#GSNH 1550 Chương 8
Mời Quý độc giả CLICK vào LIÊN KẾT HOẶC ẢNH bên dưới
Mở ứng dụng shopee - Chỉ 1 lần duy nhất để MỞ ỨNG DỤNG MUA SẮM và tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
Tôi đứng dậy, hai tay chống bàn, người nghiêng về phía trước, áp lực đè nặng căn phòng.
“Đầu tư cho loại người như vậy? Các vị thấy tiền dư quá, hay ngứa nghề muốn ngồi tù?”
Tuy vậy, trước đống chứng cứ rành rành, Tôn Minh Lượng vẫn không nhận sai.
Cậu ta khăng khăng gọi đó là “trích dẫn sai” và “lỗi thống kê”.
Đám cáo già trong hội đồng, dù thấy mùi không ổn nhưng vẫn chưa chịu buông tay khỏi cái dự án trông thì béo bở này.
Cuối cùng, họ tổ chức một cuộc đối chất, mời đích danh Tôn Minh Lượng cùng đội dự án đến giải trình trực tiếp.
Tôi đồng ý, và còn đề xuất một yêu cầu duy nhất:
Ghi hình toàn bộ cuộc đối chất và phát trực tiếp cho toàn bộ cổ đông.
Ngày diễn ra cuộc đối chất, Tôn Minh Lượng ăn mặc bóng bẩy, dẫn theo một đội luật sư có tiếng.
Nhưng điều khiến tôi bất ngờ hơn cả—
Là mẹ của cậu ta, Vương Mẫn, cũng xuất hiện.
Vương Mẫn trông già đi nhiều. Tóc đã bạc, mặc một chiếc áo len sợi giản dị, nhìn bề ngoài chẳng khác gì một bà lão về hưu hiền hậu.
Vừa bước vào phòng họp, bà ta đã cúi đầu chào từng thành viên hội đồng, giọng nghẹn ngào, nước mắt lưng tròng:
“Kính thưa các vị lãnh đạo, Minh Lượng nhà chúng tôi là đứa trẻ thật thà, từ nhỏ đến lớn chỉ biết học hành, nghiên cứu, chưa từng hiểu mấy mánh khoé thương trường…”
Giọng Vương Mẫn nghèn nghẹn, vừa nói vừa chấm nước mắt bằng khăn tay.
“Vì dự án này, nó bạc cả tóc, đến nhà cũng không buồn về. Chỉ vì một chút sơ suất, mà lại gán cho nó tội làm giả dữ liệu? Đây là muốn hủy hoại cả đời nó sao?!”
Tôn Minh Lượng đứng bên cạnh, đúng lúc cúi đầu, vẻ mặt như mang nỗi oan lớn mà cố nhẫn nhịn.
Luật sư của cậu ta cũng lập tức chen vào:
“Thân chủ của tôi chỉ có tranh cãi về quy chuẩn trích dẫn học thuật. Việc anh Trương kết luận là đạo văn và làm giả dữ liệu — có dấu hiệu phỉ báng.”
Một nhà này đúng là giỏi diễn.
Một người tung, một người hứng — biến trắng thành đen, biến xấu thành tốt.
Vài thành viên hội đồng bắt đầu mủi lòng, thì thầm với nhau, có vẻ cho rằng tôi đã quá nghiêm khắc.
Tôi ngồi phía đối diện, nhìn khuôn mặt giả tạo của Vương Mẫn.
Năm xưa, bà ta cũng dùng cái vẻ ngoài đạo đức giả này, đẩy tôi – một học sinh vô tội – xuống vực thẳm.
“Tổng Giám đốc Trương, đến lượt anh phát biểu.” – Chủ tọa nhắc tôi.
Tôi không chạm vào micro trên bàn. Cũng không bật bài trình chiếu đã chuẩn bị sẵn.
Tôi chỉ lấy điện thoại ra, kết nối với màn hình lớn trong phòng họp.
“Tôi không muốn tranh cãi chuyện mã nguồn.”
Tôi liếc nhìn Tôn Minh Lượng, rồi lại nhìn sang Vương Mẫn:
“Vì cô Vương đã nhắc đến ‘từ nhỏ’, nhắc đến ‘nhân phẩm’ — vậy thì chúng ta nói chuyện nhân phẩm.”
Màn hình chớp một cái, một cuộc gọi video được kết nối.
Trên màn hình hiện ra một người đàn ông trung niên, phía sau là một xưởng sửa xe ồn ào.
Tay người đó dính đầy dầu mỡ, gương mặt hốc hác, lưng hơi còng, trông già hơn tuổi thật ít nhất mười tuổi.
Nhưng đôi mắt ông ấy, nhìn qua màn hình — sáng quắc đến rợn người.
Cả phòng họp xôn xao.
Sắc mặt Tôn Minh Lượng tái nhợt.
Thân thể Vương Mẫn cứng đờ lại như gặp ma.
“Đó là… Tào Quân?”
Lão Triệu thì thầm: “Cậu học sinh từng là hạt giống thủ khoa khối Tự nhiên năm ấy, sau đó đột ngột bỏ học?”
Người đàn ông trên màn hình lau tay, cười gượng:
“Chào mọi người, tôi là Tào Quân, là bạn cùng bàn của Tôn Minh Lượng hồi cấp ba.”
Giọng cậu khàn đặc, có lẽ do hít phải khí thải suốt nhiều năm.
“Hồi đó tôi là học sinh đứng đầu lớp, lẽ ra được một suất tiến cử đặc cách vào đại học danh tiếng. Nhưng cô giáo Vương — chính là Vương Mẫn — đã tìm tôi.”
Tào Quân dừng lại, như đang nuốt xuống một nỗi đau khổng lồ.
“Cô ấy nói, nhà tôi nghèo, không đủ điều kiện học đại học hàng đầu. Cô khuyên tôi nên nhường suất lại cho người cần hơn. Tôi không đồng ý. Sau đó, ngày nào cô ấy cũng kiếm cớ làm khó lục phòng, lục cặp sách, cuối cùng…tìm thấy một gói thuốc lá dưới gối tôi.”
Cả phòng họp nín thở.
“Tôi bị khuyên nghỉ học. Suất tiến cử ấy — chuyển thẳng cho người đứng nhì Tôn Minh Lượng.”
Tào Quân nhìn thẳng vào ống kính, nước mắt lẫn dầu mỡ chảy dài trên mặt.
“Mãi về sau tôi mới biết, gói thuốc đó là do Vương Mẫn tự tay nhét vào. Vì tương lai của con trai bà ấy — bà ấy đã hủy cả cuộc đời tôi.”
“Cậu vu khống! Bịa đặt!”
Vương Mẫn đột ngột gào lên, mặt nạ hiền hậu vỡ vụn, lộ ra gương mặt méo mó đầy căm giận.
“Cậu là do Trương Khải thuê đến đóng kịch! Hai người thông đồng hãm hại con tôi!”
Tôn Minh Lượng cũng rối loạn, hét về phía màn hình: “Tắt đi! Tắt ngay! Đây là xâm phạm quyền riêng tư!”
Tôi không bận tâm đến cơn điên loạn của họ, ngắt cuộc gọi.
Căn phòng rơi vào một sự im lặng choáng váng.
Tất cả ánh mắt đổ dồn về hai mẹ con họ — Tôn và Vương.