#GSNH 1497 – Chương 1
Sau khi kết hôn với Lận Trì, chúng tôi chưa từng làm chuyện ấy, thế nhưng trên cổ tôi lại thường xuyên xuất hiện những vết đỏ.
Mỗi lần tôi hỏi, Lận Trì đều giữ vẻ mặt bình thản đáp:
“Muỗi đốt thôi.”
Tôi chưa bao giờ mảy may nghi ngờ lời anh nói.
Cho đến một ngày, cô bạn thân đùa giỡn hỏi tôi:
“Con muỗi đó tớ cũng quen đấy, tên là Lận Trì đúng không?”
Bán tín bán nghi, tôi lén lắp camera trong phòng.
Để rồi đêm đó, tôi nhìn thấy người chồng vốn luôn lạnh lùng của mình, đôi mắt đỏ hoe đang hôn khắp cơ thể tôi để đ.á.n.h dấu chủ quyền.
Anh kìm nén tiếng khóc nức nở:
“Vì sao không chịu chạm vào anh, em ghét anh đến thế sao?”
—
Khi tôi mở mắt ra, Lận Trì đang thay quần áo.
Ánh sáng xuyên qua lớp áo sơ mi, phác họa rõ bờ vai rộng và vòng eo săn chắc của anh.
Anh dứt khoát cài khuy măng sét bên tay trái.
Bàn tay to lớn với những khớp xương rõ ràng, đúng là món hời cho những kẻ cuồng tay như tôi.
Mới sáng ra đã được ngắm cảnh đẹp ý vui thế này rồi.
Tôi ngồi dậy, đỏ mặt định lén lút chiêm ngưỡng thêm chút nữa thì vô tình chạm mắt với anh qua gương.
Gương mặt Lận Trì vẫn bình thản, dường như sự chú ý của tôi chẳng thể khiến lòng anh gợn chút sóng lòng nào.
Thế nhưng cái khuy măng sét bên phải kia, anh loay hoay mãi mà chẳng cài xong.
Nhìn anh chật vật làm tôi cũng sốt ruột thay, không kìm được mà lên tiếng:
“Lận Trì, để em giúp anh nhé.”
Lận Trì mím môi, nhìn thẳng vào tôi.
Cái nhìn ấy khiến tôi thấy bồn chồn, tay chân luống cuống không biết để đâu. Tôi bắt đầu nghĩ vẩn vơ, hay là mình đã quá đường đột rồi?
Lúc này anh mới bước lại gần tôi, dùng tông giọng khách sáo mà lịch sự bảo:
“Làm phiền em rồi.”
“Không có gì đâu.”
Tôi nhanh chóng cài lại khuy áo cho anh.
Đến lúc ngẩng đầu lên, chưa kịp thở phào một cái…
Thì tôi đã nhận ra chiếc cà vạt màu đỏ táo trên cổ anh trông cực kỳ lạc quẻ.
Tôi muốn nói gì đó nhưng lại thôi.
Thật kỳ lạ, rõ ràng trước khi kết hôn, gu ăn mặc của Lận Trì rất tốt cơ mà.
Nhớ lần đầu gặp mặt, bộ vest màu xám đầy vẻ cấm d.ụ.c của anh đã khiến tim tôi đập loạn nhịp, mặt đỏ bừng.
Chẳng lẽ trước đây đều là do stylist chuẩn bị sao?
Thấy anh dường như chẳng nhận ra điểm bất thường nào.
Thậm chí còn thắt chặt cà vạt định ra cửa luôn.
Tôi vội vàng kéo lấy cà vạt của anh lại.
“Đợi đã!”
Lận Trì như không kịp phản ứng, cứ thế bị tôi kéo ngả về phía trước.
Hơi thở ấm nóng lướt qua vành tai tôi, khoảng cách gần đến mức tôi có thể nghe rõ tiếng tim đập của anh.
Tư thế này trông chẳng khác nào tôi đang chủ động đòi hôn.
Tôi hơi ngượng ngùng quay mặt đi chỗ khác.
Là một cặp vợ chồng vốn luôn “tương kính như tân”.
Dù tôi và anh cùng ở chung một phòng ngủ, nhưng sự đụng chạm thân mật nhất giữa hai đứa cũng chỉ dừng lại ở nụ hôn nhẹ anh đặt lên trán tôi trong đám cưới.
Tôi lờ mờ nhớ rằng Lận Trì có bệnh sạch sẽ, nên cảm thấy hơi bất an, định chống tay đẩy anh ra.
Lận Trì lúc này mới định thần lại, anh chống tay xuống giường ngay sát cạnh tôi, lên tiếng xin lỗi một cách đầy kiềm chế.
“Anh xin lỗi.”
“Không… không sao đâu.”
Chiếc sơ mi đã nhăn nhúm hoàn toàn, Lận Trì cũng chẳng né tránh mà trực tiếp cởi cúc áo ra.
Tôi không dám nhìn tiếp.
Nhưng chiếc cà vạt màu đỏ táo theo quán tính vẫn bị tôi nắm chặt, quấn lấy cổ tay tôi.
Lận Trì khẽ cười:
“Có vẻ em rất thích nó?”
Đầu óc tôi bỗng chốc mụ mị, định lên tiếng phản bác thì nghe anh đổi giọng.
“Nó rất hợp với em.”
Lời nói đầy ẩn ý.
Đến lúc này tôi mới nhận ra chiếc dây áo ngủ vốn đã rộng, nay lại bị tuột xuống một nửa trong lúc hỗn loạn.
Cảnh xuân cứ thế lộ ra.
Vệt đỏ ngượng ngùng trên mặt chưa kịp tan, thì những dấu vết đậm màu hơn trên cơ thể tôi lại hiện rõ mồn một.
Chúng dày đặc, chồng chéo lên nhau.
Trông như những bông hoa mai đỏ rực giữa trời tuyết, mang theo bầu không khí đầy ám muội.
Mặt tôi bỗng chốc trắng bệch.
Mãi đến khi đầu ngón tay ấm áp của Lận Trì khẽ chạm vào vùng xương quai xanh, tôi mới bàng hoàng nhận ra khoảng cách giữa chúng tôi đã quá gần từ lúc nào không hay.
Giọng điệu Lận Trì nghe rất lạ.
“Vẫn chưa tan hết nhỉ, em nhạy cảm thật đấy.”
Lông mi tôi run rẩy một cách bất an.
Tôi muốn giải thích gì đó nhưng lại chẳng thể thốt nên lời, chỉ biết gọi tên anh để anh đừng trêu chọc mình nữa.
“Lận tiên sinh…”
Kể từ sau khi kết hôn với Lận Trì, trên người tôi luôn xuất hiện những vết đỏ như thế này.
Lúc đầu tôi cũng không để ý lắm.
Nhưng rồi chúng ngày một nhiều lên, thậm chí còn…
Khiến tôi buộc phải mặc áo cao cổ vào mùa hè.
Thậm chí khi diện váy ngắn lộ bắp chân, tôi cũng phải dặm kỹ kem che khuyết điểm.
Mãi sau này tôi mới cảm thấy có gì đó sai sai.
Tôi lo lắng đi bệnh viện để kiểm tra xem mình có bị dị ứng gì không.
Thế nhưng đổi lại chỉ là nụ cười đầy ẩn ý của bác sĩ.
Ông ấy chỉ kê cho tôi ít t.h.u.ố.c bôi ngoài da, còn nháy mắt bảo tôi nên biết tiết chế một chút.
Nhưng chỉ có tôi mới biết, tôi và Lận Trì chưa từng làm gì quá giới hạn cả.
Vậy thì phải giải thích những dấu vết này thế nào đây?
Chuyện này làm tôi không khỏi hoang mang.
Ngay lập tức, tôi đã đề nghị với Lận Trì rằng hai đứa nên ngủ riêng.
Tối hôm đó, Lận Trì vừa đưa cho tôi một ly sữa nóng.
Dưới ánh đèn, anh mặc bộ đồ mặc nhà, hiếm khi thấy anh mỉm cười dịu dàng như thể đang mong chờ điều gì đó.
Trông tâm trạng anh có vẻ khá tốt.
Nhưng khi vừa nghe thấy điều kia, sắc mặt anh bỗng chốc trầm xuống.
“Tại sao? Em không muốn ở cùng anh đến thế sao?”
“Ghét anh… đến vậy à?”
Anh nới lỏng cổ áo, giọng nói rất nhẹ tênh nhưng nơi đáy mắt lại đang đè nén một cơn bão tố.
“Không phải đâu!”
Tôi vội vàng phản bác.
Làm sao tôi có thể ghét anh được chứ.
Rõ ràng, ban đầu chính tôi là người chủ động tìm Lận Trì để đề nghị kết hôn.
Tôi vẫn còn nhớ rõ vẻ mặt của Lận Trì khi nhìn thấy bản thỏa thuận tiền hôn nhân.
Cũng giống như bây giờ, anh cúi đầu, cười tự giễu:
“Em sợ dính dáng đến anh đến thế sao?”
“Uổng công anh cứ ngỡ…”
Tôi không nghe rõ vế sau, nhưng lại cảm nhận được sự khó chịu bao quanh người anh, khiến lòng bàn tay tôi căng thẳng đến mức toát mồ hôi hột.
Tôi vắt óc nhớ lại các điều khoản trong thỏa thuận, thực sự không nghĩ ra có chỗ nào sơ hở để khiến anh phải lộ ra vẻ mặt nặng nề như vậy.
Để biểu thị thành ý, tôi còn đặc biệt viết lên trang đầu tiên rằng sau khi ly hôn sẽ không phân chia tài sản của anh.
Chẳng lẽ Lận Trì ghét tôi đến thế sao?
Rõ ràng chính anh đã nói nếu có việc gì cần cứ đến tìm anh.
Hay đó chỉ là một câu khách sáo, vậy mà tôi lại coi là thật…
Bản thỏa thuận tôi dày công soạn thảo bị ném thẳng vào máy hủy tài liệu không chút nương tay, giống như chút lòng tự trọng còn sót lại của tôi vậy.
“Xin lỗi, là tôi đã đường đột quá.”
Mang theo nỗi buồn và sự uất ức không thốt nên lời, tôi đứng dậy định rời đi.
Nhưng ngay lập tức, cổ tay tôi bị siết chặt.
Ánh mắt Lận Trì sắc lẹm như loài sói, anh nhìn chằm chằm vào tôi, gằn từng chữ:
“Muốn đến thì đến, muốn đi thì đi. Ninh Tiễn, trên đời này không có chuyện hời như vậy đâu.”
“Vậy anh muốn thế nào?”
Ngay khi tôi cứ ngỡ mình sắp bị sỉ nhục, Lận Trì bỗng cười khẩy một tiếng:
“Đi đăng ký kết hôn ngay bây giờ.”
Thế là tôi mơ mơ màng màng có được một nửa gia sản của anh.
Sau khi kết hôn, Lận Trì chưa bao giờ đòi hỏi ở tôi bất cứ điều gì.
Ngay cả đêm tân hôn, anh cũng chỉ trầm mặc nhìn tôi mấy cái rồi nhắm mắt đi ngủ.
Bộ váy ngủ gợi cảm bạn tặng giấu dưới lớp áo choàng tắm rốt cuộc cũng chẳng dùng đến.
Tôi vừa thở phào nhẹ nhõm, nhưng đồng thời trong lòng cũng thấy hụt hẫng.
Điều đó càng làm tôi tin chắc vào ý nghĩ: Lận Trì không thích tôi, anh cưới chỉ vì coi trọng lời hứa.
Là tôi đã lấy ơn báo oán rồi.
Vì vậy, khi anh nói chỉ khi có tôi ở bên cạnh anh mới ngủ ngon được, tôi không hề cảm thấy có gì sai trái.
Lận Trì mắc chứng mất ngủ, đây cũng không phải là bí mật gì.
Nếu có thể giúp được anh thì tốt quá rồi.
Mặc dù mỗi tối anh đều ôm quá chặt, như muốn khảm tôi vào xương thịt, khiến tôi đôi khi cảm thấy hơi khó thở.
Nhưng dần dần tôi cũng thành thói quen.
Rõ ràng lúc đó tôi đã đồng ý rất dứt khoát, vậy mà giờ lại muốn hối hận.
Tôi siết chặt góc chăn, nhìn quầng thâm vì đi công tác mệt mỏi dưới mắt anh, trong lòng đấu tranh một hồi.
Cuối cùng, tôi vẫn đ.á.n.h liều như đi vào chỗ c.h.ế.t mà vén ống tay áo ngủ dài lên.
Nhưng thứ chờ đợi tôi không phải là lời chất vấn.
Giọng điệu của Lận Trì rất lạ, mang theo chút âm hưởng trầm khàn, đầu ngón tay anh khẽ lướt qua xương cổ tay tôi.
“Đáng thương thật, sao lại bị muỗi đốt đến mức này cơ chứ.”