#GSNH 1550 Chương 3
Mời Quý độc giả CLICK vào LIÊN KẾT HOẶC ẢNH bên dưới
Mở ứng dụng shopee - Chỉ 1 lần duy nhất để MỞ ỨNG DỤNG MUA SẮM và tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
“Thôi được, nể tình phụ huynh hợp tác, lần này tôi không báo công an.”
Bà ta nhìn xuống dáng lưng còng của bố mẹ tôi, giọng lạnh lẽo không chút cảm xúc:
“Nhưng lễ chào cờ thứ Hai tuần sau, Trương Khải phải đứng ra làm ví dụ phản diện, kiểm điểm trước toàn thể giáo viên và học sinh. Phải tự kiểm điểm sâu sắc, để cả trường biết cái giá phải trả khi làm sai.”
Tôi nhìn bố mẹ cúi đầu liên tục cảm ơn.
Nhìn khóe miệng đắc ý của Vương Mẫn.
Ngày hôm đó, tôi biết—thế giới của mình đã hoàn toàn sụp đổ.
Ánh nắng sáng thứ Hai chói đến mức chói mắt, như muốn lột đi một lớp da trên người ta.
Tôi đứng dưới cột cờ, trong tay nắm chặt bản kiểm điểm đã bị Vương Mẫn tự tay sửa đi sửa lại.
Tờ giấy thì mỏng, nhưng nặng như một ngọn núi, đè đến mức tay tôi run rẩy.
Hơn hai nghìn ánh mắt của toàn trường đổ dồn vào tôi. Những ánh nhìn ấy dường như có nhiệt độ, thiêu đốt da mặt tôi nóng rát.
Vương Mẫn đứng lệch bên bục, hai tay khoanh trước ngực. Bà ta hất cằm về phía tôi, khẩu hình rất rõ ràng: “Đọc.”
Tôi nuốt khan một ngụm nước bọt.
“Em là Trương Khải, học sinh lớp 12A2…”
Giọng nói qua loa phóng thanh vang vọng trên sân trường trống trải, xa lạ và thê lương đến chính tôi cũng không nhận ra.
“Do nhất thời nảy sinh lòng tham, em đã trộm mười lăm nghìn tệ tiền quỹ lớp… phụ lòng tin của thầy cô, làm mất mặt tập thể…”
Mỗi một chữ, đều là do Vương Mẫn ép tôi viết vào.
Tôi không đọc, bà ta sẽ đến tận nhà gây chuyện, sẽ đi uy hiếp người mẹ đến thuốc cũng không dám uống đủ liều của tôi.
Khi đọc đến mấy chữ “tôi là một kẻ trộm”, tôi dừng lại.
Cổ họng như bị xi măng bịt kín.
Dưới sân bắt đầu xôn xao, tiếng thì thầm rì rầm như một đàn ruồi bay loạn.
Vương Mẫn bước tới. Tiếng giày cao gót gõ lên sàn gỗ nghe mà lạnh sống lưng.
Bà ta với tay tắt micro, hạ giọng, độc địa đến thấu xương: “Trương Khải, muốn mẹ mày tức chết ngay bây giờ không? Không muốn thì đọc to lên cho tao!”
Tôi nhắm mắt lại, nghiến nát lòng tự trọng, nuốt thẳng xuống bụng.
Lần nữa mở miệng, tôi gần như gào lên: “Tôi là một kẻ trộm! Tôi không xứng làm học sinh trường Trung học số Ba!”
Dưới sân, tiếng cười ồ lên.
Ngay khoảnh khắc ấy— Trương Khải đã chết rồi.
Thứ còn sống sót, chỉ là một cái xác biết đi mang tên “kẻ trộm”.
Nhưng chuyện này vẫn chưa kết thúc.
Bản “kiểm điểm” kia chỉ là món khai vị của Vương Mẫn.
Trở về văn phòng, trước mặt toàn bộ giáo viên bộ môn, bà ta dùng bút đỏ gạch toạc tên tôi khỏi danh sách “cán bộ lớp ưu tú”.
Động tác thô bạo, nét bút hằn sâu xuyên cả giấy.
“Loại người phẩm hạnh bại hoại thế này, không xứng nhận bất kỳ vinh dự nào.”
Bà ta vò nát đơn xin học bổng vốn thuộc về tôi, rồi tiện tay ném vào thùng rác.
Ba nghìn tệ.
Đủ cho mẹ tôi uống thuốc suốt hai tháng.
Tôi nhìn chằm chằm vào cái thùng rác ấy, nắm đấm siết đến trắng bệch.
Thầy dạy toán họ Trương đẩy gọng kính, cố gắng nói giúp tôi:
“Cô Vương, Trương Khải từ trước đến nay luôn đứng hạng nhất khối, chuyện này hay là điều tra lại…”
“Điều tra cái gì?”
Vương Mẫn cắt ngang ngay lập tức, giọng sắc như dao:
“Ruồi không đậu trứng không nứt! Thầy Trương, thầy cũng đừng phí thời gian vào loại người này nữa.”
Bà ta quay người lại, chỉ thẳng vào mũi tôi.
“Gốc đã thối rồi, tưới bao nhiêu nước cũng chỉ mọc cỏ độc. Từ nay về sau, bài tập của nó các thầy cô không cần chấm, câu hỏi cũng không cần trả lời, để nó tự sinh tự diệt.”
Văn phòng im lặng như chết.
Những giáo viên khác nhìn nhau, không ai dám chạm vào cơn giận của Vương Mẫn.
Tôi đứng nép vào góc tường, như một túi rác bị người ta ghê tởm.
Vương Mẫn nâng tách trà lên, thổi nhẹ lớp bọt nổi, đến liếc tôi một cái cũng lười.
“Cút ra ngoài. Đừng làm bẩn sàn văn phòng.”
Tôi cúi đầu bước ra. Cánh cửa đóng sầm lại phía sau lưng.
Thái độ của Vương Mẫn chính là kim chỉ nam.
Ban đầu, chỉ là không ai để ý tới tôi.
Sau đó, vở bài tập của tôi bắt đầu biến mất một cách khó hiểu.
Đến khi tôi tìm thấy, chúng đang nằm trong hố nước bẩn của nhà vệ sinh, ngấm đầy nước tiểu, chữ viết nhòe thành một vũng mực đen.
Tôi lặng lẽ vớt lên, lau khô, rồi tiếp tục viết.
Rồi sau đó nữa — những trò ác ý bắt đầu leo thang.
Sau giờ thể dục, tôi mở tủ đồ cá nhân.
Một mùi hôi thối xộc thẳng vào mặt.
Chuột chết, băng vệ sinh đã dùng, hộp cơm mốc meo…nhét kín mít bên trong.
Tôi nén cơn buồn nôn để dọn dẹp, xung quanh là tiếng cười cợt không hề che giấu của bạn học.