#GSNH 1550 Chương 5
Mời Quý độc giả CLICK vào LIÊN KẾT HOẶC ẢNH bên dưới
Mở ứng dụng shopee - Chỉ 1 lần duy nhất để MỞ ỨNG DỤNG MUA SẮM và tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
“Ối giời, tủ của thằng ăn trộm đúng là cũng thối thật.”
“Đúng là vật tụ theo loài.”
Tôi đi tìm Vương Mẫn.
Tôi nghĩ, dù bà ta có thiên vị đến đâu, trước một hành vi bắt nạt rõ ràng như vậy, ít nhất bà ta cũng nên giữ lấy chút thể diện của một giáo viên.
Tôi đã nhầm.
Vương Mẫn nghe tôi trình bày xong, mí mắt cũng không thèm nhấc lên, vẫn tiếp tục chấm bài.
“Nói xong chưa?”
“Thưa cô, bọn họ…”
“Trương Khải.”
Bà ta ngắt lời tôi, giọng lạnh lùng như đang bàn chuyện thời tiết: “Tại sao họ không bắt nạt người khác, mà chỉ bắt nạt em?”
Tôi đứng sững.
“Một người không được hoan nghênh, thì nên tự xem lại bản thân mình trước. Nếu em không trộm tiền, sao người ta phải nhằm vào em?”
Bà ta ngẩng đầu lên, khóe miệng treo một nụ cười mỉa mai.
“Đừng mang mấy chuyện vặt vãnh kiểu này tới làm phiền tôi, tôi rất bận.”
Tôi bước ra ngoài, chân loạng choạng.
Thì ra trên đời này, người bị hại có tội, kẻ gây hại lại có lý.
Chỉ cần bị dán nhãn, đến cả hít thở cũng là sai.
Trường học là địa ngục, còn nhà tôi thì là một căn nhà tạm sắp sập.
Khoản mười lăm nghìn tiền bồi thường đã hút cạn giọt máu cuối cùng của gia đình.
Bố tôi để vá cái hố ấy, ban ngày khuân gạch ở công trường, ban đêm đi bốc vác hàng hóa.
Hôm đó trời mưa lớn.
Chỉ vì muốn kiếm thêm năm mươi tệ, ông vác bao xi măng từ tầng hai ngã thẳng xuống.
Lưng bị trẹo, sưng phồng như bánh bao lên men, đến duỗi thẳng người cũng thành xa xỉ.
Nhưng ông không chịu đi bệnh viện.
“Đi viện làm gì? Dán mấy miếng cao là được rồi. Tiền phải để dành mua thuốc cho mẹ mày.”
Ông nằm úp trên giường gỗ cứng, đau đến toát mồ hôi lạnh, miệng vẫn lẩm bẩm chuyện tiết kiệm tiền.
Bệnh của mẹ tôi nặng hơn.
Vì ngừng thuốc nửa tháng, bệnh thận của bà tái phát, người phù lên một vòng, đến mở mắt cũng khó.
Vốn dĩ chỉ cần nhập viện điều trị là có thể kiểm soát được.
Nhưng giờ đây, đến tiền mua gạo trong nhà cũng phải đi vay.
Lấy đâu ra tiền nhập viện?
Tối hôm đó, tôi nghe thấy tiếng khóc bị kìm nén của bố mẹ trong phòng bên cạnh.
“Ông nó ơi… thật sự không được thì… tôi không chữa nữa đâu.”
“Nói linh tinh gì vậy! Tôi có bán máu cũng phải chữa cho bà!”
“Nhưng… mười lăm nghìn đó… mình còn biết đi đâu kiếm lại tiền đây…”
Tôi đứng ngoài cửa, móng tay bấm sâu vào thịt, máu chảy dọc theo kẽ tay.
Mười lăm nghìn.
Đó là tiền mua mạng sống của mẹ tôi.
Chỉ vì một câu nói của Vương Mẫn, đồng hồ đếm ngược tan nhà nát cửa của gia đình tôi bị tăng tốc.
Tôi hận.
Hận đến mức muốn cắn nát cả hàm răng.
Nhưng tôi phải nhịn.
Bởi vì thành tích của tôi vẫn luôn đứng hạng nhất toàn khối.
Tôi nghĩ, chỉ cần chờ đến ngày công bố danh sách được tiến cử thẳng vào Bắc Đại,
chỉ cần tôi nhận được học bổng của trường, mẹ tôi sẽ có tiền chữa bệnh.
Thế nhưng đến ngày danh sách được công bố—
Bầu trời u ám đến đáng sợ.
Tôi đứng trước bảng thông báo, tìm từ trên xuống dưới.
Dòng đầu tiên—
Không có tên tôi.
Dòng thứ hai, không có.
Cho đến tận dòng cuối cùng, tôi vẫn không tìm thấy cái tên “Trương Khải.”
Ở vị trí vốn thuộc về tôi, lại hiển hiện một cái tên khác — Trương Hiểu.
Cậu ta là ủy viên học tập lớp tôi.
Thành tích của cậu ta luôn thấp hơn tôi trên dưới 50 điểm.
Tôi xông vào văn phòng, ném mạnh bảng danh sách lên bàn của Vương Mẫn.
“Tại sao? Thành tích của em đứng đầu toàn trường, mọi chỉ tiêu đều đạt, tại sao suất tiến cử lại là của cậu ta?”
Còn suất học bổng 10.000 tệ cho tân sinh viên nữa.
Tôi cần khoản tiền đó đến tuyệt vọng, đó là phao cứu sinh cuối cùng của mẹ tôi.
Vương Mẫn thong thả uống trà, nhìn tôi như thể nhìn một con kiến đang ảo tưởng sức mạnh.
“Trương Khải, đầu óc em bị sao à?”
Bà ta đứng dậy, bước đến trước mặt tôi, dùng giáo án đập nhẹ vào mặt tôi như vỗ ruồi:
“Bắc Đại cũng phải xét lý lịch chính trị. Một học sinh có tiền án trộm cắp như em, có đưa tên lên cũng bị gạch bỏ thôi. Tôi làm vậy là vì chỉ tiêu tuyển sinh của nhà trường.”
“Là cô vu khống tôi!” – Mắt tôi đỏ ngầu, gào lên.
“Ai tin chứ?” – Vương Mẫn cười. Nụ cười rực rỡ như đóa hoa độc.
“Hồ sơ ghi rõ bản kiểm điểm của em rồi, cả trường đều đã thấy em nhận tội dưới cờ. Em nghĩ còn có thể đảo ngược được sao?”
Bà ta cúi sát vào tai tôi, giọng nhẹ như tiếng quỷ thì thầm: