#GSNH 1497 – Chương 10
Mời Quý độc giả CLICK vào LIÊN KẾT HOẶC ẢNH bên dưới
Mở ứng dụng shopee - Chỉ 1 lần duy nhất để MỞ ỨNG DỤNG MUA SẮM và tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/8zzFRHJFB6
“Ừm, một chút.”
Anh đang lúc hưởng thụ dư vị, bàn tay đang bóp eo cho tôi cũng bắt đầu không yên phận.
Tôi cũng chẳng buồn quản.
Chỉ thấy tò mò về chuyện trước mắt.
“Vậy sao bình thường không thấy anh đeo bao giờ.”
Lận Trì ném cho tôi một ánh mắt đầy ẩn ý:
“Nói ra em sẽ xấu hổ rồi không thèm nhìn mặt anh nữa cho xem.”
“…”
Càng nói thế tôi lại càng thấy ngứa ngáy trong lòng.
“Em hứa là không đâu, anh nói đi.”
Nhưng anh vẫn trả lời lấp lửng như cũ:
“Không tiện.”
“Không tiện chuyện gì cơ?”
Tôi có chút không kiên nhẫn nổi, hoàn toàn không nhận ra mình đang bị dẫn dắt mà càng lúc càng dựa sát vào anh, cuối cùng là chủ động nhào vào lòng người ta luôn.
“Không tiện… hôn em.”
Gọng kính lạnh lẽo cấn lên má tôi.
“Xem kìa, nó chắn mất rồi.”
Nghe giọng điệu còn có vẻ rất tủi thân nữa chứ.
Đáng tiếc là vừa nãy mới bị cô bạn thân mỉa mai một trận, bây giờ tôi vẫn còn miễn cưỡng giữ được sự tỉnh táo, không để mình biến thành một vị quân vương mê muội vì sắc đẹp.
“Đừng gạt em, trước đây có thấy anh đeo bao giờ đâu.”
Nào ngờ Lận Trì lại đáp lại cực kỳ trơn tru:
“Bởi vì ngay từ lần đầu gặp em, từng giây từng phút anh đều đã chuẩn bị sẵn sàng để được hôn em rồi.”
“Cho anh hôn một cái nhé, bảo bối?”
Tôi trực tiếp rướn người tới.
Hôn thì hôn thôi, anh đã nói đến mức này rồi thì em còn biết làm sao nữa, cái eo này giao cho anh luôn đấy.
Ngoại truyện
Việc Mạnh Trì luôn bắt chước tôi, tôi vốn đã biết từ lâu.
Từ kiểu tóc, cách ăn mặc cho đến thói quen nói năng.
Chỉ tiếc là hắn không có chiều cao này, cũng chẳng có gương mặt này của tôi, nên học không tới nơi tới chốn, cuối cùng trông cứ nửa nạc nửa mỡ, đành phải bỏ cuộc.
Tôi vốn chẳng bao giờ buồn để mắt đến hạng hề nhảy nhót đó, cho đến khi hắn bắt đầu phô trương khoe khoang về cô bạn gái mới quen.
Mới đầu tôi chẳng mảy may hứng thú, thậm chí còn thầm mặc niệm cho gu thẩm mỹ khó nói của cô gái kia.
Mãi cho đến khi tôi nhìn thấy Ninh Tiễn ở trận bóng rổ.
Cô ấy ngồi ở vị trí của Mạnh Trì, mặc chiếc váy màu xanh bạc hà, khi cười lên trông đặc biệt xinh đẹp.
Tôi liếc mắt một cái là biết ngay, màu xanh lá chắc chắn là màu bản mệnh của Mạnh Trì, đội lên đầu là vừa khéo.
Trận đó tôi đ.á.n.h cực gắt, Mạnh Trì cảm thấy mất mặt, lúc nghỉ giữa hiệp còn lúng túng cầu xin tôi nương tay.
“Anh Lận, đó là bạn gái em đấy, anh nể mặt em mà tiết chế lại chút đi.”
Tôi khẽ cười một tiếng:
“Bạn gái chú à? Biết rồi.”
Sau đó, tôi lại càng đ.á.n.h hăng hơn.
Hắn đâu có biết, bảo bối là phải giấu kỹ đi, nếu không sẽ bị người khác nhòm ngó.
Huống hồ lại là loại sói đói như tôi.
Càng miễn bàn đến việc Ninh Tiễn ở bên hắn, một phần vì hắn đeo bám dai dẳng, phần khác là do gia đình vun vào.
Dính phải đống phân rồi, đáng thương thật đấy.
Tôi nghĩ, mình phải giải cứu cô ấy thôi.
Chỉ qua vài câu xã giao, Mạnh Trì đã coi tôi như anh em chí cốt.
Hắn trút hết mọi sở thích của Ninh Tiễn cho tôi nghe.
Hắn thật đáng c.h.ế.t khi dám sau lưng chê vợ tôi kiêu kỳ, nhạy cảm lại còn khó chiều.
Rõ ràng là cô ấy ngoan đến thế, bị người ta gửi tám trăm tấm ảnh cơ bụng vào tin nhắn riêng cũng không thèm xem, lúc phiền lắm cũng chỉ lịch sự đáp lại một câu là mình đã có bạn trai.
Cô ấy giữ khoảng cách tốt thật, tôi lại càng thích hơn rồi.
Thế nên tôi cũng phải kiên nhẫn, đợi họ chia tay.
Mạnh Trì đột nhiên lên cơn dở hơi đòi họp mặt ăn uống, ban đầu tôi chẳng định đi, nhưng lại nghe nói vợ mình đang ở ngay phòng bên cạnh.
Tôi liền mua chuộc một người trong đó ^^
Ngay giây đầu tiên nghe thấy trò ‘Thật hay Thách’, tôi đã tìm cách đuổi Mạnh Trì ra ngoài.
Cuối cùng cũng toại nguyện.
Cơ thể cô ấy khi ôm vào lòng thật mềm mại, cực kỳ vừa vặn với vòng tay tôi. Chúng tôi quả nhiên là một cặp trời sinh.
Gò má cô ấy nóng bừng, muốn áp sát vào quá.
Tôi phải kìm chế để không ôm đáp lại.
Không thể để cô ấy thấy tôi quá lả lướt được.
Sau đó Hạng Dương cứ cười nhạo tôi, bảo giọng tôi lúc đó điệu chảy nước, nghe phát gớm.
Cười c.h.ế.t mất, không biết kẻ nào từng bị một tên giả gái lừa tình qua mạng nhỉ, lấy tư cách gì mà nói tôi.
Chịu đòn một trận, ban đầu định dùng khổ nhục kế để nhận sự đồng cảm, thừa cơ lấn tới.
Không ngờ Mạnh Trì lại cảnh giác, canh chừng nghiêm ngặt, không cho tôi tiến lại gần dù chỉ một bước.
Nhưng cũng không phải là không có thu hoạch, tôi có thể nhận ra Ninh Tiễn đã bắt đầu thấy phiền hắn rồi.
Phấn khích đến mức thức trắng cả đêm, chỉ ngồi đợi họ chia tay.
Cô ấy không thích bị người khác quản thúc.
Sau này khi chúng tôi ở bên nhau, tôi tuyệt đối không được như vậy.
Cuối cùng cũng xử lý xong cái thứ chướng mắt kia.
Mạnh Trì hỏi có phải tôi đang trả thù hắn không, tôi dùng chân di lên mặt hắn, đầy vẻ khinh bỉ, hắn mà cũng xứng sao?
Loại đàn ông bẩn thỉu thì nên cút vào bãi rác mà ở.
Phiền c.h.ế.t đi được, hay là tống hắn sang Châu Phi luôn cho rảnh nợ, đỡ lảng vảng quanh vợ tôi.
He he, cuối cùng cũng kết bạn được với vợ rồi.
Hoàn toàn không thể kìm nén nổi.
Tôi đã quá đ.á.n.h giá cao bản thân mình rồi, tôi muốn hôn cô ấy, muốn đến phát điên.
Tại sao lại phải ký thỏa thuận, tại sao cô ấy lại không cần tiền của tôi chứ…
Không lấy tiền của tôi có phải là vì không thích tôi không, không thích thì liệu có khả năng ly hôn không…
Cứ nghĩ đến là lại thấy lo âu.
Tôi biết mình hèn hạ, rõ ràng cô ấy chỉ là bốc đồng nhất thời, vậy mà tôi lại chẳng muốn cho cô ấy bất kỳ cơ hội hối hận nào.
Tôi đã chờ ngày này quá lâu rồi.
Nhưng vẫn phải cố giữ bình tĩnh.
Ban đầu chỉ định vào nhìn cô ấy một chút thôi, ai ngờ lúc định thần lại thì mọi chuyện đã thành ra thế này.
Ngủ ngon thật đấy.
Tôi sẽ chịu trách nhiệm mà.
Xin lỗi em…
Đừng bỏ rơi anh nhé.
Vợ khen tôi rất đáng yêu.
Bây giờ ngày nào cũng được hôn môi, hôn đến mức sưng vù cả lên.
Lúc tôi bôi t.h.u.ố.c cho, cô ấy còn càu nhàu bảo tôi là giống ch.ó Husky thành tinh, người cô ấy sắp ám toàn mùi t.h.u.ố.c mỡ đến nơi rồi.
Tôi chẳng buồn cãi lại, vì dù sao tôi vốn dĩ cũng là chú cún nhỏ của vợ mà.