nói với tôi là không biết trượt tuyết.
Hơn nữa, cuối tuần cô thường tăng ca xử lý hồ sơ, nếu không thì ở nhà, hoặc ghé quán cà phê hay thư viện đọc sách.
Có lẽ ánh mắt tôi nhìn theo quá rõ ràng, nên Phương Hạ cũng để ý thấy.
Cô ấy bĩu môi hỏi: “Vừa nãy là chị vợ cũ của anh à?”
Tôi sững người, không biết nên gật hay lắc đầu.
Khi nhìn lại lần nữa, cả sân trượt tuyết dường như chưa từng xuất hiện bóng dáng Hàn Sương.
Tôi khẽ lắc đầu: “Chắc không phải đâu.”
14
Tôi chưa bao giờ nghĩ rằng sau này mình lại thường xuyên nhớ đến Hàn Sương.
Thế nhưng, càng sống chung với Phương Hạ lâu, tôi lại càng hay nghĩ đến cô ấy.
Ví dụ như những ngày cuối tuần nghỉ ở nhà.
Tôi thật sự ngán ngẩm với đồ ăn ngoài và các nhà hàng.
“Vợ ơi, hôm nay tụi mình tự nấu ăn đi nhé?”
“Lúc khám sức khỏe, bác sĩ bảo anh bị gan nhiễm mỡ, bảo hạn chế ăn đồ đặt ngoài.”
Phương Hạ gối đầu lên đùi tôi, không hề động đậy.
Từ lúc cưới đến nay đã ba bốn tháng, căn bếp trong nhà cũng yên bụi từng ấy thời gian.
Trong tủ lạnh ngoài nước giải khát thì chỉ toàn kem.
“Em đâu biết nấu ăn đâu.”
“Hay mình gọi món mì trộn Tân Cương với thêm gà rán nữa nhé?”
Phương Hạ hình như hoàn toàn không nghe thấy ba chữ “gan nhiễm mỡ” tôi vừa nói.
Nhưng Hàn Sương thì sẽ không như vậy.
Cô ấy rất quan tâm đến sức khỏe và ăn uống, ba bữa mỗi ngày, chỉ cần có thời gian là sẽ tự tay nấu.
Thậm chí còn tranh thủ lúc rảnh đi thi lấy chứng chỉ dinh dưỡng.
Tôi không cãi nhau với Phương Hạ.
Chỉ lặng lẽ gạt cô ấy ra, đứng dậy vào phòng làm việc.
Tôi không thích ăn cay, Hàn Sương cũng vậy.
Nhưng Phương Hạ thì lại thích, là rất thích.
Bạn bè khuyên tôi, có được thì phải có mất, làm gì có chuyện vẹn cả đôi đường.
Phải rồi.
Ít ra ở những phương diện khác, tôi và Phương Hạ vẫn rất hợp nhau.
Chỉ là vài bữa cuối tuần thôi mà, cố chịu một chút cũng được.
Nhưng khi mùi ớt xộc lên mũi khiến tôi ho sặc sụa, tôi vẫn không nhịn được mà nhíu mày.
Phương Hạ gạt tôi ra, trách móc: “Anh đừng ho vào bát nữa được không?”
Tôi khựng lại.
Cô ấy uống từng ngụm trà sữa lớn, thậm chí không buồn rót cho tôi một cốc nước.
Còn quay sang chê tôi.
15
Tôi bắt đầu không còn muốn về nhà nữa.
Giống hệt như trước kia.
May mà dự án tôi phụ trách đang bước vào giai đoạn quan trọng, tôi cũng có một lý do chính đáng để tăng ca đến tận khuya.
Lúc đầu, Phương Hạ vẫn sẽ gọi điện hỏi tôi về khoảng mấy giờ thì về.
Tôi cứ nghĩ, khi tôi mở cửa, Phương Hạ sẽ như trước, chạy ào vào lòng tôi.
Hoặc ít nhất cũng chuẩn bị sẵn đồ ăn khuya chờ tôi.
Nhưng thứ đón tôi lại là dáng vẻ cô ấy nằm cuộn tròn trên sofa xem phim, cùng với đống vỏ bánh kẹo, snack vứt tứ tung bên cạnh.
Tôi lẩm bẩm vài câu than phiền.
Cô ấy lại nói:
“Anh đừng mang mớ cảm xúc tiêu cực từ công việc về nhà nữa được không?
Không lẽ anh tâm trạng tệ thì em cũng phải bị ảnh hưởng theo à?”
Tôi không rõ từ lúc nào, tôi đã không còn tìm được chút an ủi nào từ Phương Hạ nữa.
Tôi nghĩ… là Phương Hạ đã thay đổi.
Tôi chui vào nhà vệ sinh, mở cửa sổ và quạt thông gió, rút thuốc ra hút.
Đột nhiên, gương mặt của Hàn Sương hiện lên trong đầu tôi.
Khi mới cưới Hàn Sương, công ty tôi vừa trải qua đợt thay m/á/u cấp quản lý.
Ai nấy đều như đang đi trên băng mỏng, bản thân tôi cũng vô cùng căng thẳng.
Xe tôi dừng dưới lầu nhà.
Tôi ngồi trong xe, định bình ổn lại cảm xúc rồi mới lên.
Không biết bằng cách nào, Hàn Sương lại phát hiện ra.
Cô ấy gõ cửa kính xe, nét mặt bình thản.
“Gặp chuyện phiền lòng à?”
“Em vừa nấu cơm xong, vừa ăn vừa nói chuyện nhé?”
Hàn Sương là một người rất biết lắng nghe.
Cô ấy cũng sẽ cùng tôi phân tích vấn đề, dù đó không phải lĩnh vực chuyên môn của cô ấy .
Nhưng vẫn luôn dùng những lời ngắn gọn để động viên tôi.
Hàn Sương từng nói: “Nhà là nơi trú ẩn của hai chúng ta, không phải của riêng em.”
Lúc ấy tôi chợt nhận ra Hàn Sương gần như chưa bao giờ than vãn với tôi điều gì.
Vậy thì, cái gọi là “ngôi nhà của chúng ta” ấy… rốt cuộc có từng là chốn bình yên của cô ấy hay không?