#GSNH 1497 – Chương 9
Mời Quý độc giả CLICK vào LIÊN KẾT HOẶC ẢNH bên dưới
Mở ứng dụng shopee - Chỉ 1 lần duy nhất để MỞ ỨNG DỤNG MUA SẮM và tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/6VHuSTGgjg
“Là do người khác cho em ăn no quá rồi sao?”
Tôi cảm thấy hơi khó thở.
Ngón tay của Lận Trì thật sự rất lạnh.
Tôi chưa bao giờ nghĩ rằng loại t.h.u.ố.c mỡ mình vẫn thường bôi lại có công dụng này. Các giác quan bị kích thích quá mức khiến tôi không kìm được cảm giác tủi thân:
“Anh rõ ràng biết mà, chỗ đó… không có ai cả.”
Lận Trì lập tức thuận thế xin lỗi:
“Xin lỗi, là anh không nhịn được.”
Anh rất thông minh, thậm chí không cần tôi phải nói cũng dễ dàng khôi phục lại mọi chuyện.
“Không có người khác, là cô bạn kia của em giúp em đến thử lòng anh đúng không?”
“Biết rồi mà anh còn làm thế.”
Tôi nghiến răng nghiến lợi, không kìm được mà túm lấy tóc anh định phát hỏa, nhưng không ngờ lại đổi lấy một câu:
“Anh thấy rất thiếu an toàn.”
“Rõ ràng là vợ chồng, nhưng em luôn vạch ra ranh giới rạch ròi. Anh là Lận Trì, là Lận tiên sinh, nhưng lại không phải là chồng của em. Trong khi đó mới là danh phận anh khao khát nhất.”
Anh áp trán mình vào bụng dưới của tôi.
…
Đây là một tư thế tràn đầy sự ỷ lại.
Tôi không nhìn rõ biểu cảm của anh, nhưng mơ hồ cảm nhận được lớp áo ở eo đã ướt đẫm.
Tôi lập tức luống cuống tay chân.
Lận Trì khóc sao?
“Xin lỗi, anh không tốt như em nghĩ đâu. Anh không hề chín chắn hay đáng tin cậy đến thế. Ngược lại, anh luôn lo sợ được mất, lại còn hay ghen tuông.”
“Mỗi khi đêm xuống, anh lại nhớ đến bản thỏa thuận kia, nhớ đến việc em phân chia mọi thứ quá rõ ràng. Rõ ràng là chưa kết hôn mà em đã chuẩn bị sẵn sàng để rời bỏ anh, khiến anh thức trắng đêm không ngủ được.”
Tôi sững sờ, hóa ra anh mất ngủ là vì chuyện này.
Nhận ra tôi đang mủi lòng, Lận Trì nghẹn ngào:
“Mặc dù anh đã hủy bản thỏa thuận đó rồi, nhưng sau khi cưới, em cũng không muốn chạm vào anh. Tiền của anh, hay con người anh, em đều không cần. Nếu không liên tục xác nhận em là của anh, anh sẽ phát điên mất.”
Nói đến cuối cùng, anh ngẩng mặt lên.
Người đàn ông vốn luôn cao quý, tự chủ thường ngày giờ đây vành mắt đỏ hoe, trông mong manh dễ vỡ, khiến người ta không khỏi xót xa.
Đúng là người ta nói không sai, nước mắt chính là thứ vũ khí làm đẹp tốt nhất của đàn ông.
Sự tương phản mãnh liệt này khiến đầu ngón tay tôi tê dại.
Tôi cảm thấy có chút hưng phấn một cách không được đứng đắn cho lắm.
Muốn thưởng cho anh.
Tôi dùng tay đẩy vai anh, bảo anh ngồi thẳng dậy.
Ngay trước khi anh kịp bật khóc, tôi đã lật người leo lên.
Ở tư thế thượng phong, tôi nhìn rõ mồn một biểu cảm của anh.
Hóa ra khi cảm xúc đã dâng trào thì chuyện này chẳng cần học cũng có thể tự hiểu, hoàn toàn là nước chảy thành sông.
Đầu ngón tay tôi lướt qua sống mũi anh, rồi dừng lại ở một điểm cực hạn khác.
“Anh muốn em chạm vào anh thế nào? Dạy em đi, ông xã.”
Điểm yếu chí mạng bị mân mê.
Mồ hôi của Lận Trì hòa cùng nước mắt nhỏ xuống ga giường, gân xanh nơi thái dương giật liên hồi.
……
“Đau không?”
“Hơi tức một chút.”
Lận Trì âu yếm cọ cọ vào má tôi:
“Xin lỗi nhé, rồi em sẽ quen thôi, bảo bối.”
Chiều ngày hôm sau.
Khi gọi video với Chu Chúc, nhìn thấy cả hai đều ăn mặc kín cổng cao tường, chúng tôi ngầm hiểu mà khẽ ho một tiếng.
Nhưng rất nhanh Chu Chúc đã lấy lại phong độ, nhướng mày trêu chọc:
“Xem ra kết quả thử lòng rất mỹ mãn nhỉ.”
Vành tai tôi đỏ bừng, lý nhí cảm ơn cậu ấy.
“Cứ thế là tha thứ cho anh ta rồi sao?”
Chu Chúc nhướng mày:
“Cậu không thấy chuyện này rất biến thái à?”
“Ban ngày thì làm người chồng nhẫn nhịn cấm dục, ban đêm thì hóa thành sói dữ đè cậu ra làm đủ trò.”
Ánh mắt tôi đảo liên tục:
“Nhưng mà…”
Vừa nghe thấy cách mở đầu quen thuộc, Chu Chúc đã mạnh bạo “chậc” một tiếng:
“Nhưng mà rất kích thích đúng không?”
Tôi đỏ mặt, im lặng gật đầu.
Dáng vẻ thiếu nữ mơ mộng tình tứ của tôi khiến cậu ấy phải đảo mắt một vòng thật mạnh.
“Hồi xưa lúc cậu yêu Mạnh Trì đâu có thế này. Hắn khóc thì cậu bảo xấu, hắn cố tình khoe cơ bụng thì cậu bảo không cảm giác, lúc đ.á.n.h hắn cậu còn toàn nhắm vào chỗ hiểm mà đá.”
“Hừ, tớ biết rồi, cậu là đồ hám sắc, chỉ thích trai đẹp thôi.”
“À không đúng, là chân ái, hai người đúng là trời sinh một cặp.”
Chu Chúc mỉa mai hết công suất làm tôi hơi đỡ không nổi.
Vừa hay Lận Trì họp xong đi vào, nhận được ánh mắt cầu cứu của tôi.
Anh ung dung cầm lấy điện thoại, vừa bóp eo cho tôi vừa đáp lại cậu ấy:
“Cậu là Chu Chúc đúng không? Chuyện hôm qua cảm ơn cậu nhé, quà đáp lễ cậu thấy hài lòng chứ?”
Một câu nói vô cùng lịch sự và hòa nhã, vậy mà Chu Chúc như bị bóp đúng t.ử huyệt, im bặt ngay lập tức.
Tôi đang thắc mắc thì thấy từ trong chăn của cậu ấy chui ra một người quen thuộc khác.
Hạng Dương.
Chu Chúc hoảng loạn tắt phụp video.
Cậu ấy tức tối gửi tin nhắn cho tôi:
【Đồ tồi, đúng là gã đàn ông hẹp hòi, không phải chỉ là xúi vợ anh ta thử lòng một tí thôi sao? Tối qua ông đây suýt chút nữa thì bị lột mất một lớp da!】
Hiếm khi thấy cậu ấy chịu thua, tôi liền trêu chọc vài câu.
Nhưng trong lòng tôi hiểu rõ, nếu cậu ấy không tự nguyện thì chẳng ai ép được.
Không quá lo lắng, tôi rúc vào lòng Lận Trì, rảnh rỗi nghịch sợi dây xích mảnh trên kính của anh.
“Anh bị cận à?”