#GSNH 1497 – Chương 4
Mời Quý độc giả CLICK vào LIÊN KẾT HOẶC ẢNH bên dưới
Mở ứng dụng shopee - Chỉ 1 lần duy nhất để MỞ ỨNG DỤNG MUA SẮM và tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/8zzFRHJFB6
Tôi nín thở, đang định vặn to âm lượng để xem Lận Trì có nói gì không.
Thì bỗng nhiên nghe thấy giọng nói quen thuộc của anh vang lên bên tai.
“Đang xem gì thế?”
Tôi sợ tới mức run b.ắ.n cả người, theo bản năng nhấn nút tạm dừng.
Lận Trì – người đáng lẽ ra đã phải ra ngoài – giờ lại lặng lẽ quay về.
Anh đang đứng ngay sau lưng tôi.
Không biết đã đứng đó xem từ bao lâu rồi…
Ánh sáng xanh mờ ảo từ màn hình máy tính chỉ soi sáng nửa khuôn mặt dưới của anh.
Đôi mắt đen của Lận Trì tối sầm lại, sâu hoắm như vực thẳm không thấy đáy.
Mang theo một luồng khí tức u ám cực kỳ đậm đặc.
Mí mắt tôi giật liên hồi, cảm giác tội lỗi khi làm việc xấu bị bắt quả tang trỗi dậy.
Chưa kịp tắt màn hình camera, tôi đã bị Lận Trì giữ chặt lấy ghế, xoay người tôi đối diện với anh.
Lận Trì giống như chẳng hề phát hiện ra điều gì, anh không nhìn màn hình mà từ tốn nắm lấy tay tôi, ủ ấm.
“Sao tay lại lạnh thế này.”
Tôi không trả lời, anh cũng chẳng vội:
“Bị dọa rồi à?”
“Đừng sợ, để anh xem nào.”
Tôi không kịp ngăn cản, anh đã nhấn nút phát tiếp.
m lượng vô tình bị đẩy lên mức cao nhất.
Máy tính phát ra một tiếng “chát” vang dội.
Kèm theo tiếng lầm bầm của tôi:
“Con muỗi thối, ghét anh c.h.ế.t đi được.”
Tôi không nhìn thấy màn hình, chỉ có thể bị kẹt trong vòng tay của Lận Trì.
Ngửi thấy mùi hương lạnh lẽo trên người anh.
Thấy yết hầu anh lên xuống, anh khẽ cười một tiếng, thốt ra một câu đầy ẩn ý:
“Tát anh một cái, tính khí em lớn thật đấy, bé con.”
Đoạn video giám sát dừng lại đột ngột.
Làm chuyện xấu bị bắt tại trận, lại còn tự mình ghi lại bằng chứng phạm tội.
Tim tôi nhảy lên tận cổ họng, nghẹn lại:
“Em xin lỗi.”
“Xin lỗi chuyện gì?”
“Là vì đã nghi ngờ anh? Hay là vì đã tát anh một cái?”
Lận Trì nắm lấy tay tôi đặt bên cạnh mặt mình, dáng vẻ rất ôn hòa nhưng lời lẽ lại đầy tính ép buộc, không có ý định để tôi dễ dàng cho qua chuyện này.
“Hay là, em thấy chỉ tát anh một cái là vẫn còn ít?”
Cơ thể anh khẽ run lên, không giống như đang tức giận vì bị nghi ngờ, mà giống như đang hưng phấn đến mức không kiềm chế nổi.
Tôi chưa bao giờ thấy một khía cạnh đầy tính xâm chiếm như vậy ở anh.
Dù không hiểu hết ý anh, nhưng tôi vẫn nuốt nước miếng, lấy hết can đảm hỏi:
“Chuyện gì em cũng xin lỗi hết, anh có đau lắm không?”
“Em xoa xoa cho anh là hết đau ngay.”
Tôi cẩn thận dùng lòng bàn tay xoa nhẹ vài cái.
Lòng tràn đầy hối lỗi, đến mức tôi chẳng còn tâm trí để thắc mắc tại sao vết thương vốn không rõ ràng lúc sáng, giờ lại sưng đỏ nghiêm trọng đến vậy.
Tôi chỉ lắp bắp giải thích một cách vụng về:
“Em chỉ muốn xem xem con gì đã đốt mình thôi, không phải em không tin tưởng anh đâu.”
“Không tin tưởng cũng không sao cả.”
“Cái gì cơ?”
Tôi hơi ngơ ngác.
Lòng bàn tay được anh hôn nhẹ một cái.
Lận Trì nhìn chằm chằm tôi, không thèm che giấu sự khao khát và rục rịch trong ánh mắt:
“Video còn chưa xem hết, sao em có thể khẳng định chắc chắn người đó không phải là anh?”
Một suy đoán đáng sợ hiện lên trong đầu.
Mí mắt tôi giật nảy, nhất thời không biết phải đối mặt ra sao.
Tôi đột ngột đứng dậy, hoảng loạn đẩy Lận Trì ra.
“Em xuống lầu luộc trứng gà cho anh, chườm một chút thì mặt sẽ bớt sưng.”
Chưa kịp chạy ra khỏi cửa, cổ tay tôi đã bị Lận Trì tóm chặt.
Anh ôm lấy tôi từ phía sau, lực tay không lớn nhưng chẳng hiểu sao tôi lại không muốn vùng vẫy, cứ thế đứng yên để anh giam cầm.
Tôi hiếm khi ở gần Lận Trì như thế này khi cả hai đều đang tỉnh táo.
Lần này không còn cái cớ bôi thuốc, tình cảm cũng chẳng còn nơi nào để trốn tránh.
Lận Trì tì chóp mũi vào hõm cổ tôi, hít một hơi thật sâu, như đang cố gắng xoa dịu những cảm xúc mãnh liệt đang trào dâng.
Một lúc sau, anh dắt tôi ngồi xuống ghế rồi nhanh chóng buông tay.
Anh trở lại vẻ lạnh lùng tự chủ như thường ngày, giữ một khoảng cách nhất định với tôi và nhấn nút phát tiếp đoạn video.
Trong video, anh giúp tôi chỉnh lại dây áo, đặt tay tôi vào trong chăn rồi mới ra ngoài làm việc.
Mãi đến rạng sáng anh mới quay về.
Không hề có bất kỳ hành động nào quá trớn hay không thể cứu vãn.
Giọng Lận Trì khẽ run, mang theo chút cầu xin:
“Anh chỉ không muốn em bị cảm lạnh thôi.”
“Anh đã rất ngoan mà.”
“Đừng sợ anh nữa, có được không?”
Trong phòng bao, sau khi nghe tôi kể lại đầu đuôi câu chuyện, Chu Chúc hét lên đầy kinh ngạc:
“Thế là cậu cứ thế tin anh ta luôn?”
“Lại còn đi xin lỗi anh ta nữa hả?”
Tôi nhấp một ngụm rượu trái cây, nhỏ giọng đáp lại:
“Tớ thấy Lận Trì không phải loại người như thế, sữa cũng không có vấn đề gì cả.”
“Với lại…”
Hai má tôi đỏ bừng:
“Với lại anh ấy thật sự rất đáng thương.”
“Hừ.”
Chu Chúc đảo mắt một cái, vạch cổ áo của tôi ra.
“Thế thì cái này là do ch.ó c.ắ.n chắc!”