#GSNH 1550 Chương 9
Mời Quý độc giả CLICK vào LIÊN KẾT HOẶC ẢNH bên dưới
Mở ứng dụng shopee - Chỉ 1 lần duy nhất để MỞ ỨNG DỤNG MUA SẮM và tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
Tôi từ tốn đứng dậy, bước tới trước mặt Vương Mẫn đang run rẩy.
“Cô Vương, cô còn nhớ không — cái ngày mất mười lăm nghìn tệ tiền lớp, rốt cuộc ai mới là người trộm?”
Mặt Vương Mẫn trắng bệch như tờ giấy, môi run run không thốt nổi lời.
“Hôm đó camera hoàn toàn không hỏng, và cô cũng biết rất rõ: kẻ trộm là ủy viên học tập, là con trai hiệu trưởng — thằng khốn đó không những không bị phạt, còn năm nào cũng được danh hiệu “Học sinh ba tốt”.”
Giọng tôi vang lên trong phòng họp yên tĩnh, mỗi một từ như một nhát búa giáng xuống.
“Vì muốn lấy lòng hiệu trưởng, muốn mở đường cho con trai, cô đã cố tình che giấu sự thật, chọn tôi — kẻ nghèo nhất lớp, không chỗ dựa, để gánh tội thay.”
“Cô ép bố mẹ tôi phải quỳ, ép cả nhà tôi tan nát, ép tôi phải từ bỏ suất đặc cách, nhường nó cho kẻ thật sự ăn trộm tiền.”
Tôi quay lại, đối mặt với tất cả các cổ đông:
“Một người lên được nhờ mẹ chèn ép bạn học, một người vì lợi ích mà sẵn sàng làm giả tài liệu, một gia đình mà bản chất đã thấm đầy sự gian dối — không xứng đáng nhận được bất kỳ sự đầu tư nào.”
Im lặng kéo dài trọn mười giây.
Chủ tịch hội đồng ngồi ở vị trí đầu bàn ném cây bút ký vào ống bút, tiếng va chạm vang lên lanh lảnh như phán quyết của quan tòa.
“Báo cảnh sát.”
Ba chữ đơn giản — tuyên án tử hình cho Tôn Minh Lượng.
“Hành vi lừa đảo thương mại, làm giả dữ liệu cốt lõi — đây là ‘kỳ lân’ mà chúng ta định đầu tư sao?”
Chủ tịch lạnh giọng, quay sang trưởng phòng pháp chế:
“Thông báo với bộ phận pháp chế, kể từ giờ, tất cả các công ty có liên quan đến Tôn Minh Lượng đều bị đưa vào danh sách đen đầu tư của tập đoàn. Cấm vĩnh viễn.”
Tôn Minh Lượng chân mềm nhũn, ngã phịch xuống ghế.
Chiếc mặt nạ tinh anh mà cậu ta từng tự hào hoàn toàn vỡ vụn, để lộ ra khuôn mặt bối rối, hoảng loạn, không còn chỗ bấu víu.
“Không… các người không thể làm vậy! Đây là hiểu lầm! Tôi… tôi có thể giải thích!”
Cậu ta cố gắng túm lấy tay áo lão Triệu, nhưng bị ông ta né tránh như né dịch.
Lão Triệu thậm chí rút khăn ướt ra, lau mạnh tay áo vừa bị chạm vào.
“Giải thích à? Để dành mà giải thích với đội điều tra kinh tế ấy.”
Bảo vệ bước vào. Màu xanh lạnh lẽo của đồng phục như cọng rơm cuối cùng đè gãy lưng lạc đà.
Những nhà đầu tư từng quây quanh tâng bốc Tôn Minh Lượng, giờ đều cúi đầu giả vờ bận rộn rút lui, tránh xa như thể không quen biết. Không ai nhìn lại hai mẹ con họ.
Vương Mẫn co rúm trong góc, như thể xương sống đã bị rút sạch.
Cái người từng oai phong trên bục giảng, giẫm đạp lên lòng tự trọng học sinh,
giờ đã không còn.
Thay vào đó là một bà lão sắp bị bắt, đối mặt với nhục nhã và tù tội.
Bà ta run rẩy môi, mắt đờ đẫn, miệng còn lẩm bẩm:
“Tôi là giáo viên… các người không được bắt tôi… tôi là giáo viên ưu tú…”
Tôi bước đến gần, tiếng giày da gõ trên sàn đá vang lên lạnh lẽo.
Bà ta ngước mắt nhìn tôi, ánh mắt kinh hãi, như thể nhìn thấy một con quái vật xa lạ.
Nhưng tôi biết —
Tôi là con quái vật chính bà ta tạo ra.
Tôi ngồi xổm xuống, đưa mắt ngang với bà ta.
“Cô Vương, cảm giác này quen không?”
Tôi chỉ vào những ánh mắt lạnh lẽo, khinh miệt, ghê tởm xung quanh.
Giống hệt như ánh mắt năm xưa — khi bà ta vu oan cho tôi ăn trộm mười lăm nghìn tệ.
Vương Mẫn há miệng, nhưng không thốt ra nổi lời. Nước mắt cuốn trôi lớp phấn trên mặt, tạo thành hai rãnh nhòe nhoẹt trông vừa nực cười vừa thảm hại.
Tôi nghiêng người lại gần, dùng đúng giọng điệu cao ngạo, lạnh lẽo mà bà ta từng dùng để mắng tôi trong văn phòng:
“Một người không được yêu thích, thì nên tự tìm lỗi ở chính mình.”
“Nếu con cô không làm giả, nếu năm xưa cô không làm điều xấu, thì ai nhắm vào các người?”
“Ruồi nhặng, quả thực chỉ đậu lên quả trứng nứt.”
Nói xong, tôi đứng dậy, không nhìn lại một lần nào, mặc kệ bảo vệ lôi hai mẹ con họ ra khỏi phòng họp trong tiếng gào khóc thảm thiết.
Việc tốt thì giấu kỹ, việc xấu thì truyền khắp nơi.
Đặc biệt là một quả bom scandal như thế này: “Trường điểm – Bạo lực học đường – Lừa đảo khởi nghiệp – Mẹ con đồng lõa.”
Tôi không cần phải tác động, bản thân câu chuyện đã tự bùng nổ khắp mạng xã hội.
Chiều hôm đó, đoàn thanh tra của phòng giáo dục đã tiến vào trường Trung học số Ba.
Bằng chứng rõ ràng như ban ngày.
Số tiền mười lăm nghìn bị mất năm xưa được làm sáng tỏ. Danh sách học sinh nghèo bị sửa đổi hàng loạt cũng bị lật ra.
Vương Mẫn bị tước bỏ mọi danh hiệu, đuổi việc, mất cả lương hưu, còn phải đối mặt với tội danh chiếm dụng công quỹ.
Công ty khởi nghiệp của Tôn Minh Lượng thì sụp đổ chỉ sau một đêm.
Nhà đầu tư rút vốn kiện cáo, nhân viên đồng loạt bỏ việc và bóc phốt nội bộ. Cái gọi là mô hình AI y tế bị vạch trần đến không còn mảnh vải che thân.
Điều khiến tôi không ngờ nhất là — những người từng im lặng năm xưa, cuối cùng đã lên tiếng.
Dưới thẻ # Vương Mẫn Trung Học Số Ba, hàng nghìn, hàng vạn bình luận lần lượt xuất hiện.
“Hồi đó vì nhà tôi không gửi quà, bà ta đổi chỗ ngồi của tôi sang cạnh thùng rác suốt một năm trời.”
“Bà ta từng xé thư tình của tôi, đọc to trước lớp để làm nhục, khiến tôi trầm cảm mất ba năm.”