#GSNH 1497 – Chương 7
Mời Quý độc giả CLICK vào LIÊN KẾT HOẶC ẢNH bên dưới
Mở ứng dụng shopee - Chỉ 1 lần duy nhất để MỞ ỨNG DỤNG MUA SẮM và tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/8zzFRHJFB6
Tôi ma xui quỷ khiến thế nào lại tìm lại lịch sử trò chuyện vào cái ngày đi bắt gian.
Hạng Dương: 【Thuốc chuẩn bị xong rồi, con tiểu tam kia của nó gần đây đang sốt sắng muốn thượng vị nên không nghi ngờ gì đâu. Nắm lấy cơ hội đi anh em.】
Đêm gặp mặt đó.
Cả nhóm chat gào thét đến tận rạng sáng:
【Vãi thật, cái thằng này sao mày hên thế? Im hơi lặng tiếng mà làm cú chốt vĩ đại vậy, đến giấy đăng ký cũng lấy xong rồi.】
【Mẹ kiếp, hèn gì lúc nghe tin đại hoa khôi Ninh Tiễn kết hôn chớp nhoáng, nó không thèm nói mấy câu kiểu nam phụ thâm tình nữa, hóa ra là người chơi hệ thực hành à.】
【”Nếu cô ấy sống không hạnh phúc, tôi nhất định sẽ cướp cô ấy về.” Chậc chậc, nghe câu này bao nhiêu năm rồi, giờ thấy nổi hết cả da gà.】
Sau đó là Lận Trì dùng lì xì để chặn họng bọn họ.
Câu lệnh nhận tiền là: Trăm năm hạnh phúc.
Sống mũi tôi hơi cay cay, hóa ra Lận Trì thích tôi sớm hơn tôi thích anh ấy rất, rất nhiều.
Chỉ là tình yêu của anh quá thầm lặng, đến mức tôi chưa bao giờ nhận ra.
Trong lòng tôi như có một đứa trẻ đang không ngừng lăn lộn vì sung sướng.
Tôi vùi mặt vào gối, không để ý tiếng nước trong phòng tắm đã tắt từ lúc nào.
Cho đến khi sau gáy cảm nhận được một luồng hơi nước bao phủ.
Tôi ngơ ngác ngẩng đầu lên.
Mới phát hiện Lận Trì chỉ quấn mỗi một chiếc khăn tắm quanh hông bước ra.
Bờ vai rộng, eo thon, những đường nét cơ bắp săn chắc hiện rõ, những giọt nước đọng trên đó rồi luyến tiếc trượt dài xuống vùng nhạy cảm.
Đêm hôm khuya khoắt mà cho tôi ăn “món” bổ mắt thế này à?
Người thì nhát gan mà đầu óc tôi lúc này lại toàn mấy thứ đen tối.
Tôi vội xua đi mấy mẩu rác trong đầu.
Nghĩ đến hành động lén lút như kẻ biến thái vừa rồi, ánh mắt tôi đảo liên tục, lắp bắp tìm cớ:
“Anh có thấy nội y của em không? Cái bộ màu trắng phối ren ấy.”
Ánh mắt Lận Trì trầm xuống, giọng nói khàn đặc:
“Bị bẩn rồi, anh vừa mới giặt.”
Rõ ràng là vừa tắm xong, nhưng đầu ngón tay anh lại rất lạnh.
Tôi không dám nghĩ kỹ xem nó bị “bẩn” kiểu gì.
Lỡ mồm nói nhanh:
“Ha ha, vậy thì tốt quá, để em mang về sấy khô.”
Lận Trì lùi lại một bước, giống như thật sự không định truy hỏi gì thêm.
Nhịp tim tôi hơi bình ổn lại một chút, tôi rảo bước định đi vào phòng tắm.
Hơi lạnh của nước vẫn chưa tan hết, hòa quyện với một mùi hương khó tả.
Lận Trì tựa người vào cửa, chặn đứng mọi lối thoát của tôi.
Da đầu tôi tê rần, bản năng của một con mồi trước kẻ săn mồi khiến tôi vô thức bắt đầu cầu xin:
“Lận Trì…”
Nhưng lần này chiêu đó không còn tác dụng nữa.
Lận Trì rũ mắt, yết hầu chuyển động như đang đè nén điều gì đó.
“Bé con, anh nhớ là em không thích mặc đồ khi ngủ mà.”
Không biết từ lúc nào, cách xưng hô của anh dành cho tôi đã thay đổi.
Giống như nấu ếch bằng nước ấm, tôi cũng dần dần quen với nó.
Lận Trì từng bước ép sát, lưng tôi dán chặt vào bức tường còn vương hơi nước.
Anh cao hơn tôi, nhìn xuống với tông giọng đầy vẻ mờ ám:
“Nhìn xem, bây giờ em cũng không mặc gì mà đã đến tìm anh rồi.”
“Nằm trên giường của anh, ngửi gối của anh.”
“Bé con, anh cũng là đàn ông trưởng thành, đừng có yên tâm về anh quá mức như vậy.”
Rất cứng.
Cũng rất nóng.
Xuyên qua lớp khăn tắm mỏng manh…
Tôi không thể cảm nhận rõ ràng hơn ý nghĩa trong câu nói đó của anh.
Cuối cùng tôi cũng nhận ra, sự dung túng bấy lâu nay của Lận Trì đã vô tình khiến tôi trở nên quá gan lì rồi.
Giống như việc lục điện thoại của anh, hay lén lút nằm lên giường anh thế này, là việc mà trước đây tôi tuyệt đối không bao giờ dám làm.
Nhưng hiện tại, trong tiềm thức tôi biết rõ, Lận Trì sẽ không trách tôi.
Tôi thở dốc, nắm chặt lấy cánh tay anh, muốn chạy trốn:
“Lận Trì, em sợ.”
Lận Trì ngửa đầu ra sau, nhắm mắt lại, hít một hơi thật sâu.
Ngay khi tôi tưởng anh định thả tôi đi, anh đột nhiên dùng lực bế bổng tôi lên, để đầu gối đỡ lấy người tôi.
Chân rời khỏi mặt đất, tôi vùng vẫy muốn chạy.
Nhưng lại bị anh vỗ nhẹ vào eo một cái:
“Đừng cọ nữa.”
Lời nói mang theo ẩn ý đầy mập mờ khiến tôi đỏ mặt tía tai, vừa định phản bác thì cằm đã bị anh bóp chặt.
Anh hiếm khi dùng giọng điệu ra lệnh này để nói chuyện với tôi:
“Hôn anh đi, Ninh Tiễn.”
Câu nói này giống như có ma lực vậy.
Môi tôi run rẩy, vụng về và không có chút kỹ thuật nào, chỉ biết lưu luyến bên ngoài.
Ước chừng thời gian cũng kha khá rồi, tôi vừa định lùi ra thì đã bị anh ấn chặt sau gáy.
Lận Trì áp sát môi tôi, dây dưa không dứt, giọng điệu vừa bất lực vừa cưng chiều:
“Lỗi của anh, chưa dạy em đàng hoàng.”
Tiếp theo đó là một sự ẩm ướt nóng bỏng như muốn nuốt chửng tất cả.
Lận Trì quấn lấy không buông, tôi lui không được mà tiến cũng chẳng xong, chỉ có thể dốc hết sức mình để đón nhận và bao dung anh.
Đến khi mọi chuyện kết thúc.
Cả người tôi mềm nhũn, chỉ có thể bám vào cổ anh để giữ vững cơ thể.
“Được… được chưa anh?”