#GSNH 1497 – Chương 2
Mời Quý độc giả CLICK vào LIÊN KẾT HOẶC ẢNH bên dưới
Mở ứng dụng shopee - Chỉ 1 lần duy nhất để MỞ ỨNG DỤNG MUA SẮM và tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/8zzFRHJFB6
Hóa ra là do muỗi đốt sao?
Gạt đi chút cảm giác sai sai trong lòng.
Tôi bừng tỉnh đại ngộ.
Hình như cũng có khả năng đó thật…
Mặc dù không hiểu nổi tại sao trước đây tôi vốn không phải người hay bị muỗi đốt, mà cứ kết hôn với Lận Trì xong là thay đổi luôn.
Nhưng đây quả thực là lý do đáng tin nhất.
Cũng là cái cớ khiến tôi yên tâm nhất.
Thế nhưng hiện tại, tôi thà rằng lúc đầu mình đừng có khai thật với Lận Trì.
Nghĩ đến việc sắp xảy ra tiếp theo.
Tôi vội vàng nắm lấy đầu ngón tay đang dừng lại thật lâu của Lận Trì.
Tôi hơi lo lắng nói:
“Lận… Lận tiên sinh, đến giờ anh phải đi làm rồi.”
Lần này Lận Trì lại không dễ nói chuyện như vậy nữa.
Anh nhẹ nhàng gạt tay tôi ra, từ trên cao nhìn xuống tôi, giọng điệu đầy vẻ bất lực.
“Ninh Tiễn, đừng có giấu bệnh sợ thầy.”
Lông mi tôi run lên bần bật, rồi cũng đành buông tay ra.
Tôi ngượng ngùng lắng nghe tiếng ngăn kéo tủ đầu giường được mở ra.
Sau eo bị vỗ nhẹ một cái.
“Xoay người lại đi, ngoan nào.”
Lớp t.h.u.ố.c mỡ mát lạnh được thoa lên lưng.
Theo bản năng, tôi khẽ rùng mình một cái.
Ngay lập tức, Lận Trì đã giữ chặt lấy eo tôi.
Anh thở dài, giống như đang đối mặt với một đứa trẻ đang làm loạn vô lý.
“Bao nhiêu lần rồi, sao em vẫn cứ căng thẳng như vậy?”
Tôi vô thức gồng cứng cả vùng eo.
Kể từ lần thú nhận trước, Lận Trì đã cứng rắn tiếp quản nhiệm vụ bôi t.h.u.ố.c cho tôi.
Lý do rất chính đáng, vì tôi không thể tự bôi t.h.u.ố.c lên những vết đỏ trên lưng được.
Lận Trì thậm chí còn chụp một bức ảnh để thuyết phục tôi.
Đúng thật, không biết cái giống muỗi này có phải chuộng phần lưng hơn không, mà chúng chẳng chừa lại chỗ nào lành lặn cả.
Đặc biệt là sau gáy, nhìn lại càng thê t.h.ả.m hơn.
Lận Trì phân tích thiệt hơn, dùng lý lẽ để thuyết phục tôi.
Trong mắt anh chỉ có sự quan tâm thuần túy nhất.
Tôi biết anh chỉ coi tôi là bạn bè, không có tình cảm nam nữ.
Và cũng chẳng có mối quan hệ nào thân mật hơn tình nghĩa vợ chồng.
Chỉ là…
Tôi không ngờ bản thân mình lại nhạy cảm đến thế.
Nhất là khi Lận Trì sợ làm tôi đau nên động tác rất nhẹ nhàng, khiến tôi thấy ngứa râm ran.
Một lần nữa, tôi không kiểm soát được mà võng lưng muốn né tránh.
Cuối cùng tôi không nhịn được nữa, rụt rè lên tiếng cầu xin:
“Anh có thể… dùng lực mạnh một chút được không, ngứa quá…”
Nói xong tôi mới nhận ra câu nói này nghe ám muội đến nhường nào.
Động tác của Lận Trì khựng lại trong giây lát.
Một lúc sau, anh mới lên tiếng, giọng nói trầm thấp khàn khàn:
“Được, anh sẽ mạnh tay hơn một chút, đau thì nhớ bảo anh nhé.”
Khi đã vượt qua được một lần bôi t.h.u.ố.c nữa.
Tôi thậm chí còn chẳng còn tâm trí đâu mà quan tâm xem Lận Trì vừa vội vã rời đi đã kịp thay cà vạt hay chưa.
Tôi đỏ mặt, vùi đầu vào trong chăn một lúc lâu để bình tĩnh lại.
Mãi một lúc sau mới xuống lầu, đầu óc vẫn còn mơ màng ăn cho xong bữa sáng muộn.
Trong đầu tôi cứ không ngừng hiện lên cuộc đối thoại sáng nay, càng nghĩ tim càng đập nhanh, ngay cả khi gọi video với Chu Chúc cũng hơi mất tập trung.
Cậu ấy vẫn hoạt bát như mọi khi.
“Ninh Tiễn, chỗ cũ nhé, lần này không được cho tớ leo cây đâu đấy!”
Tôi lơ đãng ậm ừ đáp lại.
Chu Chúc với khả năng quan sát nhạy bén lập tức nhận ra điểm bất thường, cậu ấy nheo mắt rồi nhanh chóng trợn tròn kinh ngạc:
“Vãi chưởng, không lẽ tớ phá hỏng chuyện tốt của cậu rồi à! Nhiều dấu thế kia, người nhà cậu đang đóng dấu bản quyền trên người cậu đấy à?”
Tôi vội vàng phản bác:
“Cậu đừng nói bậy, đều là do muỗi đốt thôi…”
Chu Chúc cười khẩy:
“Con muỗi đó tớ biết nhé, tên là Lận Trì đúng không?”
“Tớ dùng kinh nghiệm 0 năm làm thụ của mình thề luôn, nếu không phải do đại ma vương Lận Trì làm, sau này tớ thề sẽ làm công!”
Đối với một người chỉ thích hưởng thụ như Chu Chúc mà nói, đây đúng là một lời thề độc.
“Nhưng mà, tớ và anh ấy… vẫn chưa có gì cả.”
Vành tai tôi đỏ bừng, cảm thấy hơi ngại ngùng.
Chu Chúc phản ứng rất mạnh, suýt chút nữa thì ngã khỏi giường.
“Cái gì, thật hay giả vậy? Cậu là một đại mỹ nhân như thế, không lẽ Lận Trì bị yếu à? Không dính chút hơi mặn nào, định để cậu sống cảnh góa phụ à?”
“Cậu đừng nói anh ấy như vậy.”
Tôi rũ mắt, tâm trạng hơi xuống dốc:
“Lận Trì không có vấn đề gì cả.”
Thậm chí còn rất khỏe nữa là đằng khác.
Lần trước tôi khát nước tỉnh dậy giữa đêm, vô tình bắt gặp anh ấy đang “tự xử” trong nhà vệ sinh.
Bàn tay to lớn bao trọn lấy một vật màu trắng không rõ là gì, qua kẽ ngón tay lộ ra một mảnh ren nhỏ, trông cực kỳ gợi dục.
Anh ngửa đầu, vẻ mặt mê đắm đưa chóp mũi lên ngửi.
Anh đã ở trong phòng tắm rất lâu.
Thế nhưng anh chưa bao giờ có ham muốn đó với tôi, ngay cả khi giúp tôi phơi đồ lót, anh cũng mặt không biến sắc.
Nghĩ đến đây tôi lại càng buồn hơn.
“Có lẽ anh ấy không có cảm giác với tớ, dù sao chúng tớ kết hôn cũng đâu phải vì tình yêu.”
Chu Chúc hừ lạnh một tiếng:
“Tin chuyện Lận tổng lừng lẫy yêu mà không được, đến cả hôn nhân cũng không có quyền lựa chọn, hay là tin tớ là Tần Thủy Hoàng thì dễ hơn?”