#GSNH 1497 – Chương 5
Mời Quý độc giả CLICK vào LIÊN KẾT HOẶC ẢNH bên dưới
Mở ứng dụng shopee - Chỉ 1 lần duy nhất để MỞ ỨNG DỤNG MUA SẮM và tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/8zzFRHJFB6
“Cậu cũng không chịu động não xem, có nhà ai nuôi loại muỗi tinh tường đến mức biết tránh mạch m.á.u ra để đ.á.n.h dấu thế này không?”
“Nhìn cả mảng lớn thế này xem, camera vừa hỏng cái là chúng nó lại mọc lên ngay.”
“Trùng hợp vậy sao? Anh ta rõ ràng là đang diễn kịch cho cậu xem đấy!”
Cậu ấy nhìn tôi với vẻ mặt đúng kiểu hận sắt không thành thép:
“Cậu có biết trông cậu bây giờ giống cái gì không? Một quân vương u mê!”
“Nhưng anh ấy đâu cần phải làm vậy.”
Tôi hơi buồn bã cụp mắt xuống:
“Lận Trì không thích tớ đâu.”
“Anh ấy có ‘bạch nguyệt quang’ của mình rồi.”
Tôi nhớ lại lần đầu đi gặp đám bạn thân của anh.
Hôm đó đường tắc nên tôi đến muộn.
Vừa định đẩy cửa bước vào thì nghe thấy giọng của Hạng Dương – bạn từ thuở nhỏ của Lận Trì:
“Trì à, cứ thế mà kết hôn chớp nhoáng sao? Không theo đuổi bạch nguyệt quang nữa thật à?”
Người bên cạnh cười nhạo cậu ta:
“Còn đuổi theo gì nữa. Không nghe nói người ta lén lút đi đăng ký kết hôn luôn rồi à, suýt chút nữa thì làm bố mẹ cô ấy tức c.h.ế.t. Người thì cậu cũng thấy rồi đấy, ngoan ngoãn cực kỳ. Cô ấy với gã hôn phu tra nam kia vừa kết thúc chưa được bao lâu, trong giới còn đang ầm ĩ hết cả lên, nếu không phải thật sự thích thì sao có thể làm ra chuyện trái với lẽ thường như thế.”
“Chỉ tiếc là Trì nhà mình đã cố tình gây chú ý bao nhiêu lần mà…”
Trong phòng bao im lặng một lát, Hạng Dương lên tiếng chuyển chủ đề:
“Nhưng cũng không thể chọn bừa cho xong chuyện được, Trì à, cậu đừng có giận quá mất khôn mà lấy cả đời mình ra để đ.á.n.h cược.”
Hóa ra ở bên tôi chỉ là vì anh đang giận dỗi với bạch nguyệt quang thôi sao.
Ngực tôi nhói đau, bàn tay siết chặt cuốn sổ đỏ được nâng niu cẩn thận trong túi xách.
Cảm thấy bản thân thật giống một trò cười sau bao nhiêu ngày vui sướng viển vông.
Phải mất một lúc lâu tôi mới ổn định được cảm xúc để đẩy cửa bước vào.
Mọi người đang cười đùa lập tức im bặt.
Bữa cơm diễn ra trong bầu không khí yên tĩnh đến lạ kỳ, cứ như thể tôi là một loại thú dữ vậy.
Lúc ra về, Hạng Dương đi đến trước mặt tôi để xác nhận lại lần nữa:
“Chị thật sự là chị dâu của tôi sao? Tôi không nằm mơ đấy chứ?”
Tôi cụp mắt, khó khăn gật đầu.
Thế là nghe thấy cậu ta quay lại nói với bạn bè:
“Vãi thật, sao số thằng Trì nó lại đỏ thế không biết.”
Tôi tự nhủ, hóa ra việc tôi và Lận Trì đến với nhau lại khiến mọi người khó chấp nhận đến thế.
Chu Chúc liếc mắt một cái là nhìn thấu tâm tư của tôi ngay.
Cậu ấy nhíu mày:
“Thế cậu chưa từng nghĩ tới chuyện cái người ‘bạch nguyệt quang’ đó chính là cậu à?”
Tôi lắc đầu:
“Trước đây bọn tớ đâu có qua lại gì đâu.”
Chu Chúc đảo mắt khinh bỉ:
“Thế chỉ cho phép cậu thầm thương trộm nhớ người ta, còn không cho người ta yêu thầm cậu chắc?”
“Nhưng mà…”
“Nhưng nhị cái gì, cái dũng khí cầm tờ thỏa thuận đến tận nhà cầu hôn anh ta trước kia của cậu đâu mất rồi?”
Cậu ấy tận tình giúp tôi phân tích lại vấn đề:
“Để tớ hỏi cậu, cái gã hôn phu kia trước đó vẫn giả vờ rất tốt, khiến cậu muốn chia tay cũng không tìm được lý do, sao tự nhiên lại mất não đến mức đi mây mưa với nhân tình ngay mấy ngày trước hôn lễ?”
“Lại còn trùng hợp thế nữa, một đại tổng tài Lận Trì vốn nổi tiếng lạnh lùng, bình thường chẳng bao giờ xuất hiện ở mấy nơi tầm thường, bỗng dưng lại có mặt tại hiện trường để ra tay vả mặt tra nam giúp cậu, rồi còn cho cậu mượn bờ vai để dựa vào nữa.”
“Sau đó thì tình cờ gặp nhau liên tục, rồi ngay lúc gã tra nam tung tin đồn bôi nhọ cậu và gây khó dễ cho việc kinh doanh của nhà cậu, anh ta lại ám chỉ rằng cậu có thể tìm anh ta giúp đỡ.”
“Chỉ là không ngờ cậu lại ‘hiểu chuyện’ đến thế, trực tiếp đề nghị kết hôn luôn.”
Nói đến đoạn sau, cậu ấy tức đến mức bật cười:
“Hừ, đúng là đồ đàn ông tâm cơ, bản thỏa thuận vừa xé một cái là từ giả thành thật luôn rồi.”
Thấy tôi vẫn còn đang do dự.
Cậu ấy dứt khoát đẩy ống tay áo tôi lên, ghé sát vào cổ tay tôi và mút mạnh một cái.
“Cậu làm cái gì thế?”
Tôi giật mình lùi lại phía sau.
Chu Chúc trưng ra vẻ mặt ghét bỏ:
“Yên tâm đi, tớ không có đổi hệ đâu, không c.h.ế.t được đâu.”
“Không phải là muốn biết ai là bạch nguyệt quang sao? Cứ thử một chút là biết ngay thôi.”
“Nếu như không phải…”
Chu Chúc nở một nụ cười đầy nham hiểm:
“Hừ, loại đàn ông trong lòng có người khác thì chúng ta cũng chẳng cần!”
Ngồi ở ghế phụ, tôi hơi chột dạ kéo kéo ống tay áo xuống dưới.
“Anh để điều hòa thấp quá à?”
Nói xong, Lận Trì liền tăng nhiệt độ lên.
Đúng lúc gặp đèn đỏ, anh đưa tay ra xoa nhẹ lòng bàn tay tôi.
“Sao toàn là mồ hôi thế này?”
Tôi thấy da đầu tê rần, vội vàng rút tay lại.
Dấu vết ở cổ tay giống như một quả b.o.m hẹn giờ, luôn khiến tôi có cảm giác tội lỗi như thể mình đang phản bội Lận Trì vậy.
Cố gắng phớt lờ ánh mắt khó hiểu của anh, tôi vụng về chuyển chủ đề:
“Dạo này việc ở công ty không phải rất nhiều sao? Sao hôm nay anh lại có thời gian đến đón em vậy?”