#GSNH 1497 – Chương 6
Mời Quý độc giả CLICK vào LIÊN KẾT HOẶC ẢNH bên dưới
Mở ứng dụng shopee - Chỉ 1 lần duy nhất để MỞ ỨNG DỤNG MUA SẮM và tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/6VHuSTGgjg
“Việc nhiều là vấn đề của anh, không phải là cái cớ để anh bỏ bê em.”
“Hay là… em muốn ở lại với cậu ta lâu hơn một chút.”
Chiếc xe dừng lại bên lề đường.
Tôi quay đầu sang, nhìn thấy hàng mi của Lận Trì đang run rẩy nhẹ.
Ánh hoàng hôn buông xuống gương mặt nghiêng của anh, trông anh có vẻ đặc biệt yếu đuối:
“Lần nào đi chơi với cậu ta em cũng đều rất vui, ngay cả đêm tân hôn, em cũng gọi video với cậu ta mãi.”
“Bây giờ về rồi, em thậm chí còn không muốn để anh chạm vào tay nữa…”
Đêm đó là do Chu Chúc đột xuất đào tạo cho tôi vài bí thuật phòng khuê.
Tuy rằng cuối cùng cũng chẳng dùng đến, nhưng chuyện kiểu này tôi thật sự không biết phải mở lời thế nào.
Lận Trì lại hiểu lầm sự im lặng của tôi.
Anh tự giễu, khẽ nhếch khóe môi:
“Anh hiểu rồi, ở bên cậu ta khiến em thấy thoải mái hơn. Lần sau anh sẽ học cách biết điều một chút, không đến làm phiền không gian riêng của hai người nữa.”
“Dù sao thì một người nhạt nhẽo như anh, việc em cần ra ngoài hít thở chút không khí cũng là điều dễ hiểu thôi.”
Cuối cùng tôi cũng nhận ra có gì đó sai sai trong lời nói của anh.
Tôi vội vàng giải thích:
“Chu Chúc cậu ấy không thích con gái đâu, anh đừng hiểu lầm!”
“Em không có ý không cho anh chạm vào, chỉ là tay em toàn mồ hôi, bẩn lắm.”
“Thật sao?”
Lận Trì rướn người tới, nắm lấy cổ tay tôi rồi đặt một nụ hôn lên lòng bàn tay.
“Không bẩn, thơm lắm.”
Lông mi tôi khẽ run lên, tôi phải cố kìm nén để không nhìn vào cái dấu vết đang bị bàn tay anh đè chặt lên đó.
Bầu không khí trên xe dần dịu lại, lan tỏa một sự ấm áp nhè nhẹ.
Nhưng tâm trạng tốt đó chẳng kéo dài được bao lâu.
Chuyện trước đó rốt cuộc vẫn để lại vết gợn trong lòng Lận Trì.
Mấy ngày nay chúng tôi đều ngủ riêng phòng.
Tôi ngồi trên giường cầm quyển sách, nhưng nửa ngày trời chẳng lật nổi một trang, cứ liên tục thất thần.
Đầu óc cứ quanh quẩn câu nói của Lận Trì lúc rời đi:
“Mặc dù không có em bên cạnh anh sẽ ngủ không ngon, nhưng anh càng không muốn em phải sợ anh. Không sao đâu, em đừng lo cho anh, anh là người trưởng thành rồi, mất ngủ vài đêm cũng không c.h.ế.t được.”
Khi nói những lời đó, hàng mi anh khẽ run lên đầy vẻ đau lòng.
Càng nghĩ tôi lại càng đứng ngồi không yên.
Tôi khoác thêm chiếc áo ngoài, nhẹ nhàng gõ cửa phòng khách.
Không có tiếng trả lời.
Mới sớm thế này mà anh đã ngủ rồi sao?
Mang theo chút hụt hẫng vì mình tự đa tình, tôi đẩy cửa bước vào.
Phòng khách được trang trí rất giản dị.
Trên giường không có người, tiếng nước chảy trong phòng tắm đã át đi tiếng động của tôi.
Chỉ còn chiếc điện thoại trên tủ đầu giường liên tục phát ra tiếng thông báo.
Giống như một miếng mồi nhử cá vậy.
Muộn thế này rồi, ai còn nhắn tin cho anh ấy nhỉ?
Tôi liếc nhanh về phía phòng tắm, cuối cùng vẫn không nhịn được mà cầm điện thoại lên, chui tọt vào trong chăn với tâm trạng của kẻ đi ăn trộm.
Mật khẩu thì ngay từ ngày kết hôn Lận Trì đã nói cho tôi biết rồi.
Tôi vỗ vỗ mặt cho tỉnh táo rồi mở khóa.
Trong nhóm chat, Hạng Dương đang điên cuồng tag Lận Trì:
【Anh em ơi, cứu bồ khẩn cấp! Nữ thần gửi lời chúc ngủ ngon cho tao là có ý gì? Có phải là muốn ngày mai đi đăng ký kết hôn không?】
Bên dưới là một đám người đang cười nhạo cậu ta tự luyến, nằm mơ giữa ban ngày.
【Dương ơi, thứ nhất, nữ thần của mày là đàn ông; thứ hai, nữ thần của mày là đàn ông; và cuối cùng, hai đứa mày không đăng ký kết hôn trong nước được đâu.】
Hạng Dương cố chấp không thèm nghe.
【Lũ độc thân bọn mày thì có quyền lên tiếng gì chứ? Đã kết hôn được với bạch nguyệt quang chưa? Thằng Trì trước đây nhát c.h.ế.t mồ ra, tấm ảnh chung duy nhất với bạch nguyệt quang cũng chỉ dám chụp lén từ sau lưng, mà giờ chẳng phải vẫn cưới chớp nhoáng với người ta đó sao?】
【Đừng ai phủ nhận nhé, ảnh tao vẫn còn lưu đây này!】
Tôi nhìn tấm ảnh đó.
Lận Trì mặc vest lịch lãm, đứng ở góc khuất, chỉ để lộ nửa khuôn mặt.
Mà ánh mắt anh đang hướng về phía tôi lúc đang khoác tay bố mẹ chụp ảnh chung.
Thật trùng hợp, trong điện thoại của tôi cũng có tấm ảnh này nhưng ở một góc nhìn khác.
Lúc chụp, Chu Chúc còn nháy mắt ra hiệu với tôi, bảo sau lưng tôi có một anh chàng cực phẩm cứ nhìn tôi chằm chằm.
Khi đó tôi chẳng mấy bận tâm, chỉ đang mải suy nghĩ xem làm sao để thưa chuyện hủy hôn với bố mẹ.
Bây giờ nghĩ lại thấy có chút bồi hồi.
Hóa ra từ sớm như vậy, anh đã xuất hiện trong cuộc đời tôi rồi.
Hạng Dương tiếp tục xả tin nhắn:
【Giờ nghĩ lại vẫn thấy xót xa giùm, hủy cả ngày họp, bay xuyên đêm từ nước ngoài về chỉ để tham gia lễ tốt nghiệp của người ta. Cuối cùng đến cái ảnh chụp chung cũng không dám đòi, tấm này là tao lén chụp hộ đấy.】
Vậy nên… bạch nguyệt quang của Lận Trì là tôi sao?