#GSNH 1497 – Chương 8
Mời Quý độc giả CLICK vào LIÊN KẾT HOẶC ẢNH bên dưới
Mở ứng dụng shopee - Chỉ 1 lần duy nhất để MỞ ỨNG DỤNG MUA SẮM và tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/6VHuSTGgjg
“Sao em cảm thấy tình hình còn nghiêm trọng hơn thế này.”
Tôi muốn khóc mà không khóc nổi, lại còn lúng túng không biết làm sao.
May mà Lận Trì đủ kiềm chế.
Anh đặt tôi xuống đất.
Mấy sợi tóc mái ẩm ướt cọ qua gò má tôi.
Anh không nói lời nào, trông cứ như đang làm nũng vậy.
Lòng tôi lại mềm nhũn, khẽ thở dài:
“Để em sấy tóc cho anh nhé.”
Một lúc sau, tôi ngồi quỳ trên người Lận Trì, cảm thấy có chút không tự nhiên.
“Lận Trì, thế này không tiện lắm đâu.”
Anh chỉ vùi mặt vào lòng tôi, im hơi lặng tiếng.
Tôi chẳng còn cách nào khác, đành phải thỏa hiệp.
Chất tóc của Lận Trì hơi cứng, theo lý mà nói thì người như vậy thường rất cố chấp, một khi đã quyết định thì sẽ không bao giờ quay đầu.
Tôi không nhịn được mà hỏi:
“Anh bắt đầu thích em từ lúc nào vậy?”
Cơ thể Lận Trì khựng lại một thoáng, rồi nhanh chóng thả lỏng.
Giọng anh hơi nghèn nghẹt:
“Năm năm trước, ở quán bar, trong trò chơi Thật hay Thách.”
Ký ức của tôi lập tức được khơi dậy.
Năm năm trước, tôi là sinh viên năm hai, còn Mạnh Trì năm tư.
Phòng bao họ tụ tập nằm ngay sát vách phòng chúng tôi.
Mạnh Trì là người thích phô trương, không chỉ một lần rêu rao về hôn ước của chúng tôi.
Trong mắt những người không biết nội tình, chúng tôi là cặp tiên đồng ngọc nữ, tình cảm vô cùng thắm thiết.
Đến mức khi hai đứa chiến tranh lạnh, người ngoài còn sốt ruột hơn cả chính chủ.
Thế là sau khi tôi bốc phải thẻ Thách, anh hội trưởng đã nháy mắt đầy thiện chí với tôi:
“Biết em hay ngại, nên chỉ cần ngồi lên người cậu ấy, bắt cậu ấy ngồi yên không được động đậy, rồi hỏi tại sao cậu ấy không trả lời tin nhắn của em.”
Trong phòng bao rất tối, tôi lại đang say khướt, nhìn cái gì cũng ra hai ba hình.
Trong cơn mơ màng, tôi thoáng thấy một đôi giày quen thuộc, tưởng đó là Mạnh Trì nên cũng chẳng buồn tìm thêm, cứ thế bá đạo ngồi phịch lên đùi người ta.
Mặc kệ tiếng trầm trồ của mọi người xung quanh, tôi chậm rãi điều chỉnh tư thế cho thoải mái rồi ra lệnh:
“Bây giờ anh là cái ghế của tôi, ngoan ngoãn ngồi yên đấy.”
Người đàn ông đó nghe lời đến lạ, không hề nhúc nhích.
Tôi hài lòng, mở miệng hỏi:
“Tại sao anh không trả lời tin nhắn của tôi?”
Mọi người xung quanh bắt đầu hò hét:
“Đúng đấy Trì, sao lại không rep tin nhắn người ta thế?”
Bình thường thì Mạnh Trì sẽ chỉ thấy mất mặt rồi đẩy tôi ra ngay.
Nhưng người đàn ông bên dưới chỉ căng cứng cơ thể, tay hờ hững đỡ lấy eo tôi, thành thật xin lỗi:
“Anh xin lỗi.”
Giọng của Mạnh Trì từ khi nào mà nghe hay đến thế nhỉ?
Tôi còn đang thắc mắc thì đã bị một lực lớn kéo tuột ra.
“Hai người đang làm cái quái gì thế này!”
“Lận Trì, mày có còn là người không hả! Tao coi mày là anh em, thế mà mày lại định cướp bạn gái của tao!”
Cảnh tượng lúc đó vô cùng hỗn loạn.
Chuyện này đã trở thành cái gai trong lòng Mạnh Trì, đến mức chỉ cần tôi nhắc lại là hắn sẽ lộ ra bộ mặt hung tợn, chất vấn có phải tôi muốn phản bội hắn không.
Về sau tôi cũng mệt mỏi vì cãi vã nên coi như chuyện đó chưa từng xảy ra.
Chỉ là không ngờ rằng, người đó lại chính là Lận Trì.
Tâm trạng tôi có chút chùng xuống:
“Lúc đó em đã luôn muốn tìm anh để xin lỗi.”
Nhưng chút áy náy đó vừa mới nhen nhóm đã bị những lời gây sốc của Lận Trì dập tắt ngay từ trong trứng nước.
“Không cần xin lỗi đâu, vì quả thật lúc đó anh đã có ý đồ xấu rồi.”
Lận Trì ngước nhìn tôi, ánh đèn phản chiếu trong đáy mắt anh, tạo nên một quầng sáng đầy thành kính:
“Ngay từ lần đầu nhìn thấy ảnh của em, anh đã biết mình và Mạnh Trì không thể làm anh em được rồi.”
“Anh tiếp cận hắn chỉ để tìm hiểu về em thôi.”
“Đêm đó khi em ngồi lên người anh, trong đầu anh chẳng hề nghĩ đến việc giải thích, mà chỉ nghĩ nếu mình ngoan ngoãn thì liệu có được thưởng gì không.”
“Sau đó quả nhiên là có thưởng thật, em đã xuất hiện trong giấc mơ của anh rất nhiều lần.”
“
Bầu không khí đột ngột thay đổi, hơi nóng lẳng lặng lan tỏa.
Chỉ cách nhau một lớp vải mỏng manh, mọi phản ứng đều trở nên quá rõ ràng.
Sao có thể nhanh như vậy đã lại…
Tôi nuốt nước bọt, hai má nóng bừng.
“Tóc khô rồi, anh nhớ đi ngủ sớm đấy.”
Nói xong tôi định nhảy khỏi vòng tay anh để bỏ chạy.
Nhưng ngón tay lại bị anh nhẹ nhàng móc lấy.
“Anh muốn áo khoác của em.”
“Cho anh chút ngọt ngào được không?”
“Không có mùi hương của em, anh không ngủ được đâu, bảo bối à.”
Lại đang giả vờ đáng thương rồi.
Khổ nỗi tôi cũng chẳng tiền đồ gì cho cam.
Nén lại câu nói “vậy thì về ngủ chung đi” suýt chút nữa vọt ra khỏi miệng, tôi nhanh chóng cởi áo khoác ném cho anh.
Cứ ngỡ như vậy là kết thúc rồi.
Nhưng tôi cảm nhận được những ngón tay của anh như một mạng nhện, leo dần từ đầu ngón tay tôi lên, rồi mười ngón đan chặt lấy nhau, trói buộc tôi không rời.
“Cái gì đây?”
Cổ tay tôi bị anh lật ngược lại, những vết đỏ trên làn da trắng ngần hiện lên vô cùng chói mắt.
Giọng nói của Lận Trì mang theo sự bình tĩnh trước cơn giông bão.
Đến lúc này tôi mới chợt nhớ ra “món quà lớn” mà Chu Chúc đã để lại cho mình.
Tôi nuốt nước bọt, cố giữ bình tĩnh:
“Chắc là do muỗi đốt thôi.”
Lận Trì cười lạnh:
“Anh không tin.”
Mặc dù trong lòng cũng đã đoán được phần nào, nhưng khi nghe Lận Trì thừa nhận một cách dễ dàng như vậy, tôi vẫn cảm thấy có chút ngẩn ngơ.
Cuộc “kiểm tra” vẫn đang tiếp tục.
Tôi nheo mắt nhìn lên trần nhà, ánh đèn có hơi chói mắt.
Anh nhẹ nhàng hôn đi giọt lệ nơi khóe mắt tôi.
Động tác thì dịu dàng, nhưng lời nói ra lại rất xấu xa:
“Sao mới ăn có chút xíu vậy.”