#GSNH 1497 – Chương 3
Mời Quý độc giả CLICK vào LIÊN KẾT HOẶC ẢNH bên dưới
Mở ứng dụng shopee - Chỉ 1 lần duy nhất để MỞ ỨNG DỤNG MUA SẮM và tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/6VHuSTGgjg
“Anh ta mà không muốn thì ai ép nổi?”
Nghe cũng có vẻ có lý.
“Nhưng mà…”
Tôi vẫn còn hơi do dự thì bị Chu Chúc ngắt lời:
“Cậu cứ nói xem, có phải những vết tích này chỉ xuất hiện khi Lận Trì ở nhà không? Sáng dậy còn thấy mỏi eo, nhưng hễ anh ta vắng nhà là không có gì cả.”
“Anh ta còn rất thích chuẩn bị sữa nóng cho cậu trước khi ngủ, lần nào cũng đứng nhìn cậu uống hết mới thôi đúng không?”
Mọi chi tiết đều khớp hoàn toàn.
Tôi gật đầu.
Chu Chúc không biết đã đeo kính lên từ lúc nào.
Cậu ấy cười khẩy:
“Sự thật chỉ có một.”
“Dựa trên kinh nghiệm đọc hàng ngàn cuốn truyện của tớ, tối nay sữa anh ta đưa đừng có uống, rồi lén lắp cái camera đi, đảm bảo sẽ diệt được ‘muỗi’.”
Tôi đã bị cậu ấy thuyết phục.
Buổi tối.
Nhìn ly sữa trong tay Lận Trì.
Tôi cố giữ bình tĩnh để đối mắt với anh.
“Hình như tủ lạnh chưa đóng kỹ, em nghe thấy tiếng kêu.”
Lận Trì nhướng mày, ánh mắt thâm trầm như muốn nhìn thấu tâm can:
“Vậy sao?”
Tay tôi siết chặt ly sữa, gật đầu cái rụp.
May là Lận Trì không nghi ngờ gì:
“Vậy để anh đi xem thử, em uống sữa đi, tốt cho giấc ngủ đấy.”
Đợi anh xuống lầu, tôi đứng dậy định đem sữa đổ vào bồn cầu thì cổ tay đột ngột bị nắm chặt từ phía sau.
“Em không thích uống à?”
Lận Trì đã quay lại từ bao giờ không biết.
Ánh mắt anh rất ôn hòa, nhưng sống lưng tôi lại toát mồ hôi hột vì hoảng sợ, đại não lập tức bị đình trệ:
“Sao anh quay lại nhanh thế…”
“Đứng từ trên lầu là nhìn thấy phòng bếp rồi, đèn báo hiệu của tủ lạnh không có sáng.”
Hóa ra là vậy, hèn gì anh quay lại nhanh đến thế.
Tôi còn đang lúng túng không biết giải thích thế nào thì Lận Trì đã cầm lấy tay tôi, uống sạch ly sữa.
Giọng anh đầy vẻ quan tâm:
“Lỗi tại anh, không biết là em không thích, lần sau sẽ không thế nữa.”
Ánh mắt anh thản nhiên, thậm chí còn mang theo chút áy náy.
Sao mình có thể nghi ngờ Lận Trì được cơ chứ?
Tôi thầm tự sỉ vả bản thân.
Tắt đèn.
Tinh thần tôi thả lỏng.
Tuy nhiên, vào lúc cơn buồn ngủ kéo đến đậm nhất, tôi cảm nhận được Lận Trì rời giường.
Tiếng bước chân tiến lại gần rồi dừng lại ngay đầu giường tôi.
Tôi âm thầm nắm chặt chăn, đại não theo bản năng trở nên cảnh giác.
Nhưng rồi tôi phát hiện anh không hề làm gì quá đáng.
Anh chỉ nhẹ nhàng vén lại góc chăn cho tôi.
Cảm giác tội lỗi trong tôi lập tức dâng cao đến đỉnh điểm.
Tôi tự nhủ ngày mai nhất định phải xin lỗi Lận Trì t.ử tế mới được.
Tôi buông bỏ cảnh giác, ý thức dần chìm sâu vào giấc ngủ.
Trong cơn mơ màng, tôi chỉ cảm thấy một luồng ngứa ngáy khó nhịn đang lan tỏa.
Sáng sớm hôm sau, tâm trạng tôi bồn chồn không yên.
Đặc biệt là khi soi gương, thấy những vết đỏ trên người đã nhạt đi gần hết.
Đêm qua là một đêm bình yên.
Nhưng tôi lại chẳng thể vui vẻ nổi.
“Hồi phục rất tốt, có thể mua thêm vài tuýp t.h.u.ố.c nữa.”
Lận Trì bước vào từ lúc nào không hay.
Đầu ngón tay anh khẽ lướt qua bên hông tôi, khơi dậy một cảm giác ngứa ngáy.
Sự đụng chạm bất ngờ khiến tôi giật nảy mình, vội vàng buông vạt áo xuống rồi xoay người lại.
Bàn tay Lận Trì theo đà đó trượt một vòng quanh eo tôi.
Lớp chai mỏng trên tay anh để lại một vệt đỏ nhẹ.
Bị lớp váy ngủ mỏng manh che phủ, nó tạo nên một đường cong khiến người ta phải liên tưởng.
Tôi cảm thấy hơi ngượng ngùng, cúi đầu không dám nhìn thẳng vào anh.
Đang lúc chưa biết phải nói gì, tôi thấy anh rất chừng mực mà thu tay lại.
Anh ân cần nhận hết lỗi lầm về mình:
“Là anh đường đột quá, xin lỗi em.”
Tôi lại càng thấy áy náy hơn bao giờ hết.
Tôi thầm nhủ với bản thân, chỉ cần xác nhận camera không có vấn đề gì, tôi sẽ trịnh trọng xin lỗi Lận Trì.
Tự ý suy đoán ác ý về người khác khi họ không hề hay biết cũng là một hành động rất thiếu lịch sự.
Tôi chẳng hề để ý, Lận Trì đang nhìn chằm chằm vào nốt ruồi nhỏ nơi thắt lưng tôi, ánh mắt lộ vẻ nuối tiếc, đầu ngón tay khẽ mơn trớn.
Ăn sáng xong, xác nhận Lận Trì đã đi làm.
Tôi vội vàng chạy lên lầu để kiểm tra camera giám sát.
Hình ảnh rất sắc nét.
Tôi mở tốc độ gấp đôi.
Thấy trong suốt nửa tiếng sau khi tôi ngủ say, Lận Trì đều nằm cạnh tôi một cách rất an phận.
Ngoại trừ việc vô thức kéo tôi vào lòng ôm chặt ra thì không có thêm hành động nào quá giới hạn.
Tôi thở phào nhẹ nhõm.
Quả nhiên Lận Trì không thể nào làm ra loại chuyện đó.
Rõ ràng đã rửa sạch hiềm nghi cho anh, nhưng trong lòng tôi lại có chút hụt hẫng không nói nên lời.
Tôi cúi đầu uống một ngụm nước để bình ổn lại tâm trạng.
Lúc ngẩng đầu lên lần nữa, tôi bị hình ảnh trong camera làm cho giật mình kinh hãi.
Lận Trì chẳng biết đã quỳ một chân bên giường tôi từ lúc nào.
Anh quay lưng về phía ống kính nên không nhìn rõ biểu cảm.
Chắc chỉ là đắp chăn cho tôi thôi.
Đừng nghĩ nhiều quá.
Tôi c.ắ.n môi, trái tim đập liên hồi.
Thấy anh khẽ cúi người xuống.
Dùng đầu ngón tay nhẹ nhàng móc lấy dây áo ngủ của tôi.
Đây là…